00:00:10
Rồi họ đi với ngài đến Ca-bê-na-um.00:00:14
00:00:17
Nhằm ngày Sa-bát,00:00:18
00:00:18
ngài vào nhà hội và bắt đầu giảng dạy. 00:00:21
00:00:24
Người ta kinh ngạc
về cách giảng dạy của ngài00:00:27
00:00:28
vì ngài dạy như một người
có uy quyền, 00:00:30
00:00:31
chứ không như các thầy kinh luật.00:00:33
00:00:36
Lúc ấy, trong nhà hội
có một người đàn ông bị tà thần ám.00:00:41
00:00:46
Để các ông phải kinh ngạc.00:00:48
00:00:56
Hỡi Giê-su người Na-xa-rét, 00:00:59
00:00:59
chúng tôi có liên can gì với ngài?00:01:01
00:01:02
Ngài đến để diệt chúng tôi sao?00:01:04
00:01:06
Tôi biết rõ ngài là ai rồi,
là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!00:01:10
00:01:10
Im ngay,00:01:11
00:01:12
hãy ra khỏi người này!00:01:14
00:01:18
Tà thần làm người ấy co giật, 00:01:21
00:01:22
rồi nó hét thật lớn00:01:24
00:01:26
và ra khỏi người. 00:01:27
00:01:52
Mọi người đều kinh ngạc,
bàn tán với nhau.00:01:57
00:01:58
Vậy là sao?00:02:00
00:02:02
Cách dạy này thật mới lạ!00:02:04
00:02:05
Ông ấy có quyền ra lệnh cho cả tà thần, 00:02:09
00:02:09
và chúng vâng theo.00:02:11
00:02:13
Tin đồn về ngài nhanh chóng
lan khắp vùng Ga-li-lê.00:02:18
00:02:19
Quả là phép lạ!00:02:20
00:02:21
Sau đó, họ rời nhà hội00:02:23
00:02:23
đi đến nhà Si-môn và Anh-rê.00:02:25
00:02:25
Gia-cơ và Giăng cũng đi theo.00:02:28
00:03:05
Lúc ấy mẹ vợ Si-môn đang sốt cao,00:03:08
00:03:48
họ xin ngài giúp bà.00:03:50
00:04:17
Ngài đến đứng ở chỗ bà đang nằm…00:04:20
00:04:20
Cơn sốt,00:04:22
00:04:22
và quở cơn sốt,...00:04:23
00:04:23
hãy ra khỏi bà!00:04:24
00:04:49
thì cơn sốt dứt ngay.00:04:50
00:04:52
Bà liền đứng dậy00:04:54
00:05:01
và bắt đầu phục vụ họ.00:05:03
00:05:19
Lúc mặt trời lặn,00:05:21
00:05:21
tất cả những ai có người nhà bị bệnh,00:05:24
00:05:24
dù là bệnh gì, 00:05:26
00:05:26
đều mang đến cho ngài.00:05:28
00:05:35
Thầy ơi, xin thầy.
Đau quá thầy ơi...00:05:38
00:05:38
Xin thầy.
Xin giúp chúng tôi!00:05:40
00:05:40
Khổ quá thầy ơi!
Đau quá thầy ơi.00:05:42
00:05:42
Khổ quá thầy ơi!00:05:43
00:05:43
Xin thầy.00:05:44
00:05:44
Xin giúp chúng tôi.00:05:47
00:05:52
Ngài đặt tay trên từng người 00:05:55
00:05:59
và chữa lành họ…00:06:01
00:06:02
… hầu ứng nghiệm lời phán
qua nhà tiên tri Ê-sai: 00:06:06
00:06:07
“Chính người gánh lấy bệnh tật chúng con00:06:10
00:06:10
và mang lấy sự đau ốm của chúng con”.00:06:13
00:06:25
Các quỷ cũng ra khỏi
nhiều người và la lên:00:06:28
00:06:28
Ngài là Con của Đức Chúa Trời.00:06:33
00:06:33
Im ngay,… ra khỏi người này!00:06:37
00:06:38
Nhưng ngài quở chúng,00:06:40
00:06:40
không cho nói gì00:06:42
00:06:42
vì chúng biết ngài là Đấng Ki-tô.00:06:44
00:07:27
Sáng sớm,00:07:29
00:07:29
khi trời còn mờ mờ,00:07:31
00:07:32
ngài thức dậy và đi ra một nơi hẻo lánh 00:07:37
00:07:53
rồi bắt đầu cầu nguyện.00:07:55
00:08:12
Thầy ơi, thầy có nhà không?00:08:14
00:08:14
Xin giúp chúng tôi với.00:08:16
00:08:16
Chúng tôi cần ngài giúp!00:08:17
00:08:17
Thầy ơi, thầy có nhà không?00:08:19
00:08:19
Thầy ơi!
Chúng tôi cần ngài giúp chúng tôi....00:08:22
00:08:22
Xin giúp chúng tôi với.00:08:24
00:08:25
Thầy ơi. Làm ơn...00:08:26
00:08:24
Thầy đâu rồi?00:08:25
00:08:26
Đau quá thầy ơi!00:08:27
00:08:39
Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm ngài.00:08:43
00:08:46
Và tìm thấy ngài.00:08:48
00:09:04
Mọi người đang tìm thầy.00:09:06
00:09:17
Chúng ta hãy đi nơi khác,00:09:18
00:09:19
đến những thị trấn gần đây, 00:09:21
00:09:23
để tôi cũng giảng ở đó,00:09:25
00:09:32
vì tôi đến để làm việc ấy.00:09:34
00:09:49
Rồi Chúa Giê-su đi khắp Ga-li-lê, 00:09:52
00:09:53
giảng dạy trong các nhà hội, 00:09:55
00:09:56
rao giảng tin mừng về Nước Trời 00:09:59
00:10:08
và chữa lành mọi thứ bệnh tật
của dân chúng.00:10:12
00:11:41
Tiếng tăm của ngài lan ra khắp Sy-ri. 00:11:45
00:11:46
Người ta mang đến cho ngài00:11:48
00:11:48
những người chịu đủ thứ
bệnh tật và đau đớn, 00:11:52
00:11:53
bị quỷ ám, 00:11:54
00:11:55
động kinh và bại liệt; 00:11:57
00:12:00
và ngài chữa lành cho họ.00:12:03
00:12:24
Ra khỏi chị ấy!00:12:26
00:13:02
Chị khỏi rồi.00:13:04
00:13:31
Bởi vậy, dân chúng từ
Ga-li-lê, Đê-ca-bô-li,00:13:35
00:13:40
thành Giê-ru-sa-lem, xứ Giu-đê00:13:44
00:13:44
và bên kia sông Giô-đanh00:13:46
00:13:46
đều lũ lượt đi theo ngài.00:13:48
00:14:33
Người phong cùi!00:14:34
00:14:35
Gì vậy? Tránh xa ra...00:14:37
00:14:37
Người phong cùi kìa. Ô uế! Ô uế!00:14:39
00:14:40
Tránh xa ra.
