JW subtitle extractor

Kênh truyền thông JW—Tháng 4 năm 2026

Video Other languages Share text Share link Show times

Chào mừng anh chị
đến với Kênh truyền thông JW.
Tháng này, chúng ta sẽ xem xét
cách nhìn nhận bản thân
theo quan điểm yêu thương
của Đức Giê-hô-va.
Khi đào sâu sách Mi-chê,
chúng ta sẽ rút ra
những bài học quý giá
về sự khiêm tốn và trung thực.
Và chúng ta cũng sẽ xem
làm thế nào những hành động nhân từ,
dù nhỏ bé,
cũng có thể để lại ấn tượng lâu dài.
Đây là Kênh truyền thông JW.
Các anh chị thân mến,
đã bao giờ anh chị cảm thấy
giống như một chị của chúng ta đã nói:
“Dù cho tôi yêu thương Đức Giê-hô-va
nhiều bao nhiêu
hay nỗ lực phụng sự ngài đến mức nào,
thì tôi vẫn luôn cảm thấy
chừng đó là chưa đủ”.
Đáng buồn, đôi lúc tấm lòng
của con người bất toàn
cứ khiến chúng ta nghĩ rằng
là dù cố gắng đến đâu
thì mình cũng không thể
làm vui lòng Đức Giê-hô-va.
Hay ngay cả mình biết Đức Giê-hô-va
là đấng sẵn lòng tha thứ
thì có lẽ mình vẫn lên án bản thân
với những điều mình đã nói
hoặc làm trong quá khứ.
Những lỗi lầm hay tội lỗi
mà mình đã phạm
từ rất lâu trong quá khứ
có thể thường xuyên ùa về
trong tâm trí mình
và có thể khiến mình cảm thấy nản lòng.
Hẳn đôi lúc nhiều người trong chúng ta
cũng từng có những cảm xúc giống như vậy.
Tại sao có thể nói thế?
Vâng.
Chúng ta hãy cùng xem xét những điều
Đức Giê-hô-va soi dẫn cho sứ đồ Giăng viết
nơi 1 Giăng 3:19, 20.
Chủ đề của bài giảng này
dựa trên những câu ấy.
Bài giảng có tựa
“Đức Chúa Trời lớn hơn lòng chúng ta”.
Một Giăng 3:19, 20 nói:
“Nhờ đó, chúng ta sẽ biết mình thuộc về chân lý
và có lòng tin chắc rằng
Đức Chúa Trời yêu thương mình,
dù cho lòng mình
có lên án mình về điều gì chăng nữa,
vì Đức Chúa Trời lớn hơn lòng chúng ta
và biết tất cả”.
Trong nguyên ngữ, cụm từ “lòng mình”
cũng bao gồm lòng của sứ đồ Giăng
khi ông nói ‘chúng ta có lòng tin chắc rằng
Đức Chúa Trời yêu thương mình’
và ‘lòng mình lên án mình’.
Điều này cho thấy ngay cả sứ đồ Giăng
cũng có thể từng có những cảm xúc
tiêu cực về bản thân mình.
Nhưng Giăng cho chúng ta
lý do chính đáng để tin rằng
Đức Giê-hô-va có
quan điểm tích cực về chúng ta.
Nơi câu 19, sứ đồ Giăng nói
chúng ta “biết mình thuộc về chân lý”.
Làm thế nào anh chị
trở thành một Nhân Chứng Giê-hô-va?
Chúng ta đã nghe
và chấp nhận chân lý trong Kinh Thánh.
Chúng ta chấp nhận Chúa Giê-su Ki-tô
và những sự thật mà ngài dạy.
Chúng ta từ bỏ thế gian
và bác bỏ những lời giả dối của nó.
Chúng ta cố gắng noi gương Đấng Ki-tô
qua việc nỗ lực yêu thương anh em
và làm điều đúng.
Thế nên chúng ta biết mình
“thuộc về chân lý”.
Chính chân lý
đã thay đổi đời sống của chúng ta.
Chỉ riêng sự thật đó thôi
cũng đủ giúp chúng ta tin rằng
Đức Giê-hô-va đón nhận chúng ta
vào gia đình hoàn vũ của ngài.
Tuy nhiên, đôi khi lòng của chúng ta
vẫn lên án mình.
Tại sao điều đó có thể xảy ra?
