JW subtitle extractor

Lời Đức Chúa Trời được ghi chép bằng cách nào?

Video Other languages Share text Share link Show times

Đức Chúa Trời hướng dẫn
khoảng 40 người nam viết Kinh Thánh.
Nhưng anh chị có thắc mắc
họ đã dùng những vật liệu nào không?
Những phần cổ nhất của Kinh Thánh
đã được viết hơn 1.000 năm
trước khi người ta phát minh ra loại giấy ngày nay.
Các bản Kinh Thánh chép tay xưa nhất
được viết trên một loại giấy gọi là giấy cói.
Loại giấy này được làm từ cây cói mọc ở vùng nước nông
với thân cây có thể cao tới gần 4,6 mét.
Hơn 4.000 năm trước, người Ai Cập đã phát minh ra
cách để biến cây cói thành một loại vật liệu
láng mịn và bền chắc để viết,
tương tự như giấy ngày nay.
Ngay cả với công cụ hiện đại
thì quá trình này cũng mất rất nhiều công sức.
Cây được tước vỏ và cắt thành những dải mỏng,
rồi được đập dẹp và ngâm nước,
xếp thành nhiều lớp chồng lên nhau,
sau đó đập và ép chặt để tạo thành một tấm giấy cói.
Khi giấy khô, chúng được đánh bóng bằng ngà voi,
vỏ sò nhẵn, thậm chí là viên đá.
Cuối cùng là có một bề mặt tương đối nhẵn để viết.
Để tạo ra một cuộn giấy,
các tấm giấy cói riêng lẻ
được dán lại với nhau dọc theo mép giấy
nhằm tạo thành một cuộn dài có thể lên tới 6m.
Nhưng vào khoảng thế kỷ thứ hai CN,
những người sao chép
bắt đầu ưa chuộng một công nghệ mới
giúp dễ sử dụng các tài liệu bằng giấy cói hơn,
được gọi là codex.
Với công nghệ này, các trang giấy cói được gấp,
khâu
và đóng lại thành một cuốn
tương tự như cuốn sách ngày nay.
Hãy nghĩ xem mất bao nhiêu thời gian
để làm ra những loại vật liệu này để viết.
Nhưng không có bút và bút chì như ngày nay
thì người xưa dùng gì để viết?
Bút vào thời đó thường được làm từ những đoạn sậy cứng
được cắt gọt cẩn thận để tạo đầu nhọn có khe hở ở giữa.
Vào thời Kinh Thánh,
người ta dùng bút sậy với một loại mực phổ biến
được làm bằng cách trộn muội than
với chất nhựa như cao su,
giúp mực dễ bám vào giấy.
Sau đó thêm nước vào hỗn hợp này.
Dù ở dạng cuộn hay dạng codex,
nhược điểm của giấy cói là dễ bị phân hủy.
Thế nhưng thật đáng kinh ngạc,
có nhiều mảnh Kinh Thánh chép tay
được làm bằng giấy cói
vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay.
Những mảnh giấy cói mà anh chị thấy ở đây
có niên đại hơn 2.000 năm.
Với thời gian,
các bản Kinh Thánh bắt đầu được sao chép
trên những vật liệu bền hơn.
Đến thế kỷ thứ tư,
loại vật liệu phổ biến nhất là giấy da.
Loại này thường được làm từ da cừu,
bê hoặc dê.
Quy trình này bắt đầu bằng việc
ngâm tấm da trong nước và vôi,
sau đó loại bỏ lông và thịt thừa trên da.
Tiếp đến, da được kéo căng trên một cái khung
và cạo bằng dao để loại bỏ bất cứ gì còn sót lại,
chẳng hạn như mỡ.
Kế đó, kéo căng ra thêm nữa để da khô lại,
khiến da trở nên cứng và phẳng.
Cuối cùng,
da được phủ một lớp phấn và chà nhám bằng đá
giúp tạo ra bề mặt bằng phẳng để viết.
Như anh chị thấy,
cần rất nhiều công sức để làm thành một tấm giấy da.
Tới thời nay vẫn còn tồn tại
nhiều bản Kinh Thánh chép tay bằng giấy da,
chẳng hạn như hai nguyên bản ở đây.
Một bản Kinh Thánh nổi tiếng khác là Codex Amiatinus đang ở Ý,
có niên đại hơn 1.300 năm.
Tính đến nay,
đó là bản Kinh Thánh La-tinh hoàn chỉnh và lâu đời nhất
được đóng thành một tập duy nhất.
Một số nhà sử học cho rằng
để làm ra cuốn sách này cần tới da của 400 con vật.
Bản mô phỏng này lớn,
nhưng bản gốc còn lớn hơn nữa.
Bản đó nặng 34kg, hay khoảng 75 pound.
Hãy thử nghĩ
mất bao nhiêu công sức
để làm ra cuốn Kinh Thánh đó,
và tất cả những vật liệu này đều dễ hỏng
và hao mòn theo thời gian.
Để bảo tồn Kinh Thánh,
Đức Giê-hô-va đảm bảo Lời ngài được sao chép cẩn thận
và tiếp tục được sao chép qua nhiều thế kỷ.
Nhờ đó,
chúng ta không chỉ có một vài
mà có hàng ngàn bản chép tay
của nhiều phần trong Kinh Thánh.
Lần tới khi anh chị tra cứu
một câu Kinh Thánh trên điện thoại,
hãy nghĩ đến bao công sức
để làm ra những bản Kinh Thánh đầu tiên.
Thật tuyệt vời
khi Lời của Đức Giê-hô-va được ghi lại
trên những vật liệu cổ xưa và dễ hư
nhưng vẫn có thể tồn tại cho đến ngày nay.