Đi đi, ra khỏi đây.00:14:43
00:14:53
Cũng có một người phong cùi 00:14:56
00:15:03
đến quỳ trước mặt ngài van xin:00:15:06
00:15:09
Nếu ngài muốn,00:15:11
00:15:16
ngài có thể làm cho tôi được sạch.00:15:19
00:15:21
Thấy vậy, ngài động lòng thương cảm, 00:15:25
00:15:26
giơ tay ra00:15:28
00:15:29
chạm vào người ấy.00:15:31
00:15:37
Tôi muốn!00:15:38
00:15:43
Hãy sạch đi.00:15:44
00:15:54
Bệnh phong cùi lập tức biến mất00:15:57
00:16:09
và ông được sạch. 00:16:11
00:16:29
Ngài cho ông đi ngay,
đồng thời dặn kỹ:00:16:33
00:16:36
Đừng nói bất cứ điều gì với ai cả, 00:16:39
00:16:39
nhưng hãy đi trình diện với thầy tế lễ00:16:42
00:16:42
và dâng lễ vật về việc anh được sạch, 00:16:44
00:16:44
như Môi-se truyền dạy, 00:16:45
00:16:47
để làm bằng chứng cho họ.00:16:48
00:16:51
Nhưng sau khi đi khỏi,00:16:53
00:16:53
ông cứ nói về chuyện ấy00:16:55
00:16:55
và kể ra khắp nơi,00:16:58
00:16:59
khiến Chúa Giê-su không thể
công khai vào thành nào00:17:02
00:17:02
mà phải ở bên ngoài,00:17:04
00:17:04
tại những nơi hẻo lánh.00:17:06
00:17:07
Tuy vậy, dân chúng khắp nơi00:17:10
00:17:10
vẫn kéo đến gặp ngài.00:17:12
00:17:15
Tuy nhiên, ngài thường đi đến
những nơi vắng vẻ để cầu nguyện.00:17:20
00:17:27
Vài ngày sau, Chúa Giê-su
lại vào Ca-bê-na-um.00:17:31
00:17:32
Dân chúng hay tin ngài có ở nhà00:17:34
00:17:34
nên tụ họp trong nhà rất đông, 00:17:37
00:17:37
đến độ ở cửa cũng không còn chỗ;00:17:40
00:17:41
và ngài giảng lời Đức Chúa Trời cho họ.00:17:45
00:17:53
Họ đem đến cho ngài một người bại liệt,00:17:55
00:17:55
do bốn người khiêng. 00:17:57
00:18:00
Nhưng vì quá đông người,00:18:02
00:18:02
họ không thể mang người bệnh
vào gặp Chúa Giê-su,...00:18:05
00:18:14
Quả thật, tôi nói với các ông,00:18:16
00:18:16
giờ sắp đến, và thật ra đã đến rồi,00:18:19
00:18:19
khi người chết nghe tiếng Con… 00:18:21
00:18:24
khi người chết...00:18:26
00:19:09
...nên họ dỡ mái nhà00:19:11
00:19:11
ngay trên chỗ ngài,00:19:13
00:19:13
khoét một lỗ hổng00:19:15
00:19:15
rồi thòng cáng cùng người bệnh xuống.00:19:18
00:19:19
Tháo cho người.00:19:20
00:19:32
Khi thấy đức tin của họ,00:19:34
00:19:36
ngài nói với người bại liệt:00:19:38
00:19:38
Hỡi con,00:19:39
00:19:42
tội lỗi con đã được tha.00:19:44
00:19:47
Bấy giờ, có mấy thầy kinh luật
đang ngồi ở đó và nghĩ trong lòng:00:19:53
00:19:53
Sao ông này lại nói kiểu đó?00:19:56
00:19:56
Ông ta thật phạm thượng.00:19:59
00:19:59
Ai có quyền tha tội
ngoài Đức Chúa Trời?00:20:02
00:20:04
Từ trong trí,00:20:06
00:20:06
Chúa Giê-su nhận biết ngay00:20:09
00:20:09
họ đang nghĩ vậy00:20:11
00:20:11
nên nói với họ:00:20:13
00:20:13
Sao các ông lại lý luận
như thế trong lòng? 00:20:16
00:20:18
Trong hai câu này,00:20:20
00:20:20
câu nào dễ nói với người bại liệt hơn?00:20:22
00:20:22
“Tội lỗi con đã được tha”00:20:25
00:20:25
hay là câu:00:20:27
00:20:27
“Hãy đứng dậy,
cầm lấy cáng mà đi”?00:20:30
00:20:32
Nhưng để các ông biết rằng ở trên đất, 00:20:35
00:20:35
Con Người có quyền tha tội.00:20:37
00:20:45
Tôi bảo anh:00:20:47
00:20:48
Hãy đứng dậy,00:20:50
00:20:50
cầm lấy cáng 00:20:52
00:20:52
và đi về nhà.00:20:54
00:21:41
Người ấy đứng dậy,
liền cầm lấy cáng 00:21:45
00:21:45
đi ra trước mặt mọi người. 00:21:47
00:21:57
Ai nấy đều sững sờ00:21:59
00:21:59
và tôn vinh Đức Chúa Trời rằng:00:22:02
00:22:02
“Chúng tôi chưa bao giờ
thấy việc như thế này”. 00:22:05
00:22:33
Ngài lại ra bờ biển, 00:22:35
00:22:39
cả đoàn dân kéo đến chỗ ngài00:22:41
00:22:41
và ngài bắt đầu dạy họ.00:22:44
00:23:26
Khi đi tiếp,00:23:27
00:23:27
Chúa Giê-su thấy một người
tên là Ma-thi-ơ00:23:30
00:23:30
đang ngồi trong phòng thu thuế, 00:23:32
00:23:33
ngài nói với ông:00:23:35
00:23:36
Hãy làm môn đồ tôi.00:23:38
00:23:46
Ông bèn đứng lên đi theo ngài.00:23:49
00:24:23
Sau đó, Chúa Giê-su cùng các môn đồ00:24:27
00:24:27
ngồi ăn trong nhà Lê-vi,00:24:29
00:24:31
cũng có nhiều người thu thuế
và kẻ tội lỗi ngồi ăn với họ,00:24:36
00:24:40
vì nhiều người trong số họ
đang theo ngài.00:24:43
00:24:50
Nhưng khi các thầy kinh luật
thuộc phái Pha-ri-si00:24:54
00:24:54
thấy ngài ăn chung với
kẻ tội lỗi và người thu thuế 00:24:58
00:25:00
thì nói với môn đồ ngài:00:25:02
00:25:02
Ông ấy ăn chung với bọn thu thuế
và kẻ tội lỗi sao?00:25:07
00:25:18
Người khỏe không cần thầy thuốc,00:25:21
00:25:24
chỉ người bệnh mới cần.00:25:26
00:25:31
Vậy hãy đi
và tìm hiểu ý nghĩa câu này: 00:25:35
00:25:36
“Ta muốn lòng thương xót00:25:39
00:25:40
chứ không phải vật tế lễ”.00:25:42
00:25:53
Tôi đến không phải
để kêu gọi người công chính, 00:25:56
00:25:59
mà để kêu gọi00:26:01
00:26:02
người tội lỗi ăn năn.00:26:05
