JW subtitle extractor

Tập 6: "Ngài có phải là Đấng Sẽ Đến?"

Video Other languages Share text Share link Show times

Sau khi nói cho dân chúng nghe 
những gì ngài muốn nói, 
Chúa Giê-su vào thành Ca-bê-na-um.
Bấy giờ, một viên sĩ quan nọ 
có người đầy tớ yêu quý
 bị bệnh nặng gần chết.
Khi nghe về Chúa Giê-su, 
ông phái một số trưởng lão 
của người Do Thái đi gặp ngài 
để xin ngài đến chữa cho đầy tớ mình.
Họ đến gặp Chúa Giê-su,
khẩn khoản thưa với ngài:
Người rất đáng được Thầy giúp, 
vì người yêu thương dân ta
và đã xây nhà hội cho chúng tôi.
Vậy, Chúa Giê-su cùng đi với họ. 
Khi ngài còn cách nhà không xa, 
viên sĩ quan đã nhờ bạn 
đến nói với ngài:
Thưa ngài, tôi không dám
 làm phiền ngài nữa 
vì tôi không xứng đáng
 tiếp ngài vào nhà.
Thế nên, tôi nghĩ mình cũng 
không xứng đáng đến gặp ngài.
Nhưng chỉ cần ngài phán một lời 
là đầy tớ tôi sẽ lành bệnh.
Vì tôi cũng ở dưới 
quyền người khác 
và có lính dưới quyền mình…
… Tôi bảo tên này: “Đi!”
thì nó đi, 
bảo tên kia: “Đến!”
thì nó đến,…
… và bảo đầy tớ tôi: 
“Làm việc này!”
thì nó làm.
Nghe vậy, 
Chúa Giê-su rất ngạc nhiên 
và nói với những người theo ngài:
Tôi nói thật với anh em, 
tôi chưa thấy ai trong dân Y-sơ-ra-ên
có đức tin mạnh mẽ như thế.
Nhưng tôi nói với anh em rằng 
nhiều người từ phương đông 
và phương tây sẽ đến 
ngồi ăn cùng bàn với Áp-ra-ham, 
Y-sác và Gia-cốp trong Nước Trời.
Còn con cái của Nước ấy 
sẽ bị quăng ra nơi tối tăm 
ở bên ngoài. 
Tại đó, chúng sẽ 
khóc lóc nghiến răng.
Hãy về đi. 
Ông thể hiện đức tin thể nào 
thì sẽ được thể ấy.
Ông chủ!
Trong chính giờ đó, 
người đầy tớ được lành bệnh.
Khi những người được phái đi 
trở về nhà, 
họ thấy người đầy tớ
 đã khỏe mạnh.
Không lâu sau, ngài đi đến 
một thành tên là Na-in, 
có các môn đồ 
và đoàn dân đông đi theo.
Khi ngài gần đến cửa thành 
thì kìa, 
người ta khiêng ra một người chết, 
là con trai duy nhất 
của một góa phụ. 
Có nhiều người trong thành
 cùng đi với bà.
Vừa nhìn thấy bà, 
Chúa Giê-su động lòng 
thương cảm và nói:
Bà đừng khóc nữa.
Ngài đến gần sờ vào cáng 
và những người khiêng dừng lại.
Này chàng trai, tôi bảo anh, 
hãy dậy đi!
Người chết ngồi dậy và bắt đầu nói,…
Chuyện gì vậy?
Con tôi.
Con tôi sống lại rồi!
Con ơi.
Sống rồi, con sống lại rồi!
… Chúa Giê-su giao anh ta lại cho mẹ.
Ai nấy đều sợ hãi
và tôn vinh Đức Chúa Trời.
Họ nói: 
“Một đấng tiên tri vĩ đại 
đã xuất hiện giữa chúng ta”
và “Đức Chúa Trời
 đã đoái đến dân ngài”.
Tin này về Chúa Giê-su 
truyền ra khắp Giu-đê 
và các vùng lân cận.
Các môn đồ của Giăng 
thuật lại cho ông mọi điều ấy.
Vì thế, ông gọi hai môn đồ mình đến, 
sai họ đi gặp Chúa Giê-su để hỏi:
Ngài có phải là Đấng Sẽ Đến,
hay chúng tôi phải đợi 
một đấng khác nữa?
Khi gặp ngài, họ nói:
Giăng Báp-tít sai chúng tôi đến hỏi ngài: 
“Ngài có phải là Đấng Sẽ Đến,
hay chúng tôi phải đợi 
một đấng khác nữa?”.