Điều này liên quan đến lương tâm.
Lý do mà chúng ta nhắc đến lương tâm
là vì Lời Đức Chúa Trời thường dùng từ “lòng”
để miêu tả toàn bộ
con người bề trong của chúng ta.
Tháp Canh ngày 1-8-1997 nói:
“Kinh-thánh cũng liên kết
lương tâm với tấm lòng,
bao hàm mọi cảm nghĩ
và xúc cảm của chúng ta”.
Bài này cũng trích Rô-ma 2:15.
Ở đây, Phao-lô giải thích
cách lương tâm hoạt động,
ngay cả với những người
không ở dưới Luật pháp Môi-se.
Hãy cùng đọc câu này.
Rô-ma 2:15 nói:
“Chính họ cho thấy cốt lõi của luật pháp
được viết trong lòng mình,
lương tâm họ cũng làm chứng cùng với họ,
và bởi tư tưởng của mình
mà họ bị cáo buộc
hoặc ngay cả được bào chữa”.
Lương tâm mà Đức Chúa Trời ban
có thể cáo buộc hoặc bào chữa cho chúng ta.
Nó có thể cảnh báo chúng ta
không đi vào con đường sai trái.
Lương tâm của chúng ta
cũng có thể lên tiếng
sau khi mình phạm một lỗi nào đó.
Trong khi trốn chạy vua Sau-lơ,
lúc ở trong hang,
Đa-vít đã lén cắt vạt áo ngoài của vua Sau-lơ.
Một Sa-mu-ên 24:5 nói:
“Sau đó, lòng Đa-vít tự trách”.
Chú thích cho biết, từ “lòng” trong câu này
cũng có thể được dịch là “lương tâm”.
Lương tâm của Đa-vít đã lên tiếng
vì ông đã là một điều thiếu tôn trọng
với Sau-lơ, vị vua được bổ nhiệm.
Do đó, lương tâm giúp chúng ta biết
điều mình đang làm là đúng hay sai.
Một lương tâm dằn vặt
có thể thúc đẩy chúng ta ăn năn
và thay đổi đường lối sai trái.
Mặt khác,
nếu lương tâm của chúng ta
cáo trách quá mức
thì chúng ta có nguy cơ
bị đè nặng bởi cảm giác tội lỗi
và bắt đầu tin rằng Đức Giê-hô-va
sẽ không bao giờ tha thứ cho mình
dù mình đã thật lòng ăn năn.
Lương tâm cáo trách quá mức
cũng có thể khiến chúng ta nghĩ rằng
mình phải hoàn hảo
thì mới làm ngài vui lòng.
Rô-ma 2:15 nói lương tâm hoạt động
giống như một thẩm phán,
tuyên bố có tội hay vô tội.
Để minh họa,
hãy hình dung anh chị bị đưa ra tòa.
Thẩm phán, tượng trưng cho lương tâm,
xem xét các bằng chứng
và lắng nghe lời khai của các nhân chứng,
tượng trưng cho suy nghĩ của chúng ta.
Một vị thẩm phán công minh
sẽ lắng nghe cả hai phía
để đưa ra phán quyết
công bằng và chính xác.
Tuy nhiên,
nói sao nếu thẩm phán
chỉ lắng nghe những lời làm chứng
của bên buộc tội chúng ta thôi?
Những ý nghĩ buộc tội đó
muốn chúng ta phải chịu hình phạt nặng nề.
Như thể chúng nói với thẩm phán:
“Anh ta không được phép quên
những gì mình đã làm.
Lẽ ra phải biết là sai.
Anh ta đã có ham muốn sai trái.
Anh ta phải bị ngồi tù mọt gông”.
Vậy vị thẩm phán này
chỉ nghe từ bên buộc tội chúng ta
mà không hề nghe bên bào chữa.
Rồi vị thẩm phán tuyên bố:
“Bị cáo có tội và bị kết án tù”.
Tương tự,
nếu không được rèn luyện đúng cách
thì lương tâm của chúng ta
có thể giống như vị thẩm phán bất công kia,
người đã ra lệnh giam chúng ta
vào một nhà tù
tượng trưng cho cảm giác tội lỗi,
giam giữ chúng ta
trong vòng luẩn quẩn của cảm xúc tiêu cực
và khiến mình không thể thoát ra được.