00:27:08
Môn đồ của Giăng đến gặp ngài và hỏi: 00:27:12
00:27:13
Tại sao chúng tôi và người Pha-ri-si
theo tục kiêng ăn00:27:17
00:27:20
còn môn đồ ngài thì không?00:27:22
00:27:31
Các bạn của chú rể
không có lý do để than khóc00:27:34
00:27:34
trong khi chú rể vẫn còn ở với họ,
phải vậy không?00:27:37
00:27:38
“Người có cô dâu là chú rể,00:27:41
00:27:42
còn bạn của chú rể00:27:44
00:27:46
đứng bên cạnh00:27:47
00:27:48
và nghe tiếng chú rể00:27:50
00:27:51
thì rất đỗi vui mừng”.00:27:54
00:28:01
Nhưng rồi, sẽ có ngày chú rể bị đem đi,00:28:05
00:28:09
lúc đó họ sẽ kiêng ăn.00:28:12
00:28:14
Không ai vá miếng vải mới
vào cái áo cũ,00:28:18
00:28:18
vì miếng vải mới sẽ co lại00:28:20
00:28:20
và kéo căng áo,
khiến chỗ rách càng rách thêm.00:28:23
00:28:24
Cũng không ai đổ rượu mới
vào bầu da cũ.00:28:27
00:28:29
Nếu làm thế, bầu da sẽ nứt,00:28:33
00:28:33
rượu chảy ra và bầu cũng hư. 00:28:37
00:28:38
Nhưng người ta đổ rượu mới
vào bầu da mới,00:28:42
00:28:42
và như thế giữ được cả hai.00:28:45
00:28:53
Không ai đã uống rượu cũ
mà lại muốn uống rượu mới, 00:28:57
00:28:59
vì người nói rằng: “Rượu cũ ngon”.00:29:02
00:29:24
Rồi ngài tiếp tục giảng dạy
trong các nhà hội ở Giu-đê.00:29:28
00:29:48
Sau đó, đến kỳ lễ của người Do Thái,00:29:52
00:29:52
Chúa Giê-su đi lên Giê-ru-sa-lem. 00:29:55
00:30:05
Ở Giê-ru-sa-lem, tại Cổng Cừu00:30:09
00:30:09
có một cái hồ,00:30:11
00:30:11
tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Bết-da-tha. 00:30:15
00:30:19
Xung quanh hồ có những hành lang.00:30:21
00:30:21
Rất nhiều người bị bệnh,00:30:23
00:30:23
mù, què và teo chi nằm ở đó. 00:30:27
00:30:31
Tại đó có một người đàn ông
bị bệnh suốt 38 năm. 00:30:36
00:30:52
Thấy ông nằm ở đó
và biết ông bị bệnh đã lâu, 00:30:57
00:30:57
Chúa Giê-su hỏi:00:30:59
00:31:00
Ông muốn được lành bệnh không?00:31:02
00:31:07
Thưa ngài, 00:31:09
00:31:09
không có bất cứ ai đưa tôi xuống hồ00:31:12
00:31:12
khi nước dưới hồ đang động, 00:31:14
00:31:17
còn lúc tôi đang đến00:31:21
00:31:22
thì người khác đã xuống trước tôi.00:31:24
00:31:37
Hãy đứng dậy! 00:31:39
00:32:14
Cầm lấy cáng và bước đi.00:32:18
00:32:22
Ngay lập tức, ông được lành bệnh,00:32:25
00:32:51
cầm lấy cáng và bắt đầu bước đi.00:32:55
00:33:18
Hôm ấy là ngày Sa-bát00:33:21
00:33:21
nên những người Do Thái
nói với người được chữa lành:00:33:25
00:33:25
Hôm nay là ngày Sa-bát,00:33:27
00:33:27
thế nên ông không được phép xách cáng.00:33:31
00:33:32
Chính người đã chữa lành
cho tôi bảo tôi rằng: 00:33:35
00:33:35
‘Hãy cầm lấy cáng và bước đi’.00:33:38
00:33:39
Ai là người đã bảo ông: 00:33:41
00:33:42
‘Hãy cầm lấy cáng và bước đi’?00:33:44
00:33:45
Nhưng ông không biết là ai,00:33:48
00:33:50
vì Chúa Giê-su đã xen lẫn
vào đám đông ở đó.00:33:53
00:34:10
Sau đó, Chúa Giê-su gặp ông
ở đền thờ và nói:00:34:16
00:34:16
Này, ông đã lành bệnh rồi. 00:34:20
00:34:22
Đừng phạm tội nữa, 00:34:24
00:34:24
để điều tệ hại hơn
không xảy đến với ông.00:34:27
00:34:32
Ông đi gặp những người Do Thái00:34:35
00:34:35
và nói rằng chính Chúa Giê-su
đã chữa lành ông. 00:34:38
00:34:40
Bởi vậy, họ chống đối Chúa Giê-su00:34:44
00:34:44
vì ngài làm những việc ấy
vào ngày Sa-bát.00:34:47
00:34:51
Cha tôi vẫn làm việc cho đến nay,00:34:54
00:34:55
và tôi cũng vậy.00:34:57
00:34:58
Do đó, họ càng cố tìm cách giết ngài00:35:02
00:35:02
vì họ cho rằng ngài không những
phạm luật ngày Sa-bát00:35:05
00:35:05
mà còn gọi Đức Chúa Trời
là Cha của mình,00:35:08
00:35:08
tự cho mình ngang hàng
với Đức Chúa Trời.00:35:11
00:35:12
Quả thật, tôi nói với các ông, 00:35:15
00:35:16
Con không thể tự làm bất cứ điều gì,00:35:19
00:35:20
nhưng chỉ làm những gì
ngài thấy Cha làm.00:35:23
00:35:24
Hễ điều gì Cha làm,00:35:26
00:35:26
Con cũng làm giống như vậy. 00:35:29
00:35:30
Vì Cha yêu mến Con00:35:33
00:35:33
và chỉ cho Con mọi điều Cha làm, 00:35:36
00:35:37
Cha sẽ chỉ cho Con
những việc lớn hơn thế nữa, 00:35:41
00:35:41
để các ông phải kinh ngạc. 00:35:43
00:35:44
Giống như Cha làm người chết sống lại
và ban sự sống cho họ, 00:35:50
00:35:50
Con cũng ban sự sống
cho người nào Con muốn. 00:35:54
00:35:56
Vì Cha không phán xét ai,00:35:59
00:36:00
nhưng đã giao mọi quyền
phán xét cho Con,00:36:03
00:36:04
để tất cả đều tôn kính Con
như tôn kính Cha. 00:36:10
00:36:10
Ai không tôn kính Con
là không tôn kính Cha, 00:36:14
00:36:14
đấng đã phái Con đến.00:36:16
00:36:19
Quả thật, tôi nói với các ông,00:36:22
00:36:22
ai nghe lời tôi
và tin đấng phái tôi đến 00:36:26
00:36:27
sẽ nhận được sự sống vĩnh cửu, 00:36:30
00:36:30
người ấy không bị kết án00:36:33
00:36:33
nhưng ra khỏi sự chết