Trong giờ đó, ngài chữa lành 
nhiều người bệnh, 
cả nặng lẫn nhẹ, 
đuổi ác thần 
và làm người mù sáng mắt.
Hãy đi thuật lại cho Giăng 
những gì các anh thấy và nghe: 
Người mù thấy được, 
người què đi được,
người phong cùi được sạch, 
người điếc nghe được, 
người chết được làm cho sống lại 
và người nghèo được nghe tin mừng.
Hạnh phúc cho người nào
 không vấp ngã vì cớ tôi.
Khi môn đồ của Giăng đi rồi, 
Chúa Giê-su bắt đầu nói với 
đoàn dân về Giăng:
Anh em ra hoang mạc để xem gì? 
Để xem cây sậy 
phất phơ trước gió chăng?
Vậy anh em ra đó để xem gì? 
Để xem một người 
ăn mặc sang trọng chăng? 
Những người ăn mặc lộng lẫy 
và sống xa hoa 
thì ở trong hoàng cung.
Thế thì 
anh em ra đó để xem gì? 
Một nhà tiên tri chăng? 
Đúng vậy, tôi nói với anh em 
người này còn hơn
một nhà tiên tri nhiều.
Về người này, đã có lời viết:
“Này! Ta sai sứ giả ta đi trước ngươi, 
người sẽ dọn đường cho ngươi”.
Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời.
Tôi nói với anh em, 
trong số những người lọt lòng mẹ, 
không ai lớn hơn Giăng, 
nhưng người nhỏ hơn 
trong Nước Đức Chúa Trời
còn lớn hơn ông.
Từ thời Giăng Báp-tít đến nay, 
Nước Trời là mục tiêu 
mà người ta cố gắng đạt đến, 
và những ai gắng hết sức 
thì giành được.
Vì sách của các nhà tiên tri 
và Luật pháp
đều đã tiên tri cho đến thời Giăng.
Dù anh em muốn 
chấp nhận hay không, 
Giăng chính là
 “Ê-li-gia, người sẽ đến”.
Ai có tai hãy nghe.
(Khi nghe điều này, 
hết thảy dân chúng và 
người thu thuế 
đều tuyên bố Đức Chúa Trời 
là công chính 
vì họ đã chịu phép báp-têm của Giăng.
Nhưng những người Pha-ri-si
và người thông thạo Luật pháp 
thì khinh thường lời khuyên
của Đức Chúa Trời
vì họ không được Giăng 
làm phép báp-têm cho).
Tôi so sánh thế hệ này với ai đây?
Trường hợp của họ giống như 
trẻ con ngồi nơi phố chợ 
kêu réo bạn mình rằng:
“Chúng tớ thổi sáo cho các cậu
mà các cậu không nhảy múa,
chúng tớ kêu gào 
mà các cậu 
không đấm ngực khóc than”.
Cũng vậy, 
Giăng đến không ăn
 không uống thì người ta nói: 
“Ông ta bị quỷ ám”. 
Còn Con Người đến ăn và uống 
thì họ lại nói: 
“Xem kìa, 
một người tham ăn mê rượu, 
làm bạn với bọn thu thuế và kẻ tội lỗi”.
Dù sao đi nữa, 
sự khôn ngoan 
được chứng minh là
 công chính bởi kết quả.
Chúa Giê-su bắt đầu quở trách 
những thành mà ngài đã thực hiện
 nhiều việc phi thường nhất,
vì họ không ăn năn.
Khốn cho ngươi, thành Cô-ra-xin
và thành Bết-sai-đa!
Vì nếu những việc phi thường 
đã làm giữa các ngươi 
được thực hiện tại thành 
Ty-rơ và Si-đôn 
thì họ đã mặc vải thô và ngồi trong tro
 để ăn năn từ lâu rồi.
Nhưng ta nói với các ngươi, 
đến Ngày Phán Xét thì
 thành Ty-rơ và Si-đôn 
sẽ được xử nhẹ hơn các ngươi.
Còn ngươi, thành Ca-bê-na-um,
ngươi sẽ được nâng lên tận trời sao? 
Không! Ngươi sẽ bị xuống mồ;
vì nếu thành Sô-đôm 
thấy những việc phi thường
như ngươi được chứng kiến 
thì nó vẫn còn cho đến 
tận ngày nay.
Nhưng ta nói với ngươi, 
đến Ngày Phán Xét
thì thành Sô-đôm sẽ được
 xử nhẹ hơn ngươi.
