00:00:04
Tôi lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ.00:00:07
00:00:08
Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu điều gì đó.00:00:12
00:00:15
Tôi không cảm thấy hạnh phúc.00:00:17
00:00:22
Từ thuở nhỏ, âm nhạc là niềm đam mê của tôi.00:00:25
00:00:32
Tôi bắt đầu hát trong dàn hợp xướng00:00:34
00:00:34
và tham gia nhiều cuộc thi.00:00:36
00:00:52
Mỗi khi hát, tôi cảm thấy mình rất đặc biệt.00:00:56
00:00:58
Tôi bắt đầu nghĩ rằng00:01:00
00:01:00
nếu tôi không thể trở thành một ca sĩ nổi tiếng, 00:01:03
00:01:03
thì tôi sẽ cảm thấy00:01:05
00:01:05
không thỏa nguyện với đời mình.00:01:07
00:01:09
Khi lớn lên,00:01:10
00:01:10
tôi bắt đầu cảm thấy00:01:11
00:01:11
chìm ngập trong nỗi buồn dai dẳng.00:01:14
00:01:16
Tôi đến gặp bác sĩ tâm lý00:01:17
00:01:17
và được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm nặng.00:01:20
00:01:22
Vậy nên, âm nhạc trở thành điều duy nhất tôi để tâm đến.00:01:27
00:01:28
Sau khi được chẩn đoán,00:01:29
00:01:29
tôi vẫn tiếp tục theo học thanh nhạc.00:01:31
00:01:31
Lúc đó, giáo viên thanh nhạc khuyến khích tôi00:01:34
00:01:34
theo học trường cao đẳng nghệ thuật Victoria.00:01:37
00:01:37
Tôi có cơ hội biểu diễn opera tại những nhà hát nhỏ.00:01:41
00:01:41
Khoảng thời gian đó rất vui.00:01:43
00:01:43
Nhờ thế, tôi nhận được chứng chỉ chuyên ngành opera.00:01:47
00:01:47
Nhưng tôi vẫn cảm thấy00:01:50
00:01:50
chưa thỏa lòng với đời mình.00:01:52
00:01:54
Tôi cứ tự nhủ rằng00:01:56
00:01:57
nếu mình nổi tiếng,00:01:58
00:01:59
mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn.00:02:01
00:02:03
Trong khoảng thời gian đó,00:02:05
00:02:05
tôi tham gia buổi thử giọng của Opera Australia00:02:08
00:02:08
và tôi đã được nhận.00:02:10
00:02:10
Đó là một công ty danh giá trong lĩnh vực opera.00:02:14
00:02:14
Tôi được đi nhiều nơi trên thế giới00:02:16
00:02:16
như Thụy Sĩ, Hy Lạp và Hồng Kông.00:02:19
00:02:21
Cùng lúc ấy,00:02:22
00:02:23
tôi bắt đầu mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế,00:02:26
00:02:26
hay còn gọi là OCD.00:02:28
00:02:29
Tôi không thể suy nghĩ thông suốt.00:02:30
00:02:32
Tôi vẫn yêu ca hát00:02:33
00:02:34
nhưng đồng thời lại cố tìm kiếm một điều gì đó00:02:38
00:02:38
mà chính bản thân cũng không rõ.00:02:41
00:02:41
Cho đến lúc tôi không còn tiếp tục được nữa.00:02:44
00:02:47
Tôi từ bỏ opera và tất cả mọi thứ mà
tôi từng đam mê.00:02:51
00:02:52
Tôi ăn uống chỉ để sống qua ngày.00:02:55
00:02:56
Tôi chẳng còn lòng tự trọng00:02:58
00:02:58
hay mục đích trong đời sống.00:03:00
00:03:01
Tôi chẳng muốn làm bất cứ điều gì00:03:03
00:03:03
trong khoảng thời gian mười năm.00:03:04
00:03:06
Trong nhiều năm,00:03:08
00:03:08
Nhân Chứng Giê-hô-va thường để lại tạp chí00:03:10
00:03:10
tại nhà của chúng tôi00:03:12
00:03:12
và tôi cũng đọc các tạp chí đó.00:03:14
00:03:15
Tôi dần được tác động
tích cực khi đọc những điều ấy.00:03:18
00:03:19
Khi tôi còn nhỏ,00:03:20
00:03:20
ba tôi đã bắt đầu tìm hiểu Kinh Thánh.00:03:22
00:03:23
Nên khi tôi được dạy rằng00:03:25
00:03:25
mình có thể sống mãi mãi00:03:27
00:03:27
và Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời
yêu thương chúng ta,00:03:30
00:03:30
thì không ngờ rằng00:03:32
00:03:32
đây chính là điều mà tôi cần bấy lâu nay.00:03:35
00:03:36
Rồi một hôm tôi chợt nhận ra
là mình phải thay đổi.00:03:39
00:03:40
Tôi đang đọc sách và tự nhủ:00:03:42
00:03:42
“Mình phải đến Phòng Nước Trời”.00:03:44
00:03:45
Tôi biết mình cần đến nhóm họp,00:03:47
00:03:47
nhưng cảm thấy khó và do dự để làm thế.00:03:50
00:03:50
Rồi tôi cầu nguyện rằng:00:03:51
00:03:52
“Xin đừng để căn bệnh này cản trở
con tiến bộ về thiêng liêng”.00:03:56
00:03:56
Không lâu sau, tôi quyết định tham dự nhóm họp.00:04:00
00:04:01
Khi tôi đến đó,00:04:03
00:04:03
tôi đã nghĩ:00:04:04
00:04:04
“Tại sao mình lại lo sợ
và do dự đến vậy?”.00:04:08
00:04:08
Tôi cảm thấy thoải mái khi ở đây.00:04:11
00:04:11
Và khi càng tham dự nhóm họp,00:04:13
00:04:13
tôi lại càng thấy được lên tinh thần.00:04:16
00:04:17
Tôi báp-têm vào năm 2020.00:04:20
00:04:20
Đó là ngày hạnh phúc nhất trong đời tôi.00:04:23
00:04:24
Trước đây, tôi cảm thấy thiếu điều gì đó00:04:27
00:04:27
nhưng giờ tôi nhận ra00:04:29
00:04:29
đó chính là chân lý và Đức Giê-hô-va.00:04:33
00:04:34
Bây giờ,00:04:35
00:04:35
căn bệnh OCD của tôi00:04:37
00:04:37
nằm trong tầm kiểm soát.00:04:38
00:04:39
Dù đôi khi tôi cảm thấy
lo lắng và không ổn,00:04:42
00:04:42
nhưng ngay khi tôi nhớ rằng00:04:44
00:04:44
có nhiều anh chị trong hội thánh00:04:46
00:04:46
và trên hết là Đức Giê-hô-va
yêu thương tôi,00:04:49
00:04:49
thì tôi có thể bình tĩnh trở lại.00:04:51
00:04:53
Khi tham gia thánh chức,00:04:55
00:04:55
tôi nghĩ đến người khác nhiều hơn00:04:57
00:04:57
thay vì tập trung vào
bản thân và vấn đề của mình.00:05:01
00:05:05
Việc đến gặp bác sĩ và uống thuốc00:05:07
00:05:07
có thể giúp một người bớt căng thẳng,00:05:10
00:05:10
nhưng chỉ có thế thôi.00:05:12
00:05:12
Những điều đó thật sự thì00:05:16
00:05:16
không đem lại cho tôi00:05:18
00:05:18
hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.00:05:21
00:05:22
Tôi chưa từng nghĩ
mình có thể cảm thấy hạnh phúc như bây giờ.00:05:26
00:05:26
Chỉ Đức Giê-hô-va mới có thể giúp tôi làm thế.00:05:29
00:05:29
Nếu không, tôi đã tự tìm
hạnh phúc cho mình từ lâu rồi.00:05:32
00:05:34
Giờ đây, lần đầu tiên trong đời,00:05:37
00:05:37
tôi thật sự cảm thấy vui thích khi ca hát.00:05:40
Anh Domenic Alessia: Tìm thấy hy vọng dù phải đương đầu với bệnh tâm thần
-
Anh Domenic Alessia: Tìm thấy hy vọng dù phải đương đầu với bệnh tâm thần
Tôi lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ.
Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu điều gì đó.
Tôi không cảm thấy hạnh phúc.
Từ thuở nhỏ, âm nhạc là niềm đam mê của tôi.
Tôi bắt đầu hát trong dàn hợp xướng
và tham gia nhiều cuộc thi.
Mỗi khi hát, tôi cảm thấy mình rất đặc biệt.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng
nếu tôi không thể trở thành một ca sĩ nổi tiếng,
thì tôi sẽ cảm thấy
không thỏa nguyện với đời mình.
Khi lớn lên,
tôi bắt đầu cảm thấy
chìm ngập trong nỗi buồn dai dẳng.
Tôi đến gặp bác sĩ tâm lý
và được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm nặng.