để đến với sự sống.00:36:36
00:36:40
Quả thật, tôi nói với các ông,00:36:43
00:36:43
giờ sắp đến,
và thật ra đã đến rồi, 00:36:46
00:36:46
khi người chết nghe tiếng
Con Đức Chúa Trời, 00:36:50
00:36:51
và ai nghe theo thì sẽ sống. 00:36:55
00:36:55
Như Cha có quyền năng ban sự sống,00:36:59
00:36:59
thì ngài cũng ban cho Con
quyền năng ban sự sống. 00:37:04
00:37:04
Ngài đã ban cho Con quyền phán xét, 00:37:08
00:37:08
vì Con là Con Người. 00:37:11
00:37:14
Đừng kinh ngạc về điều đó,00:37:17
00:37:17
vì giờ sẽ đến,00:37:19
00:37:20
khi mọi người trong mồ tưởng niệm00:37:22
00:37:23
nghe tiếng ngài và ra khỏi, 00:37:26
00:37:28
ai đã làm lành thì sống lại để sống, 00:37:31
00:37:33
ai đã làm điều đê mạt00:37:36
00:37:37
thì sống lại để được xét xử.00:37:40
00:37:41
Tôi không thể tự mình làm
bất cứ điều gì. 00:37:44
00:37:45
Tôi nghe từ Cha thể nào
thì phán xét thể ấy. 00:37:49
00:37:49
Sự phán xét của tôi là công chính,00:37:52
00:37:52
vì tôi không làm theo ý riêng 00:37:54
00:37:55
nhưng làm theo ý
của đấng phái tôi đến.00:37:58
00:38:01
Nếu chỉ có tôi làm chứng về mình00:38:04
00:38:05
thì lời chứng của tôi không thật. 00:38:07
00:38:09
Có một đấng khác làm chứng về tôi, 00:38:12
00:38:13
và tôi biết lời chứng của ngài là thật.00:38:17
00:38:22
Các ông đã sai người đến gặp Giăng,00:38:25
00:38:25
và Giăng đã làm chứng về chân lý. 00:38:28
00:38:28
Thật ra, tôi không cần lời chứng
của loài người,00:38:32
00:38:32
nhưng tôi nói những điều ấy
để các ông được cứu. 00:38:36
00:38:38
Chính Giăng là ngọn đèn cháy sáng, 00:38:43
00:38:43
và trong một thời gian ngắn,00:38:45
00:38:45
các ông đã sẵn sàng vui mừng
trong ánh sáng của người. 00:38:48
00:38:49
Nhưng tôi có lời chứng
lớn hơn của Giăng nữa, 00:38:53
00:38:55
vì chính những việc
Cha giao cho tôi làm, 00:38:58
00:38:59
tức những việc tôi đang thực hiện, 00:39:02
00:39:02
làm chứng rằng Cha đã phái tôi đến. 00:39:05
00:39:05
Chính Cha, là đấng phái tôi đến,00:39:09
00:39:09
cũng làm chứng về tôi.00:39:11
00:39:13
Các ông không hề nghe tiếng ngài 00:39:16
00:39:17
và cũng không thấy hình dạng ngài. 00:39:20
00:39:26
Lời ngài không ở trong các ông00:39:28
00:39:28
vì các ông không tin
chính đấng mà ngài phái đến.00:39:32
00:39:36
Các ông tra cứu Kinh Thánh00:39:38
00:39:38
vì nghĩ rằng nhờ Kinh Thánh
mà mình sẽ được sự sống vĩnh cửu; 00:39:42
00:39:42
chính Kinh Thánh làm chứng về tôi 00:39:45
00:39:46
nhưng các ông không muốn đến với tôi
để có sự sống. 00:39:50
00:39:51
Tôi không chấp nhận
sự vinh hiển từ con người, 00:39:54
00:39:56
và tôi biết rõ00:39:57
00:39:58
trong các ông không có
tình yêu thương với Cha.00:40:02
00:40:04
Tôi nhân danh Cha tôi mà đến00:40:07
00:40:07
nhưng các ông không tiếp nhận tôi. 00:40:10
00:40:10
Nếu có ai nhân danh chính mình mà đến00:40:13
00:40:13
thì các ông sẽ tiếp nhận người ấy. 00:40:15
00:40:16
Làm sao các ông tin tôi được00:40:19
00:40:19
khi các ông chấp nhận
sự vinh hiển từ nhau00:40:22
00:40:22
nhưng không tìm kiếm sự vinh hiển
từ Đức Chúa Trời duy nhất? 00:40:26
00:40:28
Đừng nghĩ rằng tôi sẽ buộc tội
các ông trước mặt Cha, 00:40:32
00:40:32
có một người buộc tội các ông, 00:40:35
00:40:36
đó là Môi-se,00:40:38
00:40:39
người mà các ông trông cậy. 00:40:42
00:40:43
Thật ra, nếu các ông tin Môi-se00:40:46
00:40:46
thì đã tin tôi,00:40:48
00:40:48
vì người viết về tôi. 00:40:50
00:40:52
Nhưng nếu các ông không tin
lời người đã viết00:40:55
00:40:56
thì làm sao tin những gì tôi nói?00:40:58
00:42:11
Khi ngài đi qua đồng lúa
vào ngày Sa-bát, 00:42:15
00:42:19
các môn đồ ngài bứt bông lúa
ăn trong lúc đi.00:42:22
00:42:48
Xem kìa!00:42:49
00:42:49
Sao họ làm điều không được phép làm
trong ngày Sa-bát?00:42:53
00:43:05
Các ông chưa từng đọc
về điều Đa-vít đã làm 00:43:08
00:43:08
khi người và thuộc hạ
hết thức ăn và bị đói sao?00:43:11
00:43:11
Theo như lời kể về trưởng tế A-bi-a-tha, 00:43:14
00:43:14
chẳng phải Đa-vít đã vào đền thờ00:43:17
00:43:17
và ăn bánh dâng hiến, 00:43:19
00:43:19
là bánh không ai được phép ăn
ngoại trừ các thầy tế lễ, 00:43:24
00:43:24
rồi người cũng đưa cho
thuộc hạ ăn nữa sao?00:43:27
00:43:28
Hay các ông chưa đọc
trong Luật pháp rằng 00:43:31
00:43:31
vào ngày Sa-bát,00:43:32
00:43:32
các thầy tế lễ trong đền thờ
vi phạm ngày Sa-bát00:43:35
00:43:35
mà vẫn không mắc tội sao?00:43:37
00:43:37
Nhưng tôi nói với các ông rằng00:43:39
00:43:39
ở đây có người còn quan trọng hơn
đền thờ nữa.00:43:42
00:43:44
Nếu các ông hiểu ý nghĩa
những lời sau:00:43:47
00:43:47
“Ta muốn lòng thương xót
chứ không phải vật tế lễ”00:43:51
00:43:52
thì các ông sẽ không lên án
người vô tội.00:43:55
00:43:58
