JW subtitle extractor

Kênh truyền thông JW—Tháng 3 năm 2026

Video Other languages Share text Share link Show times

Chào mừng anh chị
đến với Kênh truyền thông JW.
Như anh chị thấy,
đôi khi chúng ta gặp những vấn đề
mà mình không biết cách giải quyết thế nào.
Vậy làm thế nào chúng ta
có thể kiểm soát cảm xúc
trong những vấn đề dường như rất khó?
Chúng ta cũng sẽ “lặn sâu”
và khám phá bài học
về tình yêu thương thành tín trong sách Giô-na.
Sự cám dỗ của danh vọng và tiền bạc
có thể rất mạnh mẽ.
Chúng ta sẽ nghe câu chuyện của một chị
từng phải lựa chọn
giữa việc phụng sự Đức Giê-hô-va
và trở thành người nổi tiếng.
Và video âm nhạc cho thấy
cách anh em của chúng ta
đang duy trì đức tin mạnh
ngay cả khi bị cầm tù
Đây là Kênh truyền thông JW.
“Đừng để lòng anh em
bồn chồn lo lắng”.
Chúa Giê-su đã nói những lời này
với các sứ đồ
ngay sau khi cho biết
là ngài sẽ không còn ở với họ lâu nữa.
Hẳn ngài thấy vẻ mặt
sửng sốt và đau buồn của họ.
Để giúp họ, ngài nói những lời
nơi Giăng 14:1:
“Đừng để lòng anh em bồn chồn lo lắng.
Hãy thể hiện đức tin nơi Đức Chúa Trời;
cũng hãy thể hiện đức tin nơi tôi”.
Trong Kinh Thánh,
những kẻ ác thường được mô tả
như biển cuộn sóng.
Đôi khi đời sống mình
giống như biển cuộn sóng ấy,
hết tin dữ này lại đến tin dữ khác
cứ liên tục ập đến.
Nhiều biến cố trên thế giới
và những thử thách riêng
khiến chúng ta
bị kiệt quệ về mặt tinh thần.
Và thường đến cuối ngày,
chúng ta cảm thấy như
mình tiêu hết sức lực rồi,
chẳng muốn nghĩ hay làm gì nữa.
Làm thế nào lời của Chúa Giê-su
dành cho các sứ đồ
có thể giúp chúng ta ngày nay
không bị cạn kiệt
về mặt tinh thần hay cảm xúc?
Hãy cùng phân tích câu 1
và xem câu này
có thể giúp chúng ta ra sao.
Hãy xem vế đầu tiên:
“Đừng để lòng anh em
bồn chồn lo lắng”.
Khi dùng cụm từ “đừng để”,
Chúa Giê-su đang dạy các sứ đồ
là họ có thể kiểm soát cảm xúc.
Họ có thể để cho lòng mình
bồn chồn lo lắng,
hoặc cố gắng
không để điều đó xảy ra.
Cảm xúc thì thường gắn liền
với những điều chúng ta nghĩ.
Vì chúng ta thường có cảm xúc
khi nghĩ đến một ký ức nào đó,
có thể liên quan đến
sự kiện hoặc một người.
Vậy khi Chúa Giê-su nói “đừng để”
nghĩa là chúng ta cần cố gắng
kiểm soát suy nghĩ của mình.
Nói đơn giản,
khi nghĩ về chuyện buồn
thì chúng ta sẽ buồn.
Khi nghĩ đến việc làm một điều gì đó
nguy hiểm thì chúng ta sẽ lo.
Tôi thích minh họa ví tâm trí như
một căn nhà lớn có nhiều phòng
và mỗi phòng tượng trưng
cho một điều mà chúng ta nghĩ đến.
Khi dành thời gian trong phòng nào đó
thì tất cả cảm xúc của chúng ta
đều sẽ liên quan đến phòng ấy.
Chẳng hạn,
khi các sứ đồ ở trong phòng
“Chúa Giê-su sắp rời chúng ta”,
thì họ tràn ngập nỗi buồn và lo âu.
Nhưng lời của Chúa Giê-su cho biết
họ có thể kiểm soát cảm xúc.
Họ có thể chọn tiếp tục đắm chìm
trong nỗi buồn hoặc lo âu,
hoặc tập trung
vào việc xây dựng đức tin
nơi Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su.
Đó là lời nhắc nhở hữu ích.
Cảm xúc của chúng ta
thường được chi phối
bởi những điều mình chọn nghĩ đến.
Đúng là có những lúc
chúng ta giống như các sứ đồ,
bị đẩy vào một căn phòng tối
đầy lo âu và nỗi buồn,
nhưng hãy nhớ
chúng ta chỉ ghé thăm căn phòng đó
chứ không muốn sống trong phòng đó.
Một cách khác để lòng mình
không bị bồn chồn và lo lắng
là tránh để cảm xúc của mình
bị tiêu hao
vào những điều không đáng.
Như Ê-sai 55:2 nói:
“Sao cứ trả tiền cho thứ không phải thức ăn,
phí tiền kiếm được vào thứ không làm no thỏa?”
Giống như việc không muốn
tiêu tiền cho đồ ăn giả
thì chúng ta cũng không muốn
cảm xúc của mình bị tiêu hao
vào những điều không đáng.
Để minh họa,
giả sử anh chị chỉ có 10 đô
để mua thức ăn trong ngày,
thì anh chị có tiêu 8 đô cho bữa sáng;
còn bữa trưa và bữa tối
thì chỉ còn 2 đô thôi không?
Tương tự,
tinh thần hay cảm xúc của chúng ta
mỗi ngày đều có giới hạn,
nên mình cần cẩn thận
cách mình tiêu xài chúng.
Hãy tự hỏi:
“Mình đang tiêu vào những điều gì?
Liệu mình có đang
để cảm xúc của mình
bị tiêu hao
vào những chuyện không đáng?”.
Chẳng hạn,
khi anh chị bị ai đó tạt đầu xe,
đối xử bất công
hoặc khiến anh chị thất vọng.
Anh chị có thể cảm thấy
rất bực bội về những điều đó
và rồi cạn kiệt hết sức lực.
Nhưng hãy thử nghĩ:
“Liệu mình có đang dùng sức lực
một cách khôn ngoan không?
Liệu mình có đang tiêu hao sức lực,
tinh thần hay cảm xúc
vào những thứ
không làm no thỏa không?”.
Anh chị có đưa ví tiền
cho người lạ và nói
“cứ thoải mái lấy hết đi” không?
Nếu là người anh chị yêu thương
thì có lẽ có,
nhưng nếu là người lạ
thì hẳn anh chị sẽ không làm thế.
Tương tự,
chúng ta cũng nên dành cảm xúc
cho những người mà mình yêu thương,
cho những điều quan trọng nhất với mình
như gia đình,
anh em đồng đạo
và đặc biệt là cho Đức Giê-hô-va,
đấng mà mình thờ phượng.
Có nhiều điều trong thế gian
khiến chúng ta cạn kiệt
về mặt tinh thần hay cảm xúc.
Chẳng hạn như
mạng xã hội, chính trị hay phim ảnh.
Chúng ta sẽ không đưa
“ví cảm xúc” của mình
cho những thứ này
và nói “cứ lấy hết đi”.
Vì nếu làm thế thì đến cuối ngày
chúng ta sẽ chẳng còn gì để cho
những người mà mình yêu thương.
Việc khôn ngoan dành cảm xúc
cho những người mà mình yêu thương
và cho những điều thật sự quan trọng
là bí quyết để hạnh phúc.
Nhiều người nghĩ rằng
việc tiêu tiền cho bản thân
và làm những điều mang lại
lợi ích cho mình thì sẽ hạnh phúc.
Nhưng sự ích kỷ
thì không bao giờ mang lại hạnh phúc.
Vì Chúa Giê-su nói:
“Cho thì hạnh phúc hơn nhận”.
Qua những lời này,
chúng ta biết cách để
tiêu xài sức lực, tinh thần
hay cảm xúc cách khôn ngoan.
Chúng ta có thể nói rằng
hạnh phúc là kết quả
của việc yêu thương người khác.
Để minh họa:
Kết quả là gì nếu anh chị nhóm lửa?
Đó là ánh sáng và hơi ấm.
Anh chị không thể
muốn có ánh sáng và hơi ấm
mà lại không đi nhóm lửa.
Chúng ta phải bỏ ra công sức
để đi nhóm lửa trước
thì sau đó chúng ta mới có
ánh sáng và hơi ấm.