Lạy Cha, là Chúa của trời đất, 
con ca ngợi Cha trước công chúng
vì Cha đã giấu những điều này
với người khôn ngoan và trí thức, 
nhưng tiết lộ cho con trẻ. 
Vâng, thưa Cha, 
vì đó là điều đẹp lòng Cha.
Cha tôi đã trao cho tôi mọi sự. 
Không ai biết tường tận về Con,
 ngoại trừ Cha;
và cũng không ai biết 
tường tận về Cha, ngoại trừ Con 
và người nào mà 
Con muốn tỏ cho biết. 
Hãy đến với tôi, 
hỡi những ai
 nhọc nhằn và nặng gánh,
tôi sẽ cho anh em được lại sức. 
Hãy mang ách của tôi 
và học theo tôi, 
vì tôi là người ôn hòa 
và có lòng khiêm nhường. 
Anh em sẽ được lại sức, 
vì ách của tôi dễ chịu 
và gánh của tôi nhẹ nhàng.
Một người Pha-ri-si nọ
 cứ mời ngài đến dùng bữa, 
nên ngài vào nhà ông 
và ngồi ăn.
Kìa! Có một phụ nữ trong thành 
có tiếng là người tội lỗi.
Biết ngài đang ngồi ăn
 trong nhà người Pha-ri-si này,
cô mang đến một lọ
 đựng dầu thơm.
Cô quỳ dưới chân ngài 
và khóc, 
để nước mắt rơi ướt chân ngài 
rồi lấy tóc mình mà lau. 
Cô còn dịu dàng hôn chân ngài 
và đổ dầu thơm lên.
Thấy vậy, người Pha-ri-si 
đã mời ngài bèn nghĩ thầm:
Nếu người này đúng là nhà tiên tri 
thì phải biết người phụ nữ 
sờ chân mình là ai, 
thuộc hạng người nào, 
và biết cô ta là một người tội lỗi.
Si-môn, 
tôi có điều muốn nói với anh.
Vâng thưa Thầy, Thầy cứ nói.
Hãy hình dung:
Một chủ nợ có hai con nợ, 
một người nợ 500 đơ-na-ri-on,
người kia nợ 50.
Cả hai người không có gì để trả 
nên chủ nợ rộng lòng tha cho cả hai. 
Vậy, 
người nào sẽ thương chủ nợ hơn?
Tôi nghĩ là 
người được chủ nợ tha nhiều hơn.
Anh nhận xét đúng.
Anh thấy người phụ nữ này không? 
Tôi vào nhà anh, 
anh không cho tôi nước rửa chân, 
nhưng chị ấy 
đã lấy nước mắt rửa chân tôi
rồi lấy tóc mà lau.
Anh không hôn tôi,
còn chị ấy, 
từ lúc tôi vào đây 
đã không ngừng hôn chân tôi.
Anh không đổ dầu trên đầu tôi, 
nhưng chị ấy 
nhưng chị ấy đã 
đổ dầu thơm lên chân tôi.
Bởi vậy,
tôi nói với anh, 
người phụ nữ này
dù có nhiều tội 
nhưng đã được tha;
vì thế chị yêu thương nhiều. 
Còn người được tha ít 
thì yêu thương ít.
Tội lỗi của chị 
đã được tha.
Người này là ai mà tha tội vậy?
Đức tin của chị đã cứu chị, 
hãy ra về bình an.
Không lâu sau, 
Chúa Giê-su đi từ 
thành này đến thành kia, 
làng này sang làng nọ, 
rao giảng và loan báo tin mừng 
về Nước Đức Chúa Trời.
Cùng đi với ngài có 12 sứ đồ
và một số phụ nữ đã được ngài 
cứu khỏi ác thần và chữa lành bệnh, 
gồm: Ma-ri gọi là Ma-đơ-len, 
người được giải thoát khỏi bảy quỷ; 
Gian-nơ, vợ của Chu-xa,
người quản lý cung Hê-rốt; 
Su-xan-nơ; 
cùng nhiều phụ nữ khác. 
Họ đã dùng của cải mình 
mà phục vụ ngài và các sứ đồ.
Chúa Giê-su vào một nhà nọ, 
dân chúng lại kéo nhau đến 
nên ngài và các môn đồ 
không sao ăn uống được.
Sau đó, họ mang đến cho Chúa Giê-su 
một người mù và câm do bị quỷ ám. 
Ngài chữa lành ông
thì ông nói và thấy được. 
Cả đoàn dân kinh ngạc:
Chẳng phải người này 
là Con vua Đa-vít sao?