Lương tâm của anh chị
là loại thẩm phán nào?
Hãy nhớ,
một lương tâm tốt
cũng có thể bào chữa cho chúng ta
nếu mình bắt đầu có
những suy nghĩ rất tiêu cực về mình.
Để lương tâm phán xét chúng ta
một cách đúng đắn,
thì mình cần rèn luyện nó
để nó không chỉ biết
luật pháp của Đức Giê-hô-va
mà còn biết Đấng Lập Luật,
Đấng Phán Xét tối thượng của mình.
Hãy để ý điều Tháp Canh ngày 1-9-1976
nói trong bài “Rèn luyện lương tâm
để có ích hơn cho chúng ta”.
“Để lương tâm được rèn luyện tốt,
chúng ta cần tập trung vào
những phẩm chất của Đức Chúa Trời,
là những phẩm chất được tỏ lộ qua Lời ngài
và qua cách ngài đối xử với các tôi tớ của ngài”.
Đó là bí quyết.
Kinh Thánh dạy rằng
Đức Giê-hô-va yêu chuộng công lý
nhưng ngài cũng phải lẽ
trong cách ngài thực thi luật pháp.
Ngài đầy lòng thương xót
và tình yêu thương thành tín.
Đức Giê-hô-va chính là
hiện thân của tình yêu thương.
Việc biết rõ
các phẩm chất của Đức Giê-hô-va
sẽ giúp lương tâm của chúng ta
đánh giá bản thân một cách thăng bằng.
Lương tâm ấy sẽ không dễ dãi,
không bao che hành vi sai trái,
nhưng cùng lúc đó
cũng không phán xét bản thân
một cách khắt khe và nặng nề.
Hãy tiếp tục với minh họa này.
Vị thẩm phán tốt,
là người biết rõ Đức Giê-hô-va,
cũng sẽ lắng nghe lời của bên bào chữa.
Như thể bên bào chữa nói:
“Xin lắng nghe tôi.
Người này không đáng chịu hình phạt như vậy.
Xin tha tội và xóa bản án cho người này.
Anh ấy đã trả giá rồi,
đã dằn vặt về tội lỗi của mình
trong thời gian dài.
Anh ấy đã ăn năn.
Đúng là không thể thay đổi quá khứ
nhưng anh ấy đã cho thấy là mình ăn năn.
Giờ anh ấy đã khác rồi, thưa thẩm phán”.
Việc biết Đức Giê-hô-va
và biết là ngài biết mình
giúp chúng ta tự tin đến gần ngài
“dù cho lòng mình
có lên án mình về điều gì chăng nữa,
vì Đức Chúa Trời lớn hơn
lòng chúng ta và biết tất cả”.
Thật an ủi phải không?
Đức Giê-hô-va biết lòng chúng ta,
tức toàn bộ con người bề trong.
Ngài thấy những lỗi lầm của chúng ta
nhưng ngài cũng thấy động cơ, cảm xúc,
tiềm năng và ước muốn
làm điều đúng bên trong chúng ta.
Đức Giê-hô-va cũng thấy rõ
tất cả những nguyên nhân
ảnh hưởng đến hành động của chúng ta,
bao gồm yếu tố di truyền và sự bất toàn.
Liên quan đến
lòng thương xót của Đức Giê-hô-va,
sách Thông hiểu Kinh Thánh nói như sau:
“Rõ ràng,
khuyết tật trầm trọng nhất
mà nhân loại phải mắc phải
chính là tội lỗi di truyền
đến từ tổ phụ của họ là A-đam.
Vì thế, nhân loại ở trong tình trạng
rất tồi tệ và vô cùng đáng thương.
Đức Giê-hô-va đã thể hiện lòng thương xót
qua việc cung cấp phương tiện để họ có thể
thoát khỏi khuyết tật trầm trọng này”.
Theo nghĩa nào đó,
Đức Giê-hô-va xem chúng ta
giống như những người khuyết tật.
Và điều đó thúc đẩy ngài
thể hiện lòng thương xót.
Hãy xem ví dụ cho thấy Đức Giê-hô-va
lớn hơn lòng của một tôi tớ ngài.
Đó là Phi-e-rơ.
Vào đêm tồi tệ nhất trong cuộc đời,
Phi-e-rơ không chỉ một
mà ba lần chối Chúa Giê-su,
thậm chí nói là không biết ngài.