Tương tự như thế,
khi chúng ta nỗ lực
để yêu thương người khác
thì “hơi ấm hạnh phúc”
sẽ tự nhiên đến với chúng ta.
Khi Chúa Giê-su nói
“đừng để lòng anh em bồn chồn lo lắng”,
thì ngài đang muốn nói với chúng ta
là chúng ta có thể chọn nghĩ đến
những điều làm mình hạnh phúc
và dành cảm xúc
cho những người mà mình yêu thương.
Đó là gia đình,
anh em đồng đạo,
và đặc biệt là cho Đức Giê-hô-va,
đấng mà mình thờ phượng.
Giờ chúng ta hãy xem
vế thứ hai của Giăng 14:1,
Chúa Giê-su nói:
“Hãy thể hiện đức tin nơi Đức Chúa Trời;
cũng hãy thể hiện đức tin nơi tôi”.
Hãy để ý Chúa Giê-su không nói
“hãy có đức tin”,
như thể đức tin chỉ lẻ loi
trong một căn phòng riêng biệt.
Nhưng ngài gắn liền đức tin
với chính ngài và với Đức Giê-hô-va.
Vậy khi lo lắng và bất an,
hãy nhớ Đức Giê-hô-va
và Chúa Giê-su đang ở cùng anh chị.
Hai đấng ấy đang hành động
để giải quyết vĩnh viễn mọi vấn đề,
như thể hai đấng ấy ở
trong một căn phòng khác gần đó.
Anh chị có thể chạy đến đó
bất cứ lúc nào
qua việc cầu nguyện và suy ngẫm.
Việc có đức tin nơi Đức Giê-hô-va,
tin chắc ngài sẽ sửa chữa mọi vấn đề,
giúp chúng ta thăng bằng lại cảm xúc.
Chúa Giê-su biết
khuynh hướng bất toàn của chúng ta
là nghĩ mình phải
tự sửa chữa mọi thứ.
Nhưng trong Bài giảng trên núi,
ngài nói: “Đừng lo lắng”.
Tại sao?
Vì “Cha trên trời của anh em
biết anh em cần mọi thứ ấy”.
Anh chị có tin ngài biết rõ
nhu cầu của mình không?
Đức tin ấy sẽ giúp lòng anh chị
không bồn chồn lo lắng.
Chúng ta tự tạo thêm lo âu
khi cố giải quyết vấn đề mà lẽ ra
mình nên để cho Đức Giê-hô-va.
Chẳng hạn,
anh chị có thể giải quyết
sự đói nghèo,
tuổi già,
tội ác
hay bất ổn xã hội không?
Khi nghĩ đến những điều này
thì dĩ nhiên là chúng ta
không thể tự mình giải quyết.
Chỉ có Đức Giê-hô-va
và Chúa Giê-su
mới giải quyết được
thông qua Nước Trời.
Vậy việc có đức tin
nơi Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su
là cách tốt nhất để chúng ta
thăng bằng lại cảm xúc,
đặc biệt khi đối mặt
với chuyện buồn và thử thách.
Đôi khi tôi cảm thấy lo lắng
về những điều xảy ra
với anh em của mình
ở những nơi như Nga hay Eritrea.
Hẳn anh chị cũng cảm thấy như vậy.
Những điều ấy khiến chúng ta đau lòng.
Nhưng làm sao để lòng không bị
bồn chồn lo lắng như Chúa Giê-su dạy?
Điều đã giúp tôi là tự hỏi:
“Hội thánh đã làm những gì có thể chưa?
Chi nhánh và trụ sở trung ương
đã làm những gì có thể chưa?
Mình đã cầu nguyện cho họ chưa?”.
Nếu có, thì mình có thể nói:
“Đức Giê-hô-va ơi,
con đã làm phần của mình rồi.
Giờ mọi việc ở trong tay ngài”.
Thi thiên 112:7
miêu tả rất hay cách
người công chính đương đầu với tin dữ.
Câu này nói:
“Người sẽ chẳng sợ tin dữ;
lòng luôn kiên định,
tin cậy Đức Giê-hô-va”.
Vậy điều gì giúp chúng ta đương đầu?
Tin chắc rằng Đức Giê-hô-va
sẽ dùng thần khí để trợ giúp chúng ta.
Khi cảm thấy choáng ngợp
hoặc kiệt quệ về mặt tinh thần,
hãy nhớ Đức Giê-hô-va hứa
sẽ ban cho chúng ta
“sức lực hơn mức bình thường”.
Hãy tin chắc là lời hứa đó
dành cho anh chị.
Khi chúng ta dốc đổ lòng mình
qua lời cầu nguyện,
ngài lắng nghe
và ban thêm sức để giúp
chúng ta đương đầu với vấn đề.
Điều này không có nghĩa
là ngài sẽ loại bỏ vấn đề ấy,
nhưng chắc chắn ngài
sẽ giúp chúng ta thành công vượt qua.
Rô-ma 12:11 nói
chúng ta cần “tràn đầy
nhiệt tâm nhờ thần khí”.
Điều này làm tôi nhớ đến một loại đá.
Loại đá này có một đặc điểm rất thú vị.
Khi dùng một loại đèn
có tia cực tím chiếu vào,
thì nó sẽ phát sáng.
Nếu không thì nó chỉ trông giống như
một viên đá bình thường.
Nhưng khi chiếu đèn thì nó rất rực rỡ.
Đó chính là chúng ta
khi có thần khí của Đức Giê-hô-va.
Tương tự,
Đức Giê-hô-va dùng thần khí của ngài
để đổi mới chúng ta mỗi ngày,
như thể ngài làm chúng ta
tỏa sáng từ bên trong.
Giống như một đứa bé
sợ ở một mình trong căn phòng tối.
Lúc đó nó sẽ chạy đi đâu?
Phòng của ba mẹ.
Nó biết ba mẹ sẽ giúp nó.
Cầu nguyện giống như việc
chạy đến phòng Đức Giê-hô-va
để nói về nỗi lo của mình.
Và rồi ngài ủi an chúng ta qua thần khí,
Kinh Thánh
và anh em đồng đạo,
như thể ngài chiếu ánh sáng
trên chúng ta,
ban cho chúng ta
“sức lực hơn mức bình thường”.
Khi đương đầu với những điều
khiến lòng bồn chồn lo lắng,
hãy nhớ đó không phải
là căn phòng duy nhất trong ngôi nhà.
Khi chúng ta cầu nguyện
và đọc Kinh Thánh,
hãy hình dung Đức Giê-hô-va
đang nắm lấy tay anh chị
để dẫn anh chị sang căn phòng khác.
Nếu ở trong phòng
“đau buồn vì mất người thân”
thì ngài sẽ dẫn anh chị
đến phòng “hy vọng về sự sống lại”.
Nếu trong phòng “bệnh tật”
thì sẽ sang phòng
“sức khỏe hoàn hảo”.
Nếu ở trong phòng
“dằn vặt bản thân”
thì sẽ sang phòng “tha thứ”.
Hãy tưởng tượng
các sứ đồ đã cảm thấy thế nào
khi Chúa Giê-su được sống lại.
Chắc chắn có sự khác biệt
khi chuyển từ phòng
“Chúa Giê-su sắp rời chúng ta”
sang căn phòng
“Chúa Giê-su đã trở lại với chúng ta”.
Đức tin của họ nơi Đức Giê-hô-va
và Chúa Giê-su đã được ban thưởng.
Để kết luận,
hãy ôn lại vài bài học
chúng ta rút ra được
từ lời của Chúa Giê-su
nơi Giăng 14:1.
Khi nói “đừng để lòng anh em
bồn chồn lo lắng”,
thì ngài đang muốn nói
với chúng ta
là chúng ta có thể chọn nghĩ đến
những điều làm mình hạnh phúc
và chọn dành cảm xúc cho
những người mà mình yêu thương.
Đó là gia đình,
anh em đồng đạo
và đặc biệt là cho Đức Giê-hô-va,
đấng mà mình thờ phượng.
Chúa Giê-su cũng nói:
“Hãy thể hiện đức tin
nơi Đức Chúa Trời;
cũng hãy thể hiện đức tin nơi tôi”.
Hãy tin cậy là hai đấng ấy
sẽ sửa chữa mọi điều
mà chúng ta không thể.
Dù chúng ta đối mặt
với thử thách nào về cảm xúc,
Đức Giê-hô-va cũng có giải pháp triệt để.