Nếu không nhờ Bê-ên-xê-bun, 
là chúa quỷ,
thì ông ta không đuổi được quỷ.
Biết ý tưởng của họ, 
ngài phán:
Bất cứ nước nào chia rẽ
thì tan hoang, 
thành nào hay nhà nào chia rẽ 
thì sẽ không vững bền.
Cũng một thể ấy, 
nếu Sa-tan đuổi Sa-tan 
thì hắn tự chia rẽ mình. 
Vậy làm sao nước của hắn 
đứng vững được? 
Vả lại,
nếu tôi nhờ Bê-ên-xê-bun 
để đuổi quỷ
thì môn đồ các ông 
nhờ ai để đuổi chúng? 
Bởi vậy, môn đồ các ông 
sẽ là người xét xử các ông.
Nhưng nếu tôi nhờ thần khí 
Đức Chúa Trời để đuổi quỷ 
thì quả thật
Nước Đức Chúa Trời
 đã thình lình đến với các ông.
Hoặc nếu ai muốn vào nhà 
một người mạnh sức 
để cướp của mà không 
trói người ấy trước 
thì làm sao vơ vét 
nhà người được?
Ai không đứng về phía tôi 
là chống lại tôi,
ai không cùng tôi nhóm hiệp 
người ta là phân tán họ.
Vì vậy tôi bảo các ông, 
dù người ta phạm tội gì
 hoặc nói lời phạm thượng nào 
cũng sẽ được tha, 
nhưng ai nói phạm đến 
thần khí thì không được tha.
Chẳng hạn, 
hễ ai nói phạm đến Con Người 
thì sẽ được tha, 
nhưng ai nói phạm
 đến thần khí thánh 
thì không được tha, 
trong thế giới hiện tại 
lẫn thế giới sẽ đến.
Nếu các ông trồng cây tốt 
thì sẽ ra trái tốt, 
trồng cây xấu
 thì sẽ ra trái xấu, 
vì nhờ trái mà nhận biết cây.
Hỡi dòng dõi rắn lục, 
làm sao các ông nói được điều lành
 khi các ông là người ác? 
Vì lòng đầy tràn
 thì miệng mới nói ra.
Người tốt mang ra những thứ tốt
 đã tích lũy trong kho mình, 
còn người gian ác 
thì mang ra những thứ gian ác.
Tôi nói với các ông rằng 
trong Ngày Phán Xét,
người ta sẽ khai trình về 
mọi lời vô ích mà họ đã nói;
vì bởi lời nói 
mà một người sẽ được tuyên bố 
là công chính hoặc sẽ bị kết án.
Thưa Thầy, chúng tôi muốn 
Thầy cho xem một dấu lạ.
Thế hệ gian ác và bất trung 
luôn tìm kiếm một dấu lạ, 
nhưng sẽ chẳng được
 ban cho một dấu nào, 
ngoại trừ dấu về nhà tiên tri Giô-na.
Như Giô-na 
đã ở trong bụng cá lớn 
ba ngày ba đêm, 
thì Con Người 
cũng sẽ ở trong lòng đất 
ba ngày ba đêm.
Trong kỳ phán xét, 
dân thành Ni-ni-ve sẽ được 
sống lại với thế hệ này 
và kết tội họ, 
vì dân đó đã ăn năn 
khi nghe Giô-na rao giảng. 
Nhưng này, ở đây có người 
còn hơn Giô-na nữa.
Trong kỳ phán xét, 
nữ hoàng phương nam sẽ được sống lại 
với thế hệ này và kết tội họ.
vì bà đã đến từ nơi tận cùng trái đất 
để nghe những lời khôn ngoan
 của Sa-lô-môn. 
Nhưng này, ở đây có người 
còn hơn Sa-lô-môn nữa.
Khi tà thần ra khỏi một người, 
nó đi qua những nơi khô cằn 
để tìm chỗ nghỉ ngơi
nhưng không tìm được.
Rồi nó nói: “Ta sẽ trở về 
nhà mà ta đã ra khỏi”. 
Khi về đến, nó thấy nhà bỏ trống
nhưng đã được quét dọn
 và trang hoàng.
Thế là nó bèn đi 
và dẫn về bảy tà thần khác 
còn ác hơn nó.
Hết thảy chúng vào nhà 
và ở lại đó. 
Cuối cùng, tình trạng của người ấy 
còn tệ hơn lúc đầu.
Thế hệ gian ác này 
cũng sẽ giống như thế.