Vậy nên, âm nhạc trở thành điều duy nhất tôi để tâm đến.
Sau khi được chẩn đoán,
tôi vẫn tiếp tục theo học thanh nhạc.
Lúc đó, giáo viên thanh nhạc khuyến khích tôi
theo học trường cao đẳng nghệ thuật Victoria.
Tôi có cơ hội biểu diễn opera tại những nhà hát nhỏ.
Khoảng thời gian đó rất vui.
Nhờ thế, tôi nhận được chứng chỉ chuyên ngành opera.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy
chưa thỏa lòng với đời mình.
Tôi cứ tự nhủ rằng
nếu mình nổi tiếng,
mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn.
Trong khoảng thời gian đó,
tôi tham gia buổi thử giọng của Opera Australia
và tôi đã được nhận.
Đó là một công ty danh giá trong lĩnh vực opera.
Tôi được đi nhiều nơi trên thế giới
như Thụy Sĩ, Hy Lạp và Hồng Kông.
Cùng lúc ấy,
tôi bắt đầu mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế,
hay còn gọi là OCD.
Tôi không thể suy nghĩ thông suốt.
Tôi vẫn yêu ca hát
nhưng đồng thời lại cố tìm kiếm một điều gì đó
mà chính bản thân cũng không rõ.
Cho đến lúc tôi không còn tiếp tục được nữa.
Tôi từ bỏ opera và tất cả mọi thứ mà
tôi từng đam mê.
Tôi ăn uống chỉ để sống qua ngày.
Tôi chẳng còn lòng tự trọng
hay mục đích trong đời sống.
Tôi chẳng muốn làm bất cứ điều gì
trong khoảng thời gian mười năm.
Trong nhiều năm,
Nhân Chứng Giê-hô-va thường để lại tạp chí
tại nhà của chúng tôi
và tôi cũng đọc các tạp chí đó.
Tôi dần được tác động
tích cực khi đọc những điều ấy.
Khi tôi còn nhỏ,
ba tôi đã bắt đầu tìm hiểu Kinh Thánh.
Nên khi tôi được dạy rằng
mình có thể sống mãi mãi
và Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời
yêu thương chúng ta,
thì không ngờ rằng
đây chính là điều mà tôi cần bấy lâu nay.
Rồi một hôm tôi chợt nhận ra
là mình phải thay đổi.
Tôi đang đọc sách và tự nhủ:
“Mình phải đến Phòng Nước Trời”.
Tôi biết mình cần đến nhóm họp,
nhưng cảm thấy khó và do dự để làm thế.
Rồi tôi cầu nguyện rằng:
“Xin đừng để căn bệnh này cản trở
con tiến bộ về thiêng liêng”.
Không lâu sau, tôi quyết định tham dự nhóm họp.
Khi tôi đến đó,
tôi đã nghĩ:
“Tại sao mình lại lo sợ
và do dự đến vậy?”.
Tôi cảm thấy thoải mái khi ở đây.
Và khi càng tham dự nhóm họp,
tôi lại càng thấy được lên tinh thần.
Tôi báp-têm vào năm 2020.
Đó là ngày hạnh phúc nhất trong đời tôi.
Trước đây, tôi cảm thấy thiếu điều gì đó
nhưng giờ tôi nhận ra
đó chính là chân lý và Đức Giê-hô-va.
Bây giờ,
căn bệnh OCD của tôi
nằm trong tầm kiểm soát.
Dù đôi khi tôi cảm thấy
lo lắng và không ổn,
nhưng ngay khi tôi nhớ rằng
có nhiều anh chị trong hội thánh
và trên hết là Đức Giê-hô-va
yêu thương tôi,
thì tôi có thể bình tĩnh trở lại.
Khi tham gia thánh chức,
tôi nghĩ đến người khác nhiều hơn
thay vì tập trung vào
bản thân và vấn đề của mình.
Việc đến gặp bác sĩ và uống thuốc
có thể giúp một người bớt căng thẳng,
nhưng chỉ có thế thôi.
Những điều đó thật sự thì
không đem lại cho tôi
hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Tôi chưa từng nghĩ
mình có thể cảm thấy hạnh phúc như bây giờ.
Chỉ Đức Giê-hô-va mới có thể giúp tôi làm thế.
Nếu không, tôi đã tự tìm
hạnh phúc cho mình từ lâu rồi.
Giờ đây, lần đầu tiên trong đời,
tôi thật sự cảm thấy vui thích khi ca hát.
-