Cho đến lúc đó,
hãy tin chắc là
ngài sẽ ban cho chúng ta
“sức lực hơn mức bình thường”
để có thể đương đầu với bất cứ
thử thách nào trong thế gian này.
Vậy, mỗi khi cảm thấy cạn kiệt
về mặt tinh thần hay cảm xúc,
hãy suy ngẫm về
lời của Chúa Giê-su nơi Giăng 14:1:
“Đừng để lòng anh em bồn chồn lo lắng.
Hãy thể hiện đức tin nơi Đức Chúa Trời;
cũng hãy thể hiện đức tin nơi tôi”.
Một tôi tớ của Đức Giê-hô-va là Giô-na
đã cần học cách tin cậy ngài.
Và khi ông làm thế,
ông được chuẩn bị tốt hơn
để kiểm soát cảm xúc của mình
Hãy xem chúng ta có thể
học được gì thêm từ gương của ông
trong tập tiếp theo của Tìm kiếm báu vật.
Video này về Giô-na hay quá ba ha.
Con rất thích video này!
Đúng rồi.
Video là công cụ hữu ích
nhưng Kinh Thánh
giúp mình đào sâu hơn
nếu đặt một câu hỏi đơn giản:
“Điều này cho mình biết gì
về Đức Giê-hô-va?”.
Dạ. Để con ghi lại.
Con nghĩ ngay đến
phẩm chất nào của Đức Giê-hô-va?
Con thích sự tha thứ
và lòng kiên nhẫn của Đức Giê-hô-va.
Ba cũng vậy.
Ngài rất kiên nhẫn với ông
trong khi ông dần tiến bộ về thiêng liêng.
Nơi chương 3 câu 1,
ngài cho ông cơ hội thứ hai.
Ngài đã bảo vệ ông
khi ông chịu hậu quả từ lỗi lầm
và nhẹ nhàng chỉnh sửa ông
khi ông có thái độ không đúng.
Con rất ấn tượng là
ngài không từ bỏ Giô-na.
Thật ra, đó là vì ngài có
một phẩm chất đáng quý:
Tình yêu thương thành tín.
Con nhớ
tình yêu thương thành tín là gì không?
Là gì vậy ba?
Có một gợi ý hay là tìm định nghĩa
những cụm từ không quen thuộc.
Mình thử xem
Bảng chú giải thuật ngữ ha.
Con hãy mở Bảng chú giải thuật ngữ
trong Kinh Thánh,
tìm chữ T,
“Tình yêu thương thành tín”.
Dạ.
À, con thấy rồi.
Con đọc cho ba được không?
“Tình yêu thương thành tín
là tình yêu thương được thúc đẩy
bởi sự cam kết, lòng trọn thành,
thành tín và sự gắn bó sâu đậm”.
Con thấy điều này
trong trường hợp của Giô-na
vì Đức Giê-hô-va
có tình yêu thương thành tín
nên ngài luôn giúp
những người thờ phượng ngài.
Nhưng Giô-na không hiểu điều đó.
Thậm chí, sau cơn bão,
ba ngày trong bụng cá
và khi thấy dân thành Ni-ni-ve ăn năn,
ông vẫn chỉ tập trung vào bản thân.
Sau khi Đức Giê-hô-va
tha cho thành Ni-ni-ve,
Giô-na rất tức giận.
Con nghĩ chắc ông sợ
người ta xem ông là nhà tiên tri giả.
Ông thà để cho dân Ni-ni-ve chết
còn hơn là để mình bị mất mặt.
Cảm xúc ông lúc đó
chắc không được tốt cho lắm.
Vậy Đức Giê-hô-va đã phản ứng thế nào?
Con thấy ngài kiên nhẫn hơn con nhiều.
Dù phản ứng như vậy nhưng
Giô-na không phải là một người xấu.
Thế nên, Đức Giê-hô-va đã dùng
một cây bầu nậm để dạy ông một bài học.
Chương 4, câu 6 nói gì vậy con?
Đức Giê-hô-va đã dùng cây bầu nậm
để che mát cho ông
và làm tâm trạng ông tốt hơn.
Ngài vẫn tử tế,
ngay cả khi ông cư xử khá là tệ.
Và câu này nói “Giô-na rất vui”.
Mình thấy
là tình yêu thương thành tín của ngài
đã giúp thay đổi tâm trạng
của Giô-na một chút.
Giờ thì mọi thứ đã sẵn sàng
để Giô-na tiếp nhận một bài học khác.
Đức Giê-hô-va tài ba quá, ba ha.
Đức Giê-hô-va sai một con sâu
đến làm chết cái cây,
chứ không phải con người.
Rồi Giô-na phản ứng thế nào?
Ông lại tức giận.
Và ngay lúc này,
Đức Giê-hô-va chốt bài học luôn.
Con thấy đây là lúc
cao trào nhất của cả câu chuyện.
Ngài hỏi ông nơi câu 10 và 11:
‘Nếu con xót thương cho cái cây này
thì chẳng lẽ
ta không xót thương cho người dân
và thú vật trong thành Ni-ni-ve sao?’.
Lời tường thuật này dừng ngay tại đó.
Ông đặt bút xuống và
để Đức Giê-hô-va nói những lời cuối cùng.
Giờ ông đã có cùng quan điểm
với ngài về con người.
Con rất thích cách
Đức Giê-hô-va gắn bó với Giô-na.
Ngài luôn thể hiện
tình yêu thương thành tín với ông.
Mình hãy cùng đào sâu thêm
để xem còn ai khác
nhận được lợi ích
từ tình yêu thương của Đức Giê-hô-va.
Sách Hãy noi theo đức tin của họ
có gợi ý rất hay:
‘Hãy dùng trí tưởng tượng
cùng những giác quan.
Cố gắng cảm nhận cảm xúc
của những nhân vật
và thấy những gì họ thấy.
Hãy so sánh cách họ phản ứng
trong một tình huống nào đó
với cách mà mình có lẽ sẽ phản ứng’.
Con thử hình dung Giô-na cảm thấy thế nào
khi ông thấy các thủy thủ kêu cứu thần của họ,
trong khi ông biết các thần giả ấy
chẳng giúp được gì cả.
Và ngay cả khi Giô-na thú nhận
thì những người vô tội ấy cũng
không muốn ném ông xuống biển.
Dạ. Họ đã nỗ lực hết sức
để cứu mạng ông.
Đức Giê-hô-va cho Giô-na thấy những
phẩm chất tốt của những người thủy thủ,
dù họ chưa biết ngài
và thấy họ bất lực và sợ hãi như thế nào.
Con nghĩ Giô-na bắt đầu có cùng quan điểm
với Đức Giê-hô-va về họ không?
Hừm.
Con nghĩ tại sao Đức Giê-hô-va
phái Giô-na đến với dân ngoại,
là những người chưa từng thờ phượng ngài?
Có lẽ là cho dân thành Ni-ni-ve
cơ hội được biết về ngài và thay đổi.
Đúng. Vậy ai nhận được lợi ích
từ tình yêu thương của ngài?
Con nghĩ là Đức Giê-hô-va thể hiện
tình yêu thương thành tín với Giô-na,
nhưng ngài cũng thể hiện tình yêu thương
với những người thủy thủ
và dân thành Ni-ni-ve.
Rất đúng.
Con hãy thử nghĩ,
dù bất toàn
nhưng khi Giô-na được sống lại,
ông sẽ biết rằng Đức Giê-hô-va
đã dùng lỗi lầm lớn nhất của ông
để dạy một bài học về chính Con của ngài.
Con nghĩ Giô-na sẽ cảm thấy ra sao
khi biết Chúa Giê-su đề cập đến tên ông,
và thậm chí ví ngài với ông?
Ô!
Đức Giê-hô-va là gương mẫu
hoàn hảo về tình yêu thương.
Giờ đến phần áp dụng.
Mình có thể noi gương ngài ra sao?
Con nghĩ ngay đến
việc đi rao giảng từng nhà.
Nói thật... không phải lúc nào
con cũng thích.
Con thấy nản khi
chẳng có ai nghe con nói,
nhưng con biết là con không nên
tập trung vào bản thân
mà tập trung vào điều quan trọng hơn.
Nếu Đức Giê-hô-va không từ bỏ người ta
thì làm sao con có thể từ bỏ họ.
Hay lắm!
Ba vui khi con nghĩ như vậy.
Rất sâu sắc.
Còn đối với ba,
ba nhớ đến những lúc
mà ba cảm thấy choáng ngợp
khi nhận một nhiệm vụ.