Khi người nhà của ngài 
nghe chuyện ấy 
thì đi bắt ngài về 
vì cho rằng ngài mất trí.
Kìa! Mẹ và các em Thầy 
đang đứng bên ngoài, 
muốn nói chuyện với Thầy.
Ai là mẹ tôi, 
và ai là anh em tôi?
Đây
là mẹ tôi và anh em tôi!
Hễ ai làm theo ý muốn
 Cha tôi ở trên trời 
thì người ấy là anh em, 
chị em 
và mẹ tôi.
Hôm đó, Chúa Giê-su rời khỏi nhà 
và ra ngồi bên bờ biển.
Một đoàn dân rất đông
 tụ họp bên ngài
nên ngài phải lên thuyền ngồi, 
còn cả đoàn dân thì đứng trên bờ.
Rồi ngài dùng minh họa để 
nói với họ nhiều điều.
Này, có một người kia đi gieo giống.
Trong lúc người gieo, 
một số hạt rơi dọc đường 
và chim đến ăn hết.
Số khác rơi nơi đất đá, 
không có nhiều đất; 
chúng mọc lên ngay vì
 lớp đất không sâu.
Nhưng khi mặt trời lên cao 
thì chúng bị cháy nắng, 
và vì không có rễ
nên chúng bị tàn héo.
Có những hạt rơi vào bụi gai; 
bụi gai lớn lên làm chúng bị nghẹt.
Còn một số khác rơi nơi đất tốt 
thì sinh hoa kết quả; 
hạt ra gấp một trăm, 
hạt ra gấp sáu chục, 
hạt ra gấp ba chục.
Những ai có tai 
hãy nghe.
Các môn đồ đến hỏi ngài: 
Sao Thầy dùng minh họa 
để nói với họ?
Anh em được hiểu 
những điều mầu nhiệm
về Nước Đức Chúa Trời,
còn họ thì không.
Ai có sẽ được cho thêm 
và sẽ có dư dật, 
còn ai không có 
thì ngay cả điều đã có 
cũng sẽ bị lấy đi.
Đó là lý do tôi dùng minh họa
 để nói với họ; 
bởi họ nhìn cũng như không, 
nghe cũng như không
và chẳng hiểu gì cả.
Lời tiên tri sau đây của Ê-sai
 đã ứng nghiệm trên họ: 
“Các ngươi sẽ nghe 
nhưng không hiểu chi, 
các ngươi sẽ nhìn 
nhưng chẳng thấy gì.
Vì lòng dân này 
đã trở nên chai cứng, 
tai chúng nghe nhưng không hưởng ứng, 
mắt chúng nhắm lại, 
để mắt không thấy được, 
tai không nghe được, 
lòng không hiểu được 
và không trở lại hầu được 
ta chữa lành”.
Tuy nhiên 
hạnh phúc cho anh em 
vì mắt thấy được
và tai nghe được.
Quả thật tôi nói với anh em, 
nhiều nhà tiên tri và người công chính 
ước ao thấy những điều 
anh em thấy, 
nghe những điều anh em nghe 
nhưng không được.
Bây giờ, anh em hãy nghe lời giải nghĩa
của minh họa về người gieo giống.
Những ai nghe lời giảng 
về Nước Trời mà không hiểu 
thì Kẻ Ác đến cướp lấy điều
 đã được gieo trong lòng;
đó là hạt giống rơi nơi dọc đường.
Hạt rơi nơi đất đá 
là người nghe lời ấy 
thì vui mừng chấp nhận ngay.
Thế nhưng, vì người đó
 không có rễ trong lòng 
nên chỉ tiếp tục được một thời gian, 
đến khi gặp hoạn nạn 
hay bị ngược đãi vì cớ lời ấy 
thì vấp ngã ngay.
Hạt rơi giữa bụi gai 
là người nghe lời ấy, 
nhưng những mối lo lắng 
trong thế gian này 
và quyền lực 
giả dối của sự giàu sang 
khiến lời ấy bị bóp nghẹt, 
nên không sinh hoa kết quả.
Còn hạt rơi nơi đất tốt 
là người nghe lời ấy thì hiểu 
và sinh hoa kết quả; 
người ra gấp một trăm, 
người ra gấp sáu chục, 
người ra gấp ba chục.
Nước Trời có thể được ví
như một người gieo giống
 tốt trong ruộng mình. 
Trong lúc mọi người ngủ, 
kẻ thù của ông đến gieo cỏ dại
 vào ruộng lúa mì rồi bỏ đi.