Ngay lúc đó,
Chúa Giê-su nhìn xuống thấy ông
và ông cũng nhìn lên thấy ngài.
Anh chị nghĩ
là Phi-e-rơ có bao giờ
quên được khoảnh khắc đó không?
Có khi nào từ đó về sau,
mỗi khi nghe tiếng gà gáy thì ông nhớ lại
khoảnh khắc đau lòng đó không?
Có lẽ mỗi khi âm thanh đó vang lên
thì ông lại nhớ lại những lời mà ông đã nói:
“Tôi chẳng biết người ấy”.
“Tôi không hề biết người đó”.
Có lẽ là vậy.
Chúng ta không biết chắc
nhưng điều chúng ta biết
là cách Chúa Giê-su giúp Phi-e-rơ
không còn mang nặng mặc cảm tội lỗi.
Vào chính ngày Chúa Giê-su được sống lại,
ngài đã hiện ra riêng với Phi-e-rơ,
rõ ràng là cho ông có cơ hội
để thể hiện sự ăn năn.
Chúng ta không biết
là Chúa Giê-su đã nói gì với ông,
nhưng hẳn Phi-e-rơ
không bao giờ quên cuộc trò chuyện đó.
Sau này, như được tường thuật
nơi Giăng chương 21,
Chúa Giê-su đã cho Phi-e-rơ ba cơ hội
để ông bày tỏ tình yêu thương với ngài
trước mặt các môn đồ khác.
Và trước mặt các sứ đồ khác,
Chúa Giê-su đã tin tưởng
giao cho Phi-e-rơ một trọng trách.
Thay vì cứ nhớ mãi những lời
“tôi chẳng biết người ấy”,
“tôi không hề biết người đó”,
thì giờ đây, Phi-e-rơ
có một ký ức đẹp để ông nhớ lại.
Qua Chúa Giê-su,
Đức Giê-hô-va cho Phi-e-rơ thấy
là ngài lớn hơn tấm lòng bất toàn của ông.
Để kết luận, chúng ta học được gì?
Một lương tâm tốt thì không dễ dãi
nhưng cũng không quá khắt khe.
Chúng ta cần nhìn nhận bản thân
theo quan điểm của Đức Giê-hô-va
và tin rằng ngài quý trọng mọi nỗ lực
của chúng ta trong việc phụng sự ngài
chứ không phán xét một cách nặng nề.
Vậy sự thật chính là
Đức Chúa Trời lớn hơn lòng chúng ta.
Nên hãy đón nhận
tình yêu thương của ngài
và cách ngài giúp anh chị
làm theo ý muốn ngài
với lòng tin chắc và niềm vui mừng.
Hãy xem cách một số anh chị
rút ra bài học quan trọng này
và vượt qua cảm giác tự ti.
Khi bạn phải đối phó với điều gì đó
mà người khác không nhìn thấy được
và bạn cũng không thể làm nó biến mất được,
thì thật sự rất khó.
Vợ chồng tôi từng có một cuộc sống
tràn ngập tiếng cười.
Chúng tôi có hai con gái, chồng tôi là trưởng lão,
còn tôi là tiên phong đều đều.
Và rồi một ngày kia,
anh ấy đột ngột ra đi
mà không báo trước một lời.
Chỉ trong chớp mắt, tôi bỗng trở thành góa bụa.
Tôi ghét cái từ đó, nó làm tôi cảm thấy yếu đuối.
Tôi không còn biết mình là ai nữa.
Tôi cảm thấy mình thật vô dụng và lạc lõng.
Khi còn nhỏ,
người mà đáng lẽ phải nuôi dưỡng tôi
đã không làm tròn bổn phận của mình.
Tôi lớn lên với cảm giác
như luôn có một ngón tay chỉ vào mình
nói rằng mình không đủ tốt,
khiến tôi cảm thấy mình kém cỏi,
không làm được tích sự gì.
Những cảm xúc ấy
theo tôi mãi đến khi trưởng thành
và đến tận bây giờ,
tôi vẫn phải tranh đấu với chúng.
Năm 22 tuổi,
tôi phát hiện mình bị mắc chứng
rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Nó được biết đến là căn bệnh nghi ngờ.