Đôi khi, phản ứng lúc đầu của ba
không tốt cho lắm
và ba cũng nói những điều
khiến ba hối hận.
Rồi ba cảm thấy áy náy
và cứ dằn vặt bản thân.
nhưng ba được an ủi
vì biết Đức Giê-hô-va không nghĩ mãi
về lỗi lầm của chúng ta.
Ngài tập trung vào con người bề trong
và kiên nhẫn giúp mình tiến bộ.
Chỉ qua việc hỏi điều này
cho mình biết gì về Đức Giê-hô-va,
định nghĩa những cụm từ
không quen thuộc
và dùng trí tưởng tượng
mà mình học được nhiều điều, ba ha.
Còn nhiều bài học khác nữa.
Ba con mình học được gì
khi đặt mình vào hoàn cảnh của Giô-na,
lúc ông một mình trong bụng cá
cầu xin Đức Giê-hô-va giúp đỡ?
Và mình học được gì
khi thấy việc rao giảng
cho dân thành Ni-ni-ve
không khó như là Giô-na tưởng tượng?
Chẳng hạn, ba con mình hãy cùng xem...
Một bài học rất tuyệt vời!
Dù Giô-na phản ứng như thế
nhưng ông không phải là người xấu.
Hẳn anh chị sẽ tìm được báu vật khác
khi đọc về tình yêu thương của Đức Giê-hô-va
dành cho ông và dân Ni-ni-ve.
Tất cả hội thánh trên khắp thế giới
luôn mong đợi một tuần đặc biệt,
đó là tuần lễ viếng thăm
của giám thị vòng quanh và vợ của anh.
Chúng ta hãy cùng nhìn lại
lịch sử của sắp đặt đầy khích lệ này.
Có một tuần đặc biệt
với mọi hội thánh
của Nhân Chứng Giê-hô-va.
Đó là tuần lễ viếng thăm
của giám thị vòng quanh!
Một tuần bận rộn trong thánh chức,
được nghe những bài giảng khích lệ
và có nhiều thời gian bên nhau.
Nhưng sắp đặt này bắt đầu từ khi nào?
Nó đã thay đổi ra sao?
Hãy xem tập tiếp theo
của Sự tiến triển theo dòng lịch sử.
Công việc của giám thị lưu động
đã bắt đầu từ tận thế kỷ thứ nhất.
Những anh như Phao-lô,
Ba-na-ba và Ti-mô-thê
được phái đi
để khích lệ các hội thánh.
Theo khuôn mẫu đó,
một công việc tương tự
được bắt đầu vào năm 1894
khi tổ chức của Đức Giê-hô-va
phái những anh đại diện
đến thăm và khích lệ
các nhóm Học viên Kinh Thánh.
Về sau, những anh này
được gọi là người du hành.
Họ đi từ hội thánh này sang hội thánh khác
và dành một, hai ngày với mỗi nhóm
để mang lại sự tươi tỉnh về mặt thiêng liêng.
Lúc đó, việc di chuyển rất thú vị
nhưng không hề dễ dàng.
Hãy tưởng tượng
anh chị là một người du hành thời đầu,
như anh Edward Brenisen,
chuẩn bị đến thăm anh em
tại một ngôi làng xa xôi
ở miền tây Hoa Kỳ.
Anh chị đi bằng tàu hỏa,
rồi một đêm trên xe ngựa chở khách.
Cuối cùng lên một chiếc xe ngựa thô sơ
và đi một đoạn đường dài
gồ ghề và xóc nảy
để đến vùng núi.
Những người du hành
cần phải có khiếu dạy dỗ,
nhưng họ cũng cần
phải khiêm nhường,
như anh Alexander Graham.
Anh Graham là một diễn giả đầy nhiệt huyết,
nhưng đôi khi các bài giảng của anh thì…
hơi bị dài,
lên đến hàng giờ đồng hồ.
Khi hay tin, anh Russell
đã viết cho anh Graham một lá thư
để nhắn nhủ vài lời:
“Graham thân mến,
tôi biết rõ tình yêu thương
và lòng nhiệt huyết của anh.
Có lẽ vì thế mà anh quên mất thời gian
khi nói về những điều quý báu
đang tràn đầy trong lòng mình”.
Anh Graham khiêm nhường
chấp nhận lời khuyên,
trở thành một người du hành
được anh em yêu quý,
và dĩ nhiên
là nói bài giảng ngắn hơn.
Thời đó, nhiệm vụ của người du hành
là tập trung nói bài giảng trước công chúng.
Nhưng đã có sự thay đổi
vào thập niên 1920.
Các giám thị lưu động phải dẫn đầu
trong công việc rao giảng từng nhà.
Vì thế, họ được đổi tên thành
giám đốc công tác vùng.
Sau đó là tôi tớ vùng.
Tên gọi này nhấn mạnh tầm quan trọng
của việc phục vụ và hỗ trợ anh em.
Rồi một sự thay đổi lớn hơn nữa đã đến.
Trong những chiến dịch rao giảng
vào thập niên 1930,
một số hội thánh tại Hoa Kỳ
đã chung vai sát cánh
chống lại sự bắt bớ dữ dội.
Điều này đã tạo nên
sự hợp nhất mạnh mẽ giữa anh em.
Để cải thiện về mặt tổ chức,
các anh đã thành lập các vùng
gồm khoảng 20 hội thánh.
Các tôi tớ vùng được phái đến
để thăm từng hội thánh
và theo định kỳ,
tất cả các hội thánh ấy
nhóm lại để tham dự hội nghị vùng,
tiền thân của hội nghị vòng quanh thời nay.
Vào thập niên 1940,
giám thị lưu động được đổi tên thành
tôi tớ của anh em.
Một anh trong số đó
là anh Angelo Catanzaro.
Anh chỉ mới 19 tuổi
khi nhận nhiệm vụ ấy.
Sau này, anh gọi mình
là “người phục vụ nay đây mai đó”.
Trong hơn 60 năm làm công tác lưu động,
anh và vợ đã đi gần như khắp nước Mỹ
để khích lệ anh em
và giúp hàng ngàn người
lớn mạnh về thiêng liêng.
Sau này, giám thị lưu động
được gọi là tôi tớ vòng quanh,
và bây giờ
là giám thị vòng quanh.
Trong nhiều năm,
các anh ấy và vợ
đã phải hy sinh rất nhiều
để phục vụ anh em.
Họ sẵn sàng từ bỏ
ngôi nhà thân thương
để phiêu lưu
trên khắp các chặng đường xa xôi.
Có nhiều anh chị
giống như anh Winston Payne và chị Pam.
Họ làm công tác vòng quanh
ở Nam Thái Bình Dương
khi mới ở độ tuổi đôi mươi.
Việc thích nghi với đời sống trên đảo
đồng nghĩa với việc
chịu đựng cái nóng gay gắt,
bị muỗi cắn
và đôi khi thiếu thực phẩm.
Dù thế, họ yêu quý nhiệm sở của mình
và cảm thấy rất gần gũi
với anh em tại những nơi đó.
Ngày nay,
có hàng ngàn anh làm công việc vòng quanh.
Để được trang bị cho công việc này
thì bắt đầu từ năm 1999,
họ được mời tham dự một khóa huấn luyện
được tổ chức trên khắp thế giới.
Đó là
Trường dành cho giám thị vòng quanh và vợ họ.
Vâng, anh chị,
cách chúng ta gọi những anh
làm công việc lưu động
đã thay đổi qua năm tháng.
Nhưng có một điều không thay đổi.
Giống như thời Phao-lô,
họ vẫn sẵn lòng dành
“mọi sự và hy sinh tất cả”
để huấn luyện người khác
trong thánh chức,
khích lệ người trẻ
và củng cố các hội thánh.
Vì thế,
khi họ thăm hội thánh anh chị lần tới,
hãy nghĩ xem mình có thể làm gì
để tỏ lòng biết ơn về sự hy sinh của họ.
Hẹn gặp lại anh chị
trong tập sau
khi chúng ta khám phá một khía cạnh khác
của di sản thần quyền
trong loạt
Sự tiến triển theo dòng lịch sử.
Thật biết ơn Đức Giê-hô-va
khi chúng ta có
những anh giám thị siêng năng
cùng với những người vợ
thể hiện tinh thần hy sinh.
Hẳn chúng ta có nhiều kỷ niệm đẹp
với vợ chồng anh giám thị
và ấn tượng
về gương của họ trong thánh chức.