Ngày Sa-bát được lập ra
vì con người,00:44:00
00:44:00
chứ không phải 00:44:02
00:44:02
con người được dựng nên
vì ngày Sa-bát. 00:44:04
00:44:06
Thế thì Con Người00:44:09
00:44:09
cũng là Chúa của ngày Sa-bát.00:44:12
00:44:29
Một ngày Sa-bát khác,00:44:32
00:44:32
Chúa Giê-su vào nhà hội giảng dạy. 00:44:34
00:44:39
Ở đó có một người đàn ông
bị teo tay phải.00:44:43
00:44:47
Các thầy kinh luật
và người Pha-ri-si00:44:50
00:44:50
theo dõi xem Chúa Giê-su có chữa bệnh
vào ngày Sa-bát không,...00:44:54
00:44:54
Có được phép chữa bệnh00:44:57
00:44:58
trong ngày Sa-bát không?00:45:00
00:45:02
... để có cớ buộc tội ngài.00:45:04
00:45:21
Ngài nói với người teo tay:00:45:23
00:45:23
Hãy đứng dậy và ra giữa đây.00:45:26
00:45:46
Trong ngày Sa-bát, người ta được phép00:45:49
00:45:49
làm điều tốt hay điều xấu, 00:45:52
00:45:57
cứu mạng hay giết đi?00:46:01
00:46:03
Nhưng họ đều im lặng.00:46:06
00:46:10
Nếu có một con cừu00:46:12
00:46:12
bị té xuống hố vào ngày Sa-bát00:46:15
00:46:17
thì ai trong số các ông00:46:20
00:46:20
lại không kéo con cừu đó lên?00:46:22
00:46:28
Người ta còn quý hơn con cừu00:46:31
00:46:31
biết chừng nào! 00:46:34
00:46:37
Vậy thì được phép làm điều tốt
trong ngày Sa-bát.00:46:41
00:46:53
Hãy giơ tay ra.00:46:54
00:47:23
Ông giơ tay ra 00:47:25
00:47:28
thì tay được lành như tay kia.00:47:31
00:48:27
Thấy vậy, người Pha-ri-si đi ra ngoài, 00:48:30
00:48:36
lập tức bàn mưu với
những người theo đảng Hê-rốt 00:48:39
00:48:42
để giết ngài.00:48:44
00:48:52
Chúa Giê-su cùng các môn đồ đi ra biển, 00:48:55
00:48:57
dân chúng từ Ga-li-lê và Giu-đê00:49:00
00:49:00
lũ lượt kéo theo ngài. 00:49:03
00:49:04
Rất đông người từ Giê-ru-sa-lem,00:49:08
00:49:08
Y-đu-mê, miền bên kia sông Giô-đanh 00:49:11
00:49:11
cũng như vùng phụ cận
thành Ty-rơ và Si-đôn 00:49:15
00:49:15
kéo đến với ngài khi nghe
về nhiều điều ngài làm.00:49:19
00:49:21
Chúa Giê-su bảo các môn đồ00:49:24
00:49:24
dành sẵn cho ngài một chiếc thuyền nhỏ00:49:26
00:49:26
để khỏi bị đám đông lấn ép. 00:49:28
00:49:30
Vì ngài chữa lành nhiều người00:49:33
00:49:33
nên tất cả những người bị bệnh nặng 00:49:35
00:49:35
đều chen nhau để chạm vào ngài. 00:49:37
00:49:40
Ngay cả các tà thần,00:49:42
00:49:42
mỗi khi thấy ngài
cũng sấp mình trước mặt ngài,00:49:46
00:49:46
la lên và nói:00:49:47
00:49:47
“Ngài là Con Đức Chúa Trời”. 00:49:50
00:49:52
Nhưng ngài nhiều lần
nghiêm cấm chúng tiết lộ về ngài...00:49:56
00:50:07
...hầu ứng nghiệm lời phán
qua nhà tiên tri Ê-sai: 00:50:10
00:50:11
“Kìa! Tôi tớ ta, người mà ta đã chọn, 00:50:16
00:50:16
người được yêu quý,00:50:17
00:50:17
người mà ta hài lòng!00:50:19
00:50:20
Ta sẽ đặt thần khí ta trên người, 00:50:23
00:50:23
và người sẽ cho các nước thấy rõ00:50:26
00:50:26
thế nào là công lý. 00:50:27
00:50:29
Người sẽ không tranh cãi,00:50:32
00:50:32
không kêu la,00:50:33
00:50:33
và cũng không ai nghe tiếng người
ngoài đường chính. 00:50:36
00:50:38
Người sẽ không bẻ cây sậy bị giập,00:50:41
00:50:41
không tắt tim đèn sắp tàn, 00:50:44
00:50:46
cho đến khi đưa công lý đến toàn thắng. 00:50:49
00:50:50
Thật vậy, muôn dân
sẽ đặt hy vọng nơi danh người”.00:50:56
00:51:11
Một ngày nọ, ngài lên núi 00:51:14
00:51:22
và thức suốt đêm cầu nguyện
với Đức Chúa Trời. 00:51:26
00:51:34
Khi trời sáng,00:51:36
00:51:36
ngài gọi các môn đồ đến, 00:51:39
00:52:14
chọn ra 12 người00:52:17
00:52:17
và gọi họ là sứ đồ.00:52:19
00:52:26
Nhóm 12 người mà ngài đã lập00:52:28
00:52:28
gồm có Si-môn, 00:52:30
00:52:32
cũng được ngài đặt tên là Phi-e-rơ;00:52:35
00:52:42
Gia-cơ con Xê-bê-đê00:52:45
00:52:49
và em là Giăng00:52:51
00:52:52
(họ cũng được ngài đặt tên Bô-a-nê,00:52:56
00:52:56
nghĩa là “các con trai của sấm sét”);00:52:59
00:53:04
Anh-rê;00:53:05
00:53:15
Phi-líp;00:53:16
00:53:25
Ba-tô-lô-mê;00:53:27
00:53:40
Ma-thi-ơ;00:53:42
00:53:51
Thô-ma;00:53:53
00:54:01
Gia-cơ con A-phê;00:54:03
00:54:10
Tha-đê;00:54:11
00:54:16
Si-môn Ca-na-nê-an;00:54:18
00:54:24
và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt,00:54:26
00:54:26
kẻ sau này phản ngài.00:54:29
Tập 4: "Tôi đến để làm việc ấy"
-
Tập 4: "Tôi đến để làm việc ấy"
Rồi họ đi với ngài đến Ca-bê-na-um.
Nhằm ngày Sa-bát,
ngài vào nhà hội và bắt đầu giảng dạy.
Người ta kinh ngạc
về cách giảng dạy của ngài
vì ngài dạy như một người
có uy quyền,
chứ không như các thầy kinh luật.
Lúc ấy, trong nhà hội
có một người đàn ông bị tà thần ám.
Để các ông phải kinh ngạc.
Hỡi Giê-su người Na-xa-rét,
chúng tôi có liên can gì với ngài?
Ngài đến để diệt chúng tôi sao?
Tôi biết rõ ngài là ai rồi,
là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời!