Khi lúa mọc lên và kết hạt 
thì cỏ dại cũng lộ ra. 
Các đầy tớ bèn đến nói với chủ: 
“Thưa ông chủ, 
chẳng phải ông đã gieo giống tốt 
trong ruộng mình sao? 
Vậy sao bây giờ lại có cỏ dại?”.
Chủ trả lời:
“Có một kẻ thù đã làm điều đó”.
Các đầy tớ hỏi: 
“Vậy ông có muốn chúng tôi 
ra gom cỏ dại không?”.
Chủ đáp: “Không,
kẻo trong lúc gom cỏ dại,
các ngươi lại nhổ luôn cả lúa mì.
Hãy để cả hai cùng lớn lên
 cho đến mùa gặt. 
Trong mùa gặt, ta sẽ bảo thợ gặt: 
Trước hết hãy gom cỏ dại 
và bó lại để đốt, 
sau đó hãy thu lúa mì vào kho”.
Nước Trời 
giống như hạt cải
mà một người kia gieo
 trong ruộng mình.
Tuy nó nhỏ nhất
 trong các loại hạt, 
nhưng khi lớn lên 
thì lớn nhất trong các loại rau củ, 
và trở thành một cây 
mà chim trời có thể đến
và tìm được nơi trú ẩn trên cành.
Nước Trời giống như men 
mà một phụ nữ
 trộn vào ba đấu bột,
cho đến khi 
cả đống bột dậy lên.
Chúa Giê-su dùng minh họa 
để nói với dân chúng tất cả 
những điều ấy. 
Thật vậy, 
ngài chẳng nói điều gì với họ
mà không dùng minh họa,
hầu ứng nghiệm lời tiên tri: 
“Tôi sẽ mở miệng nói bằng minh họa,
sẽ công bố những điều 
giấu kín từ ban đầu”.
Sau khi cho đoàn dân giải tán, 
Chúa Giê-su vào nhà. 
Các môn đồ đến nói với ngài:
Xin giải thích cho chúng tôi 
minh họa về cỏ dại trong ruộng.
Người gieo giống tốt
là Con Người, 
ruộng là thế gian. 
Giống tốt là con cái Nước Trời, 
còn cỏ dại là con cái Kẻ Ác
và kẻ thù gieo cỏ 
là Ác Quỷ. 
Mùa gặt là kỳ cuối cùng 
của thế gian này, 
và thợ gặt là các thiên sứ. 
Vì vậy,
như cỏ dại bị gom 
và đốt trong lửa thế nào
thì kỳ cuối cùng 
của thế gian này cũng vậy.
Con Người sẽ sai thiên sứ 
gom những thứ gây vấp ngã
 cùng những kẻ làm điều ác 
và loại ra khỏi Nước Trời,
rồi quăng chúng vào lò lửa.
Tại đó, chúng sẽ khóc lóc 
nghiến răng.
Lúc ấy, người công chính 
sẽ chiếu sáng như mặt trời
 trong Nước của Cha họ. 
Ai có tai hãy nghe.
Nước Trời 
giống như báu vật 
được giấu ngoài ruộng 
mà một người kia tìm thấy
 rồi giấu lại. 
Vì vô cùng vui mừng
nên ông đi bán hết mọi thứ mình có 
mà mua thửa ruộng ấy.
Nước Trời cũng giống như 
một lái buôn
đi tìm ngọc trai quý. 
Khi tìm được một viên ngọc quý giá, 
ông liền đi bán hết 
những gì mình có
và mua nó.
Nước Trời 
cũng giống như cái lưới kéo
được thả xuống biển,
bắt đủ mọi loại cá.
Khi lưới đầy, 
người ta kéo nó lên bờ 
rồi ngồi lựa cá tốt bỏ vào thúng, 
còn cá không ăn được thì ném đi.
Trong kỳ cuối cùng 
của thế gian này cũng như vậy,
các thiên sứ sẽ được phái đến 
để tách kẻ ác ra khỏi
 những người công chính, 
rồi quăng chúng vào lò lửa.
Và tại nơi đó, 
chúng sẽ khóc lóc nghiến răng.
Anh em có hiểu mọi điều ấy không?
Thưa hiểu.
Thưa hiểu.
Vậy thì, 
những người dạy dỗ công chúng 
mà được dạy về Nước Trời 
giống như 
một chủ nhà kia 
lấy các vật trong kho báu mình ra, 
cả mới lẫn cũ.
Nói xong những minh họa ấy, 
Chúa Giê-su bèn đi khỏi đó.