Có lẽ anh chị được
giám thị vòng quanh khuyến khích
để mở rộng việc phụng sự Đức Giê-hô-va.
Dĩ nhiên, không phải ai
cũng làm giám thị vòng quanh.
Nhưng mình có thể
noi theo tình yêu thương của họ.
Hãy xem một số anh chị
đã mở rộng thánh chức như thế nào
chỉ qua việc thể hiện sự linh động.
Khi thấy nhu cầu trong khu vực
Đức Giê-hô-va giúp chúng tôi nhận ra
là mình có thể rất hữu dụng nếu chuyển đến đó.
Chúng tôi đã phụng sự
tại hội thánh tiếng Quechua (Bolivia)
được bốn năm.
Tôi tên là Fernando.
Còn tôi là Micaela.
Chúng tôi đang phụng sự
tại hội thánh tiếng Quechua (Bolivia)
ở Ingeniero Huergo, Argentina.
Ở Bolivia, nhiều nơi rất khó để kiếm sống.
Vì vậy,
nhiều người muốn chuyển đến đây
để làm việc tại cánh đồng.
Công việc này rất cực nhọc.
Thỉnh thoảng, người ta phải làm việc
đến 11 hoặc 12 giờ đêm.
Dù công việc của họ đòi hỏi gì, họ cũng làm.
Thời điểm tốt nhất
để gặp được họ ngoài cánh đồng
là ngay trước khi họ
bắt đầu làm việc vào buổi chiều.
Vì vậy,
việc rao giảng vào thời điểm đó trong ngày
khi nhiệt độ lên đến 40 độ C
thì không dễ chút nào.
Thường thì chúng tôi phải điều khiển học hỏi
trong khi họ đang làm việc.
Vậy là khi họ đang thu hoạch
hoặc làm công việc khác,
chúng tôi đi theo và đọc cho họ một đoạn
hoặc là một câu Kinh Thánh.
Chẳng hạn, chúng tôi có thể
cho họ biết tên Đức Chúa Trời
mà họ chưa từng nghe trước đây.
Khi họ nghe thấy tên đó
hoặc điều gì khác thu hút sự chú ý của họ,
họ sẽ ngừng công việc đang làm.
Điều đó cho thấy
họ rất chú ý và đang lắng nghe,
dù phải tiếp tục làm việc.
Nhiều lần, họ bảo chúng tôi
chờ họ làm xong việc.
Nên chúng tôi quyết định giúp họ,
để họ có thể xong nhanh hơn.
Đầu tiên, họ rất ngạc nhiên và hỏi:
“Anh chị sẽ giúp chúng tôi thật hả?”
và nói:
“Nhưng quần áo anh chị sẽ bẩn hết”.
Nhưng chúng tôi không ngại giúp
và điều đó mang lại kết quả tốt.
Với thời gian, chúng tôi trở thành bạn
và đó là điều chúng tôi muốn.
Chúng tôi muốn làm bạn với học viên
để giúp họ tiến bộ.
Và họ có thể thấy
chúng tôi thật lòng quan tâm đến họ.
Điều tôi thích nhất về công việc rao giảng
là thấy cách công việc này
tác động đến những người có lòng thành.
Tôi rất thích rao giảng.
Với tôi, đó không phải là một sự hy sinh.
Tên tôi là Toni Marrero.
Tôi là Maryluz.
Chúng tôi đến từ Tây Ban Nha
và đang phụng sự ở Paraguay.
Trong đại dịch,
chúng tôi ở nhà
và tránh tiếp xúc với người khác.
Chúng tôi phải thay đổi mọi thứ.
Nhưng việc nói chuyện
với một người qua điện thoại
mà tôi không thể thấy được họ
khiến cho tôi cảm thấy rất là lo lắng.
Tôi mời một người đàn ông tìm hiểu Kinh Thánh
ngay trong cuộc gọi đầu tiên.
Và rất ngạc nhiên là người ấy đã đồng ý.
Tôi hỏi:
“Tôi có thể nhắn cho anh một câu hỏi
để xem xét vào ngày hôm sau được không?”.
Và anh ấy nói: “Được”.
Lúc đầu, tôi tưởng anh ấy ngó lơ tôi
vì không thấy trả lời tin nhắn ngay.
Nhưng đến tối hôm ấy, anh ấy hồi âm.
Về sau, tôi biết được rằng
anh ấy là một người vô cùng bận rộn.
Dù là giờ nào đi chăng nữa
thì anh ấy cũng đang làm việc.
Khi hiểu được điều đó, tôi đã điều chỉnh.
Ngày nọ, tôi hỏi anh:
“Liệu vợ anh có muốn
tham gia học hỏi cùng không?”.
Và anh ấy nói: “Có”.
Nhưng trong nhiều tháng,
chúng tôi phải chờ.
Đúng vậy.
Chúng tôi phải luôn sẵn sàng nếu anh ấy gọi.
Sẵn sàng vào mọi lúc.
Bởi vì anh ấy sẽ luôn gọi.
Có thể là vào 9, 10 hoặc 11 giờ tối.
Rồi anh ấy nhắn:
“Tôi sẽ sẵn sàng trong 5 phút nữa”.
Qua màn hình, chúng tôi thấy
anh ấy chào, rồi chạy đi thay đồ.
Khi sẵn sàng, anh ấy ngồi xuống
và chúng tôi sẽ bắt đầu.
Lúc đầu không hề dễ chút nào.
Đúng là như vậy.
Nhưng dần dần chúng tôi cảm thấy...
rất thích.
Vì sau mỗi buổi học, chúng tôi luôn cảm thấy
vui lắm, rất vui.
Chúng tôi nhìn nhau và nói:
“Điều này đang thực sự xảy ra sao?”.
Đúng vậy.
Tôi nghĩ: “Họ thật sự chú ý đến vậy sao?”.
Có. Họ rất chú ý
và muốn học về Đức Giê-hô-va.
Không lâu sau,
họ bắt đầu áp dụng những gì mình học
và khoảng một năm sau thì làm báp-têm.
Tôi cảm thấy rất vui.
Tôi cảm tạ Đức Giê-hô-va mỗi ngày
vì điều đó thật đáng công.
Mỗi ngày tôi đều cảm tạ ngài.
Việc dạy cho học viên
vào thời gian và địa điểm thuận tiện cho họ
đòi hỏi chúng ta phải hy sinh.
Nhưng khi linh động như thế,
chúng ta có được phần thưởng
là giúp họ đến gần với Đức Giê-hô-va.
Hơn 20 năm trước,
câu chuyện của chị Rosalía Phillips
được đăng trong Tỉnh Thức!.
Từ đó cho đến nay,
quyết định phụng sự Đức Giê-hô-va
đã mang lại lợi ích nào
cho chị và những người xung quanh?
Tôi được sinh ra
trong một gia đình nghệ thuật
gồm những ca sĩ và nghệ sĩ nổi tiếng.
Ba tôi tên là Germán Valdés
được biết đến với nghệ danh là Tin Tán
là người nổi tiếng nhất trong gia đình.
Âm nhạc luôn gắn liền với tôi.
Vì vậy từ khi còn nhỏ,
tôi đã bắt đầu dùng ghi-ta
và sáng tác các bài hát
để bày tỏ cảm xúc của mình.
Dù vậy, tôi chưa bao giờ có mong ước
theo đuổi sự nghiệp âm nhạc.
Nhưng không lâu sau,
khi tôi khoảng 15 tuổi, ba tôi qua đời,
điều này ảnh hưởng đến kinh tế của gia đình
nên tôi buộc phải tìm một công việc.
Tôi đã gia nhập vào một ban nhạc
điều này mở ra thành công cho sự nghiệp
ca hát và diễn xuất của tôi.
Tuy nhiên, tôi bắt đầu nhận ra
môi trường làm việc này không lành mạnh.
Những người tôi làm việc cùng
không có tiêu chuẩn đạo đức và sống giả dối,
điều này khiến tôi
mất niềm tin nơi người khác.
Từ khi học biết về chân lý,
tôi gặp được những người tuyệt vời.
Họ chân thành và thật sự yêu thương tôi.
Dần dần bản thân tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi trở thành người vui vẻ,
hạnh phúc và tràn đầy sức sống.
Vì là một bậc cha mẹ
nên điều mà chúng tôi lo lắng
khi trở lại Mexico
là các con của mình
sẽ bị lôi cuốn vào ngành giải trí.