Im ngay,
hãy ra khỏi người này!
Tà thần làm người ấy co giật,
rồi nó hét thật lớn
và ra khỏi người.
Mọi người đều kinh ngạc,
bàn tán với nhau.
Vậy là sao?
Cách dạy này thật mới lạ!
Ông ấy có quyền ra lệnh cho cả tà thần,
và chúng vâng theo.
Tin đồn về ngài nhanh chóng
lan khắp vùng Ga-li-lê.
Quả là phép lạ!
Sau đó, họ rời nhà hội
đi đến nhà Si-môn và Anh-rê.
Gia-cơ và Giăng cũng đi theo.
Lúc ấy mẹ vợ Si-môn đang sốt cao,
họ xin ngài giúp bà.
Ngài đến đứng ở chỗ bà đang nằm…
Cơn sốt,
và quở cơn sốt,...
hãy ra khỏi bà!
thì cơn sốt dứt ngay.
Bà liền đứng dậy
và bắt đầu phục vụ họ.
Lúc mặt trời lặn,
tất cả những ai có người nhà bị bệnh,
dù là bệnh gì,
đều mang đến cho ngài.
Thầy ơi, xin thầy.
Đau quá thầy ơi...
Xin thầy.
Xin giúp chúng tôi!
Khổ quá thầy ơi!
Đau quá thầy ơi.
Khổ quá thầy ơi!
Xin thầy.
Xin giúp chúng tôi.
Ngài đặt tay trên từng người
và chữa lành họ…
… hầu ứng nghiệm lời phán
qua nhà tiên tri Ê-sai:
“Chính người gánh lấy bệnh tật chúng con
và mang lấy sự đau ốm của chúng con”.
Các quỷ cũng ra khỏi
nhiều người và la lên:
Ngài là Con của Đức Chúa Trời.
Im ngay,… ra khỏi người này!
Nhưng ngài quở chúng,
không cho nói gì
vì chúng biết ngài là Đấng Ki-tô.
Sáng sớm,
khi trời còn mờ mờ,
ngài thức dậy và đi ra một nơi hẻo lánh
rồi bắt đầu cầu nguyện.
Thầy ơi, thầy có nhà không?
Xin giúp chúng tôi với.
Chúng tôi cần ngài giúp!
Thầy ơi, thầy có nhà không?
Thầy ơi!
Chúng tôi cần ngài giúp chúng tôi....
Xin giúp chúng tôi với.
Thầy ơi. Làm ơn...
Thầy đâu rồi?
Đau quá thầy ơi!
Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm ngài.
Và tìm thấy ngài.
Mọi người đang tìm thầy.
Chúng ta hãy đi nơi khác,
đến những thị trấn gần đây,
để tôi cũng giảng ở đó,
vì tôi đến để làm việc ấy.
Rồi Chúa Giê-su đi khắp Ga-li-lê,
giảng dạy trong các nhà hội,
rao giảng tin mừng về Nước Trời
và chữa lành mọi thứ bệnh tật
của dân chúng.
Tiếng tăm của ngài lan ra khắp Sy-ri.
Người ta mang đến cho ngài
những người chịu đủ thứ
bệnh tật và đau đớn,
bị quỷ ám,
động kinh và bại liệt;
và ngài chữa lành cho họ.
Ra khỏi chị ấy!
Chị khỏi rồi.
Bởi vậy, dân chúng từ
Ga-li-lê, Đê-ca-bô-li,
thành Giê-ru-sa-lem, xứ Giu-đê
và bên kia sông Giô-đanh
đều lũ lượt đi theo ngài.
Người phong cùi!
Gì vậy? Tránh xa ra...
Người phong cùi kìa. Ô uế! Ô uế!
Tránh xa ra.
Đi đi, ra khỏi đây.
Cũng có một người phong cùi
đến quỳ trước mặt ngài van xin:
Nếu ngài muốn,
ngài có thể làm cho tôi được sạch.
Thấy vậy, ngài động lòng thương cảm,
giơ tay ra
chạm vào người ấy.
Tôi muốn!
Hãy sạch đi.
Bệnh phong cùi lập tức biến mất
và ông được sạch.
Ngài cho ông đi ngay,
đồng thời dặn kỹ:
Đừng nói bất cứ điều gì với ai cả,
nhưng hãy đi trình diện với thầy tế lễ
và dâng lễ vật về việc anh được sạch,
như Môi-se truyền dạy,
để làm bằng chứng cho họ.
Nhưng sau khi đi khỏi,
ông cứ nói về chuyện ấy
và kể ra khắp nơi,
khiến Chúa Giê-su không thể
công khai vào thành nào
mà phải ở bên ngoài,
tại những nơi hẻo lánh.
Tuy vậy, dân chúng khắp nơi
vẫn kéo đến gặp ngài.
Tuy nhiên, ngài thường đi đến
những nơi vắng vẻ để cầu nguyện.
Vài ngày sau, Chúa Giê-su
lại vào Ca-bê-na-um.
Dân chúng hay tin ngài có ở nhà
nên tụ họp trong nhà rất đông,
đến độ ở cửa cũng không còn chỗ;
và ngài giảng lời Đức Chúa Trời cho họ.
Họ đem đến cho ngài một người bại liệt,
do bốn người khiêng.
Nhưng vì quá đông người,
họ không thể mang người bệnh
vào gặp Chúa Giê-su,...
Quả thật, tôi nói với các ông,
giờ sắp đến, và thật ra đã đến rồi,
khi người chết nghe tiếng Con…
khi người chết...
...nên họ dỡ mái nhà
ngay trên chỗ ngài,
khoét một lỗ hổng
rồi thòng cáng cùng người bệnh xuống.
Tháo cho người.
Khi thấy đức tin của họ,
ngài nói với người bại liệt:
Hỡi con,
tội lỗi con đã được tha.
Bấy giờ, có mấy thầy kinh luật
đang ngồi ở đó và nghĩ trong lòng:
Sao ông này lại nói kiểu đó?
Ông ta thật phạm thượng.
Ai có quyền tha tội
ngoài Đức Chúa Trời?
Từ trong trí,
Chúa Giê-su nhận biết ngay
họ đang nghĩ vậy
nên nói với họ:
Sao các ông lại lý luận
như thế trong lòng?
Trong hai câu này,
câu nào dễ nói với người bại liệt hơn?
“Tội lỗi con đã được tha”
hay là câu:
“Hãy đứng dậy,
cầm lấy cáng mà đi”?
Nhưng để các ông biết rằng ở trên đất,
Con Người có quyền tha tội.
Tôi bảo anh:
Hãy đứng dậy,
cầm lấy cáng
và đi về nhà.
Người ấy đứng dậy,
liền cầm lấy cáng
đi ra trước mặt mọi người.
Ai nấy đều sững sờ
và tôn vinh Đức Chúa Trời rằng:
“Chúng tôi chưa bao giờ
thấy việc như thế này”.
Ngài lại ra bờ biển,
cả đoàn dân kéo đến chỗ ngài
và ngài bắt đầu dạy họ.