Để đảm bảo điều đó không xảy ra
vợ chồng tôi cố gắng làm mọi thứ
trong khả năng của mình.
Một lần nọ, tôi cùng con gái của tôi
là Gianna, khi ấy mới 17 tuổi,
đến một cuộc hẹn tại một trong những
đài truyền hình hàng đầu tại thành phố Mexico.
Tại đó, một người chuyên tìm kiếm tài năng
đã nhìn thấy Gianna và hỏi:
“Cháu cũng hát chứ?”.
Cô bé trả lời có.
Khi cháu cất giọng,
ông ấy rất yêu thích giọng hát đó
đến nỗi ngay lập tức mời con bé
đến văn phòng của mình.
Tôi nghe ông ấy nói với con bé:
“Nghe này, cháu hoàn toàn có thể
có một sự nghiệp tại đài truyền truyền hình này.
Tôi sẽ làm cho cháu nổi tiếng.
Hãy quay lại đây
vào ngày thứ Hai để ký hợp đồng”.
Khi Gianna bước ra khỏi văn phòng,
tôi đã rất hồi hộp và hỏi con bé:
“Con có nhận lời đề nghị đó không?”.
Con bé trả lời:
“Không mẹ à.
Làm sao con nhận lời được?
Con yêu thích công việc tiên phong
và phụng sự Đức Giê-hô-va hơn mọi thứ”.
Thật bất ngờ, ngay tuần sau đó
chúng tôi nhận được một cuộc gọi
mời con bé đến tham gia vào
một dự án âm nhạc tại Bê-tên.
Hiện nay, con bé vẫn tiếp tục vui mừng
dùng khả năng ca hát của mình
để tôn vinh Đức Giê-hô-va.
Những năm qua, chúng tôi có đặc ân
được Đức Giê-hô-va dùng
để làm việc chung
cho các dự án âm nhạc tại Bê-tên.
Có những thời điểm tôi thấy rõ
Sa-tan tìm cách cản trở mình.
Tôi từng được đề nghị những hợp đồng
liên quan đến ba tôi,
nhưng nó đòi hỏi
phải hy sinh phần lớn thời gian.
Dĩ nhiên tôi đã từ chối
vì nếu chấp nhận thì sẽ không thể tiếp tục
làm công việc tiên phong được nữa.
Đức Giê-hô-va tiếp tục ban thưởng
cho tôi trong suốt những năm qua.
Mỗi lần tôi từ chối một lời đề nghị
về hợp đồng công việc mà mình nhận được
Đức Giê-hô-va ban cho tôi
một điều khác để bù đắp lại,
chẳng hạn như đặc ân được chuẩn bị
bữa ăn cho các trường thần quyền.
Tất cả những thử thách này
dạy tôi tin cậy Đức Giê-hô-va.
Và như sứ đồ Phao-lô đã nói
“không có đức tin thì chẳng thể nào
làm vui lòng Đức Chúa Trời”
vì “ngài là đấng ban thưởng
cho những ai sốt sắng tìm kiếm ngài”.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài 90 tuổi,
tôi rất vui khi được
đi thánh chức cùng với bà.
Chúng tôi rất yêu thích
việc được cùng nhau tham gia
những hình thức rao giảng khác nhau.
Trong những năm qua,
một số thành viên trong gia đình tôi
đã muốn tìm hiểu Kinh Thánh
và một vài người
đã trở thành Nhân Chứng Giê-hô-va.
Tôi rất hạnh phúc
khi được ở bên mẹ và con gái.
Chúng tôi cùng nhau
chơi đàn ghi-ta và ca hát.
Và cũng thật vui khi cả gia đình
có khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau.
Tôi rất mong chờ
ngày được gặp lại và hân hoan chào đón
ba tôi trong thế giới mới.
Trong cuộc gặp mặt đó,
tôi sẽ dẫn ba đến gặp mẹ
và giới thiệu các con của mình với ông.
Ước gì lúc đó ở gần biển!
Và điều mà tôi mong muốn nhất
là lại được ca hát cùng nhau như trước đây.
Vì vậy, tôi quyết tâm sẽ trung thành 
với Đức Giê-hô-va đến mãi mãi.
Quả là một kinh nghiệm rất hay.
Chị Rosalía đã nương cậy Đức Giê-hô-va,
và nhờ thế chị và gia đình
đều nhận được vô vàn ân phước.
Đức Giê-hô-va muốn chúng ta nương cậy ngài,
đặc biệt là trong những lúc khó khăn nhất.
Anh Stephen Lett sẽ cho biết cách
để nương cậy Đức Giê-hô-va khi bị ngược đãi
trong chương trình
thờ phượng buổi sáng sau.
Ngày hôm nay,
chúng ta sẽ nói về chủ đề
“Được thần khí thánh thêm sức
để chịu đựng sự ngược đãi”.
Như anh chị thấy,
phần bình luận của Tháp Canh
nói đến một số hình thức bắt bớ
mà dân của Đức Chúa Trời
phải đối mặt.
Nhưng câu Kinh Thánh hôm nay,
Xa-cha-ri 4:6
trấn an là dù đối mặt
với hình thức ngược đãi nào
thì chúng ta vẫn có thể chịu đựng
nếu mình có sự trợ giúp
của thần khí thánh.
Vậy mục đích mà Sa-tan
ngược đãi chúng ta là gì?
Hắn làm thế
là để khiến chúng ta thỏa hiệp,
bỏ cuộc
và bất trung với Đức Giê-hô-va.
Hãy nghĩ đến
một con sư tử.
Sa-tan được ví như là con sư tử,
hắn muốn cắn nuốt chúng ta.
Khi con sư tử cắn nuốt con mồi
thì điều gì xảy ra cho con mồi?
Con mồi trở thành một phần
trong cơ thể của con sư tử.
Đó chính là điều Sa-tan muốn.
Hắn muốn những người
“không thuộc về thế gian”
trở thành một phần của thế gian,
thế gian mà hắn cai trị.
Như thể trở thành một phần của hắn.
Chúng ta quyết tâm
không để điều này xảy ra,
và nhờ thần khí thánh
mình sẽ thành công.
Hãy cùng xem xét
năm hình thức ngược đãi
mà dân của Đức Chúa Trời
đã từng phải đối mặt trong quá khứ
và vẫn phải đối mặt ngày nay.
Trước khi Ha-ma-ghê-đôn xảy ra,
chúng ta không biết là chính mình
hay người thân của mình
sẽ phải đương đầu
với sự ngược đãi nào.
Thế nên, chúng ta quyết tâm
là dù đối mặt
với hình thức ngược đãi nào
thì chúng ta
vẫn sẽ giữ lòng trọn thành
và cũng giúp người khác làm thế.
Thứ nhất là sự cấm đoán.
Công việc của Nhân Chứng Giê-hô-va
đã bị cấm đoán tại hơn 100 quốc gia.
Chúng ta bị cấm đoán
từ nước Albania
cho đến Zimbabwe.
Có thể nói là
chúng ta bị cấm đoán từ A đến Z.
Vào thời Kinh Thánh,
chính quyền cũng cấm đoán dân ngài.
Việc tái thiết đền thờ đã bị cấm
vào năm 522 TCN.
Còn vào thế kỷ thứ nhất,
công việc rao giảng
của các môn đồ Chúa Giê-su
đã bị cấm đoán ở nhiều nơi.
Bởi vì không tuân theo lệnh cấm đó,
họ đã “bị giải đến trước mặt
vua chúa và quan quyền”.
Nhưng thần khí
đã giúp họ như thế nào?
Khi chúng ta bị giải đến
trước mặt vua chúa và quan quyền
thì thần khí sẽ giúp mình ra sao?
Chúng ta hãy cùng mở đến sách Ma-thi-ơ.
Ma-thi-ơ chương 10,
để xem thần khí
sẽ giúp chúng ta ra sao.
Nói Ma-thi-ơ 10:19, 20
hãy để ý lời của Chúa Giê-su
trấn an chúng ta như thế nào.
“Khi bị nộp,
chớ lo sợ mình phải nói gì
và nói thế nào,
[vậy là chúng ta không phải lo
mình cần nói gì
hay nói thế nào.
Tại sao?]
vì những điều anh em phải nói
sẽ được mách bảo
vào lúc đó.
Thật vậy,
không phải tự anh em nói,
mà nhờ thần khí
của Cha trên trời giúp anh em”.
Vậy chúng ta
không đương đầu một mình.
Dĩ nhiên,
chúng ta phải làm phần mình
nhưng thần khí thánh
sẽ thêm sức cho chúng ta
và làm cho lời nói
của chúng ta có sức nặng.
Hình thức thứ hai
của sự ngược đãi là cầm tù.
Các tín đồ vào thế kỷ thứ nhất
thường xuyên bị cầm tù.
Giống như lời
Chúa Giê-su đã báo trước
nơi Lu-ca 21:12:
‘Người ta sẽ bắt giữ anh em
và bỏ anh em vào tù’.
Điều này cũng xảy ra
vào thời hiện đại.
Dân của Đức Giê-hô-va
thường xuyên bị cầm tù
trong suốt những thập kỷ qua.
Chúng ta biết Nga và các đồng minh
thường xuyên dùng hình thức ngược đãi này.
Nhưng không chỉ có thế,
nhiều chính phủ khác cũng làm vậy.
Chúng ta hiểu rõ tầm quan trọng
của việc cầu nguyện
cho những anh em bị cầm tù.
Chúng ta thường được khuyến khích
cầu nguyện
cho những anh em tại Eritrea,
Turkmenistan,
Nga và những nơi khác.
Tôi rất thích ý tưởng
nơi Hê-bơ-rơ 13:3.
“Hãy luôn nhớ những anh em
trong vòng xiềng xích,
như thể chính anh em
ở tù với họ”.
Có lẽ chúng ta
không bị cầm tù vào lúc này
nhưng có thể xảy ra trong tương lai.
Hẳn chúng ta vui biết mấy
khi anh em cầu nguyện cho mình,
như thể chính họ ở tù với chúng ta.
Hình thức thứ ba
của sự ngược đãi
là các con em
của chúng ta bị đuổi học.
Sa-tan biết rằng
khi đụng đến con của chúng ta
thì hắn đụng đến
con ngươi mắt của cha mẹ.
Hắn mong là nỗi đau này
sẽ khiến họ thỏa hiệp đức tin.
Đây từng là một vấn đề rất lớn
tại Hoa Kỳ vào thập niên 1940.
Và trong những thập kỷ qua,
các con em của chúng ta
tại nhiều quốc gia đã bị đuổi học.
Sa-tan đang tiếp tục
dùng hình thức ngược đãi này.
Hẳn chúng ta liên tưởng đến
chàng trai trẻ
đã bị đuổi khỏi nhà hội
vì thể hiện đức tin
nơi Chúa Giê-su.
Hình thức ngược đãi thứ tư
được nói đến
nơi Khải huyền 13:16, 17.
Các câu Kinh Thánh này cho biết
con thú dữ,
tức các thực thể chính trị của Sa-tan,
sẽ “ép buộc”,
sẽ gây áp lực để mọi người
phải bị đánh dấu trên tay
hoặc trên trán.
Nếu không,
họ không thể buôn bán gì được.
Đây là hình thức ngược đãi nào?
Đó là áp lực kinh tế,
là điều có thể
khiến anh em của chúng ta
thỏa hiệp lập trường trung lập.
Và đây cũng là
một mưu kế xảo quyệt
mà Sa-tan thường sử dụng.
Anh em của chúng ta bị đuổi việc
vì họ không thỏa hiệp
lập trường trung lập.
Cơ sở kinh doanh
của anh em bị tẩy chay.
Chẳng hạn,
anh em chúng ta tại Malawi
đã bị đối xử rất tệ,
họ phải chịu áp lực về kinh tế
và nhiều áp lực khác chỉ vì
họ từ chối mua thẻ đảng
có giá 25 xu.
Anh em ở đó biết
là cái giá cho cái thẻ thì rất rẻ,
nhưng cái giá họ phải trả
về thiêng liêng thì quá đắt.
Họ đã từ chối thỏa hiệp.
Cuối cùng,
hình thức ngược đãi thứ năm
mà chúng ta sẽ thảo luận
là ở nơi Ma-thi-ơ 5:11.
Ở câu Kinh Thánh này
Chúa Giê-su báo trước rằng:
“Hạnh phúc cho anh em
khi bị người ta mắng nhiếc,
ngược đãi và
vu cho đủ điều ác
vì đã theo tôi”.
Vậy đó chính là sự vu khống.
Chúng ta thường xuyên
bị các phương tiện truyền thông
vu khống phải không?
Chúa Giê-su cũng bị vu khống.
Kẻ thù nói ngài bị quỷ ám,
phạm thượng,
tham ăn mê rượu.
Các tín đồ vào thế kỷ thứ nhất
cũng bị kẻ thù vu khống.
Chúng ta biết được điều này
qua những lời
mà các nhà lãnh đạo Do Thái
đã nói với Phao-lô
nơi Công vụ 28:22:
“Vì chúng tôi
biết giáo phái này
bị phản đối khắp nơi”.
Họ đã bị vu khống
và chúng ta
cũng không phải là ngoại lệ.
Nhưng chúng ta có thể chịu đựng
với sự trợ giúp của thần khí thánh.
Vậy trong bài giảng này
chúng ta đã thảo luận
năm hình thức của sự ngược đãi.
Đó là sự cấm đoán,
cầm tù,
đuổi học con em của chúng ta,
gây áp lực kinh tế
nhằm khiến chúng ta thỏa hiệp,
và sự vu khống.
Dĩ nhiên còn nhiều hình thức khác nữa.
Nhưng dù đối mặt với hình thức
ngược đãi nào đi chăng nữa,
chúng ta có thể chịu đựng
với sự trợ giúp của
thần khí thánh.
Nhưng một câu hỏi quan trọng là:
Làm thế nào chúng ta nhận được
và không đánh mất thần khí thánh?
Có ba cách mà chúng ta sẽ xem
nơi Lu-ca chương 11:13.
Chúa Giê-su nói:
“Cha trên trời…
ban thần khí thánh
cho những người cầu xin ngài!”.
Vậy hãy xin thần khí.
Cách thứ hai là chúng ta nỗ lực
để thần khí thánh
của Đức Chúa Trời
hướng dẫn mình
qua việc tham dự nhóm họp,
tham gia thánh chức,
đọc Kinh Thánh.
Cách thứ ba,
Ê-phê-sô 4:30:
“Chớ làm buồn thần khí…
của Đức Chúa Trời”.
Thế nên, chúng ta cần nỗ lực
để không làm bất cứ điều gì
cản trở thần khí hoạt động
trên chúng ta.
Vậy hãy cầu xin,
làm theo sự hướng dẫn
và không cản trở
hoặc làm buồn thần khí.
Và rồi lực mạnh mẽ nhất
của vũ trụ
sẽ thêm sức,
sẽ củng cố chúng ta
qua bốn cách.
Bốn cách nào?
Ba cách được nói đến
nơi Giăng 14:26:
Thần khí thánh sẽ là một “sự trợ giúp”,
sẽ dạy chúng ta,
(đó là điều thứ hai).
Và thứ ba
là sẽ ‘giúp chúng ta nhớ lại’
những điều mà Chúa Giê-su từng dạy.
Hãy nhớ
là thần khí sẽ giúp mình nhớ lại!
Chúng ta muốn nhớ
điểm đáng ghi nhớ đó.
Thế nên,
hãy cầu xin Đức Giê-hô-va
dùng thần khí thánh của ngài
để giúp chúng ta nhớ lại
những điều mình cần ghi nhớ
khi chúng ta đối mặt
với sự ngược đãi.
Nơi sách Giăng 16:13
cho biết một cách khác
mà thần khí
thêm sức cho chúng ta,
là “hướng dẫn chúng ta
hiểu toàn bộ chân lý”.
Vậy, bốn cách vừa thảo luận là gì?
Thần khí thánh sẽ trợ giúp,
dạy dỗ,
giúp chúng ta nhớ lại
và hướng dẫn mình.
Nếu phải băng qua
một bãi mìn nguy hiểm
hẳn chúng ta rất biết ơn
khi có một người dẫn đường
am hiểu khu vực đó
giúp mình băng qua an toàn.
Vậy với sự trợ giúp của thần khí,
chúng ta có thể làm gì?
Dù đối mặt với bất cứ thử thách nào,
chúng ta sẽ không bị Sa-tan cắn nuốt,
không trở thành một phần của thế gian.
Khi đó, chúng ta có thể
lặp lại
những lời của Đức Giê-hô-va
trong câu Kinh Thánh của ngày hôm nay.