Khi đi tiếp,
Chúa Giê-su thấy một người
tên là Ma-thi-ơ
đang ngồi trong phòng thu thuế,
ngài nói với ông:
Hãy làm môn đồ tôi.
Ông bèn đứng lên đi theo ngài.
Sau đó, Chúa Giê-su cùng các môn đồ
ngồi ăn trong nhà Lê-vi,
cũng có nhiều người thu thuế
và kẻ tội lỗi ngồi ăn với họ,
vì nhiều người trong số họ
đang theo ngài.
Nhưng khi các thầy kinh luật
thuộc phái Pha-ri-si
thấy ngài ăn chung với
kẻ tội lỗi và người thu thuế
thì nói với môn đồ ngài:
Ông ấy ăn chung với bọn thu thuế
và kẻ tội lỗi sao?
Người khỏe không cần thầy thuốc,
chỉ người bệnh mới cần.
Vậy hãy đi
và tìm hiểu ý nghĩa câu này:
“Ta muốn lòng thương xót
chứ không phải vật tế lễ”.
Tôi đến không phải
để kêu gọi người công chính,
mà để kêu gọi
người tội lỗi ăn năn.
Môn đồ của Giăng đến gặp ngài và hỏi:
Tại sao chúng tôi và người Pha-ri-si
theo tục kiêng ăn
còn môn đồ ngài thì không?
Các bạn của chú rể
không có lý do để than khóc
trong khi chú rể vẫn còn ở với họ,
phải vậy không?
“Người có cô dâu là chú rể,
còn bạn của chú rể
đứng bên cạnh
và nghe tiếng chú rể
thì rất đỗi vui mừng”.
Nhưng rồi, sẽ có ngày chú rể bị đem đi,
lúc đó họ sẽ kiêng ăn.
Không ai vá miếng vải mới
vào cái áo cũ,
vì miếng vải mới sẽ co lại
và kéo căng áo,
khiến chỗ rách càng rách thêm.
Cũng không ai đổ rượu mới
vào bầu da cũ.
Nếu làm thế, bầu da sẽ nứt,
rượu chảy ra và bầu cũng hư.
Nhưng người ta đổ rượu mới
vào bầu da mới,
và như thế giữ được cả hai.
Không ai đã uống rượu cũ
mà lại muốn uống rượu mới,
vì người nói rằng: “Rượu cũ ngon”.
Rồi ngài tiếp tục giảng dạy
trong các nhà hội ở Giu-đê.
Sau đó, đến kỳ lễ của người Do Thái,
Chúa Giê-su đi lên Giê-ru-sa-lem.
Ở Giê-ru-sa-lem, tại Cổng Cừu
có một cái hồ,
tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Bết-da-tha.
Xung quanh hồ có những hành lang.
Rất nhiều người bị bệnh,
mù, què và teo chi nằm ở đó.
Tại đó có một người đàn ông
bị bệnh suốt 38 năm.
Thấy ông nằm ở đó
và biết ông bị bệnh đã lâu,
Chúa Giê-su hỏi:
Ông muốn được lành bệnh không?
Thưa ngài,
không có bất cứ ai đưa tôi xuống hồ
khi nước dưới hồ đang động,
còn lúc tôi đang đến
thì người khác đã xuống trước tôi.
Hãy đứng dậy!
Cầm lấy cáng và bước đi.
Ngay lập tức, ông được lành bệnh,
cầm lấy cáng và bắt đầu bước đi.
Hôm ấy là ngày Sa-bát
nên những người Do Thái
nói với người được chữa lành:
Hôm nay là ngày Sa-bát,
thế nên ông không được phép xách cáng.
Chính người đã chữa lành
cho tôi bảo tôi rằng:
‘Hãy cầm lấy cáng và bước đi’.
Ai là người đã bảo ông:
‘Hãy cầm lấy cáng và bước đi’?
Nhưng ông không biết là ai,
vì Chúa Giê-su đã xen lẫn
vào đám đông ở đó.
Sau đó, Chúa Giê-su gặp ông
ở đền thờ và nói:
Này, ông đã lành bệnh rồi.
Đừng phạm tội nữa,
để điều tệ hại hơn
không xảy đến với ông.
Ông đi gặp những người Do Thái
và nói rằng chính Chúa Giê-su
đã chữa lành ông.
Bởi vậy, họ chống đối Chúa Giê-su
vì ngài làm những việc ấy
vào ngày Sa-bát.
Cha tôi vẫn làm việc cho đến nay,
và tôi cũng vậy.
Do đó, họ càng cố tìm cách giết ngài
vì họ cho rằng ngài không những
phạm luật ngày Sa-bát
mà còn gọi Đức Chúa Trời
là Cha của mình,
tự cho mình ngang hàng
với Đức Chúa Trời.
Quả thật, tôi nói với các ông,
Con không thể tự làm bất cứ điều gì,
nhưng chỉ làm những gì
ngài thấy Cha làm.
Hễ điều gì Cha làm,
Con cũng làm giống như vậy.
Vì Cha yêu mến Con
và chỉ cho Con mọi điều Cha làm,
Cha sẽ chỉ cho Con
những việc lớn hơn thế nữa,
để các ông phải kinh ngạc.
Giống như Cha làm người chết sống lại
và ban sự sống cho họ,
Con cũng ban sự sống
cho người nào Con muốn.
Vì Cha không phán xét ai,
nhưng đã giao mọi quyền
phán xét cho Con,
để tất cả đều tôn kính Con
như tôn kính Cha.
Ai không tôn kính Con
là không tôn kính Cha,
đấng đã phái Con đến.
Quả thật, tôi nói với các ông,
ai nghe lời tôi
và tin đấng phái tôi đến
sẽ nhận được sự sống vĩnh cửu,
người ấy không bị kết án
nhưng ra khỏi sự chết
để đến với sự sống.
Quả thật, tôi nói với các ông,
giờ sắp đến,
và thật ra đã đến rồi,
khi người chết nghe tiếng
Con Đức Chúa Trời,
và ai nghe theo thì sẽ sống.
Như Cha có quyền năng ban sự sống,
thì ngài cũng ban cho Con
quyền năng ban sự sống.
Ngài đã ban cho Con quyền phán xét,
vì Con là Con Người.
Đừng kinh ngạc về điều đó,
vì giờ sẽ đến,
khi mọi người trong mồ tưởng niệm
nghe tiếng ngài và ra khỏi,
ai đã làm lành thì sống lại để sống,
ai đã làm điều đê mạt
thì sống lại để được xét xử.
Tôi không thể tự mình làm
bất cứ điều gì.
Tôi nghe từ Cha thể nào
thì phán xét thể ấy.
Sự phán xét của tôi là công chính,
vì tôi không làm theo ý riêng
nhưng làm theo ý
của đấng phái tôi đến.
Nếu chỉ có tôi làm chứng về mình
thì lời chứng của tôi không thật.
Có một đấng khác làm chứng về tôi,
và tôi biết lời chứng của ngài là thật.
Các ông đã sai người đến gặp Giăng,
và Giăng đã làm chứng về chân lý.
Thật ra, tôi không cần lời chứng
của loài người,
nhưng tôi nói những điều ấy
để các ông được cứu.
Chính Giăng là ngọn đèn cháy sáng,
và trong một thời gian ngắn,
các ông đã sẵn sàng vui mừng
trong ánh sáng của người.
Nhưng tôi có lời chứng
lớn hơn của Giăng nữa,
vì chính những việc
Cha giao cho tôi làm,
tức những việc tôi đang thực hiện,
làm chứng rằng Cha đã phái tôi đến.
Chính Cha, là đấng phái tôi đến,
cũng làm chứng về tôi.
Các ông không hề nghe tiếng ngài
và cũng không thấy hình dạng ngài.
Lời ngài không ở trong các ông
vì các ông không tin
chính đấng mà ngài phái đến.
Các ông tra cứu Kinh Thánh
vì nghĩ rằng nhờ Kinh Thánh
mà mình sẽ được sự sống vĩnh cửu;
chính Kinh Thánh làm chứng về tôi
nhưng các ông không muốn đến với tôi
để có sự sống.
Tôi không chấp nhận
sự vinh hiển từ con người,
và tôi biết rõ
trong các ông không có
tình yêu thương với Cha.
Tôi nhân danh Cha tôi mà đến
nhưng các ông không tiếp nhận tôi.
Nếu có ai nhân danh chính mình mà đến
thì các ông sẽ tiếp nhận người ấy.
Làm sao các ông tin tôi được
khi các ông chấp nhận
sự vinh hiển từ nhau
nhưng không tìm kiếm sự vinh hiển
từ Đức Chúa Trời duy nhất?
Đừng nghĩ rằng tôi sẽ buộc tội
các ông trước mặt Cha,
có một người buộc tội các ông,
đó là Môi-se,
người mà các ông trông cậy.
Thật ra, nếu các ông tin Môi-se
thì đã tin tôi,
vì người viết về tôi.
Nhưng nếu các ông không tin
lời người đã viết
thì làm sao tin những gì tôi nói?
Khi ngài đi qua đồng lúa
vào ngày Sa-bát,
các môn đồ ngài bứt bông lúa
ăn trong lúc đi.
Xem kìa!
Sao họ làm điều không được phép làm
trong ngày Sa-bát?
Các ông chưa từng đọc
về điều Đa-vít đã làm
khi người và thuộc hạ
hết thức ăn và bị đói sao?
Theo như lời kể về trưởng tế A-bi-a-tha,
chẳng phải Đa-vít đã vào đền thờ
và ăn bánh dâng hiến,
là bánh không ai được phép ăn
ngoại trừ các thầy tế lễ,
rồi người cũng đưa cho
thuộc hạ ăn nữa sao?
Hay các ông chưa đọc
trong Luật pháp rằng
vào ngày Sa-bát,
các thầy tế lễ trong đền thờ
vi phạm ngày Sa-bát
mà vẫn không mắc tội sao?
Nhưng tôi nói với các ông rằng
ở đây có người còn quan trọng hơn
đền thờ nữa.
Nếu các ông hiểu ý nghĩa
những lời sau:
“Ta muốn lòng thương xót
chứ không phải vật tế lễ”
thì các ông sẽ không lên án
người vô tội.
Ngày Sa-bát được lập ra
vì con người,
chứ không phải
con người được dựng nên
vì ngày Sa-bát.
Thế thì Con Người
cũng là Chúa của ngày Sa-bát.
Một ngày Sa-bát khác,
Chúa Giê-su vào nhà hội giảng dạy.
Ở đó có một người đàn ông
bị teo tay phải.
Các thầy kinh luật
và người Pha-ri-si
theo dõi xem Chúa Giê-su có chữa bệnh
vào ngày Sa-bát không,...
Có được phép chữa bệnh
trong ngày Sa-bát không?
... để có cớ buộc tội ngài.
Ngài nói với người teo tay:
Hãy đứng dậy và ra giữa đây.
Trong ngày Sa-bát, người ta được phép
làm điều tốt hay điều xấu,
cứu mạng hay giết đi?
Nhưng họ đều im lặng.
Nếu có một con cừu
bị té xuống hố vào ngày Sa-bát
thì ai trong số các ông
lại không kéo con cừu đó lên?
Người ta còn quý hơn con cừu
biết chừng nào!
Vậy thì được phép làm điều tốt
trong ngày Sa-bát.
Hãy giơ tay ra.
Ông giơ tay ra
thì tay được lành như tay kia.
Thấy vậy, người Pha-ri-si đi ra ngoài,
lập tức bàn mưu với
những người theo đảng Hê-rốt
để giết ngài.
Chúa Giê-su cùng các môn đồ đi ra biển,
dân chúng từ Ga-li-lê và Giu-đê
lũ lượt kéo theo ngài.
Rất đông người từ Giê-ru-sa-lem,
Y-đu-mê, miền bên kia sông Giô-đanh
cũng như vùng phụ cận
thành Ty-rơ và Si-đôn
kéo đến với ngài khi nghe
về nhiều điều ngài làm.
Chúa Giê-su bảo các môn đồ
dành sẵn cho ngài một chiếc thuyền nhỏ
để khỏi bị đám đông lấn ép.
Vì ngài chữa lành nhiều người
nên tất cả những người bị bệnh nặng
đều chen nhau để chạm vào ngài.
Ngay cả các tà thần,
mỗi khi thấy ngài
cũng sấp mình trước mặt ngài,
la lên và nói:
“Ngài là Con Đức Chúa Trời”.
Nhưng ngài nhiều lần
nghiêm cấm chúng tiết lộ về ngài...
...hầu ứng nghiệm lời phán
qua nhà tiên tri Ê-sai:
“Kìa! Tôi tớ ta, người mà ta đã chọn,
người được yêu quý,
người mà ta hài lòng!
Ta sẽ đặt thần khí ta trên người,
và người sẽ cho các nước thấy rõ
thế nào là công lý.
Người sẽ không tranh cãi,
không kêu la,
và cũng không ai nghe tiếng người
ngoài đường chính.
Người sẽ không bẻ cây sậy bị giập,
không tắt tim đèn sắp tàn,
cho đến khi đưa công lý đến toàn thắng.
Thật vậy, muôn dân
sẽ đặt hy vọng nơi danh người”.
Một ngày nọ, ngài lên núi
và thức suốt đêm cầu nguyện
với Đức Chúa Trời.
Khi trời sáng,
ngài gọi các môn đồ đến,
chọn ra 12 người
và gọi họ là sứ đồ.
Nhóm 12 người mà ngài đã lập
gồm có Si-môn,
cũng được ngài đặt tên là Phi-e-rơ;
Gia-cơ con Xê-bê-đê
và em là Giăng
(họ cũng được ngài đặt tên Bô-a-nê,
nghĩa là “các con trai của sấm sét”);
Anh-rê;
Phi-líp;
Ba-tô-lô-mê;
Ma-thi-ơ;
Thô-ma;
Gia-cơ con A-phê;
Tha-đê;
Si-môn Ca-na-nê-an;
và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt,
kẻ sau này phản ngài.
-