Chúng ta tự tin nói:
‘Chẳng bởi quân lực,
chẳng bởi quyền lực,
nhưng bởi thần khí
của Đức Giê-hô-va’,
chúng ta có thể chịu đựng
sự ngược đãi.
Cá nhân tôi luôn cảm thấy biết ơn
về việc chúng ta có thể dựa vào
lực mạnh mẽ nhất của vũ trụ
để được thêm sức mỗi ngày.
Trong video âm nhạc tháng này,
chúng ta hãy xem những cách
mà thần khí thánh đã giúp một anh trẻ
giữ vững hy vọng tươi sáng
trong một thời điểm đen tối.
Giê-hô-va, Đấng công bằng.
Mãi công chính qua ngàn đời.
Cha đâu muốn thấy,
bao nhiêu áp bức
trên biết bao người hiền lành.
Nhiều khi trong con
ngập tràn uẩn ức
bởi bao khổ đau khôn cùng.
Nhưng con chẳng dám
ra tay báo oán.
Ấy là quyền của Cha.
Con vẫn sẽ chờ, Giê-hô-va.
Dù cho khó khăn dường bao.
Hằng đợi trông công lý ngài,
cứu giúp tôi trung của Cha.
Dù bao chế giễu,
bắt bớ, lao tù.
Dẫu cho khó khăn là gì.
Thân nhân chống đối,
chính quyền áp bức
hay dẫu muôn vàn thử thách
Lòng con đã sẵn
đương đầu thử thách
với bao khó khăn hoạn nạn.
Cha Giê-hô-va kề bên giúp sức,
con có an bình tâm trí.
Con vẫn sẽ chờ, Giê-hô-va.
Dù cho khó khăn dường bao.
Hằng đợi trông công lý ngài.
Cứu giúp tôi trung của Cha.
Công bằng biết ai sẽ mang lại?
Chẳng tìm thấy đâu nơi phàm nhân.
Chính ngài!
Sẽ mang lại công bằng.
Đau đớn nay mai không còn.
Khổ đau than van sẽ biến tan.
Con vẫn sẽ chờ, Giê-hô-va.
Dù cho khó khăn dường bao.
Hằng đợi trông công lý ngài.
Cứu giúp tôi trung của Cha.
Ngay cả song sắt nhà tù
cũng không thể giam cầm hy vọng của anh.
Trong tâm trí, anh của chúng ta
đã chọn rời khỏi phòng “oán hận”
và tìm đến những nơi
giúp anh được lên tinh thần
như thánh chức, Phòng Nước Trời
và nhà của anh em đồng đạo.
Anh chị học được gì từ
chương trình tháng này
để củng cố đức tin của mình
trong những ngày tháng sắp tới?
Chúng ta đã xem xét
tầm quan trọng của việc dành cảm xúc
cho những người mà mình yêu thương.
Và một trong những cách tốt nhất
để làm thế là giúp đỡ lẫn nhau.
Chúng ta cũng thấy
một số anh chị tìm được nhiều niềm vui
khi linh động điều chỉnh lịch trình
để học với những người chú ý.
Và chúng ta cũng rút ra được
một số bài học quý giá
khi đào sâu sách Giô-na.
Trong chương trình tháng này,
chúng ta sẽ đến thăm Montenegro.
Tên này trong tiếng Venice
có nghĩa là “Núi Đen”,
có lẽ là để miêu tả những rặng núi
được bao phủ bởi những cánh rừng rậm rạp.
Nhưng ngược lại với tên gọi đó,
Montenegro là một vùng đất
tràn đầy màu sắc và sự sống,
giống như một viên ngọc sáng lấp lánh
bên bờ biển Adriatic.
Hẻm núi sông Tara
là một trong những hẻm núi sâu nhất châu Âu.
Hồ Scutari là hồ lớn nhất vùng Ban-căng
và nổi tiếng với một khu bảo tồn chim
với gần 280 loài.
Nhiều người đến thăm thị trấn Kotor
để ngắm những cảnh cổ kính,
đi dạo quanh những con hẻm xinh đẹp
hoặc đạp xe
trên những con đường đèo quanh co.
Trong giai đoạn lịch sử hiện đại,
Montenegro đã phải hứng chịu
chiến tranh và đau khổ.
Vương quốc Serbia, Croatia và Slovenia
đã xâm lược nước này vào năm 1918.
Vào năm 1929,
tên của vương quốc này
được đổi thành Vương quốc Nam Tư.
Sau Thế Chiến II,
nó trở thành Liên bang Nam Tư.
Và vào cuối thế kỷ 20,
liên bang này tan rã.
Sau này, sự tan rã đó
đã dẫn đến sự hình thành
của các quốc gia
là Bosnia, Croatia, Kosovo,
Bắc Macedonia, Montenegro,
Serbia và Slovenia.
Vào năm 2006,
Montenegro tuyên bố độc lập khỏi Serbia.
Những khó khăn mà người dân nơi đây trải qua
đã hình thành nên một nền văn hóa
rất trân trọng những phẩm chất
như liêm chính, khiêm nhường,
hy sinh và tôn trọng người khác.
Vào thập niên 1920,
một thanh niên người Serbia tên là Franz Brand
đã nghe tin mừng lần đầu tiên tại Áo
là qua một bài giảng.
Trong lúc đang nghe
thì có những kẻ phá rối
đến làm gián đoạn bài giảng ấy.
Vì không thể quên những điều đã nghe,
anh Franz quyết định
là phải cho người khác biết
về chân lý trong Kinh Thánh.
Anh trở về quê hương
và bắt đầu học với một nhóm.
Sau đó, anh chuyển đến Maribor, Slovenia,
nơi mà anh làm thợ cắt tóc
và rao giảng cho khách hàng khi họ đến cạo râu.
Họ không nhúc nhích gì
trong khi nghe anh rao giảng.
Ở nơi khác,
một chỉ huy dàn nhạc
của quân đội là Alfred Tuček
đã nhận được ấn phẩm từ một đồng nghiệp.
Ông từ bỏ công việc lương cao
và trở thành một trong
những tiên phong đầu tiên tại Nam Tư cũ.
Vào đầu thập niên 1930,
anh đi cùng các anh em
tới nhiều vùng khác nhau
để chiếu “Kịch ảnh về sự sáng tạo”.
Anh và vợ là chị Frida
đã đi rao giảng bằng xe đạp và xe máy
ở khắp những vùng mà ngày nay được biết đến
là Croatia, Macedonia, Montenegro và Serbia.
Các anh em nơi đây
tiếp tục giữ tinh thần sốt sắng ấy.
Ngày nay có 432 người công bố ở Montenegro,
tức tăng 4% so với năm 2024.
Và một phần ba các công bố
đang làm tiên phong.
Giống như địa hình
từ bắc xuống nam có sự khác nhau,
phương pháp rao giảng cũng khác nhau.
Tại Podgorica, là thủ đô của Montenegro,
hội thánh Bắc Podgorica
có một khu vực rao giảng rất rộng lớn.
Một số người công bố sống cách xa
Phòng Nước Trời khoảng 100km
và họ phải mất gần hai tiếng
để đến nhóm họp.
Một hoặc hai lần mỗi tháng,
những công bố ở Podgorica
đã tổ chức những chuyến đi
tới những làng xa xôi.
Khi đến nơi, họ cùng đồng hành
với những anh em ở đó
để tiếp cận với càng nhiều người càng tốt.
Có thể họ bắt đầu một ngày mới
bằng một buổi nhóm rao giảng ở công viên.
Rồi sau một ngày thánh chức
và tham dự nhóm họp trực tuyến,
họ ngủ tại nhà của các anh em địa phương
trước khi trở về nhà vào ngày hôm sau.
Miền nam nổi tiếng với những bãi biển đẹp.
Và vào một số thời điểm trong năm,
khách du lịch đông gấp đôi
so với người địa phương.
Vì thế, trong những tháng này,
các hội thánh tập trung
làm chứng nơi công cộng.
Còn vào những mùa có ít khách du lịch,
thì họ tập trung rao giảng từng nhà
hoặc khu thương mại.
Lòng sốt sắng của họ đã sinh hoa kết quả.
Vào năm 2024,
có 769 người tham dự
Lễ Tưởng Niệm sự hy sinh của Chúa Giê-su.
Ba mươi bảy anh chị ở hội thánh Herceg Novi
gửi tình yêu thương và lời chào nồng ấm
đến các anh em trên khắp thế giới.
Đây là Kênh truyền thông JW
từ trụ sở trung ương
của Nhân Chứng Giê-hô-va.