Nó khiến bạn nghi ngờ mọi thứ,
đầu óc bạn lúc nào cũng bị ám ảnh
bởi những dòng suy nghĩ
đeo bám suốt cả ngày,
luôn cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó
đến mức có thể tự gọi cảnh sát để thú tội.
Thật sự rất khổ sở
vì những suy nghĩ ấy chẳng bao giờ chấm dứt.
Tôi phải liên tục tranh đấu
để vượt qua những suy nghĩ tiêu cực.
Mỗi ngày trôi qua, tôi đều phải vật lộn với nó.
Tôi muốn nói với mọi người là
mình vẫn ổn, vẫn đang rất tốt.
Nhưng thực tế thì không phải vậy.
Điều đó có thể khiến mình suy sụp.
Hẳn tôi đã suy sụp nếu không có
sự trợ giúp của Đức Giê-hô-va và dân ngài.
Tôi có một người bạn cũng bị
rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Khi biết cả hai đều đang trải qua
những điều giống nhau:
cùng những suy nghĩ,
ám ảnh và nỗi sợ,
thật sự là điều đó
đã giúp tôi nhẹ nhõm hơn.
Tôi cảm thấy Đức Giê-hô-va đã ban
người anh em đó để làm bạn với mình.
Tôi chỉ cần nhắn: “Hôm nay chị buồn quá”.
Bạn hỏi: “Em có thể làm gì cho chị không?”.
Tôi nói: “Chị chẳng biết nữa,
chị chỉ muốn than thở thôi”.
“Dạ, chị cứ nói đi”.
Có những lúc chuẩn bị
cho nhiệm vụ nào đó trong hội thánh,
tôi cảm thấy mình không phải là
người phù hợp nhất hay đủ khả năng nhất.
Và có lẽ là vậy.
Nhưng tôi biết Đức Giê-hô-va
thấy được nỗ lực của mình.
Tôi tin chắc rằng như Khải huyền 4:11 nói
ngài “xứng đáng” nhận bất cứ điều gì
tôi có thể dâng lên:
“sự vinh hiển, tôn kính và quyền năng”.
Bất cứ thứ gì tôi có thể cho đi,
ngài đều xứng đáng nhận được.
Tôi biết ngài trân trọng điều đó.
Và ngài vui lòng
với bất cứ ai đang cố gắng hết sức
ngay cả khi họ cảm thấy
bản thân mình chẳng là gì.
Mình phải có mặt ở Phòng Nước Trời để cùng
bạn bè thờ phượng Đức Giê-hô-va,
ngay cả khi mình biết là mình sẽ
khóc suốt buổi nhóm
hoặc là khóc trong khi hát.
Không sao, không sao cả, mình sẽ có
những giây phút buồn đến vậy mà.
Bộc lộ cảm xúc cũng tốt,
nhờ vậy mình sẽ thấy
gắn bó hơn với hội thánh, với Đức Giê-hô-va.
Mỗi ngày, tôi phải cố gắng xem mình theo
quan điểm của Đức Giê-hô-va.
Việc cầu nguyện
và biết rằng Đức Giê-hô-va hiểu
căn bệnh của mình
đã giúp tôi rất nhiều.
Đôi khi, cơn hoảng loạn ập đến với tôi,
nhưng những lúc như vậy,
tôi cầu nguyện
xin ngài giúp mình bình tĩnh lại.
Và một điều khác đã giúp tôi
chính là cách Đức Giê-hô-va
đáp lời cầu nguyện của tôi.
Đó là điều khiến tôi xúc động nhất.
Tại vì khi mình tha thiết nài xin
về một điều gì đó
mà chỉ có mình
với Đức Giê-hô-va biết thôi.
Rồi bất ngờ, có một người giúp mình
đúng y như mình đã cầu xin,
thì đó không phải là ngẫu nhiên.
Đức Giê-hô-va luôn sát cánh cùng tôi.
Hãy xem Đức Giê-hô-va là Cha
giống như Chúa Giê-su đã làm.
Trong Giăng chương 17,
chúng ta thấy Chúa Giê-su
bày tỏ cảm xúc với Đức Giê-hô-va
ngay trước khi ngài bị hành hình.
Sự gần gũi mà chúng ta
có thể thấy trong chương đó
giữa Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su
chính là mối quan hệ mà tôi
cần có với Đức Giê-hô-va.
Việc đọc tất cả các lời tường thuật
về quan điểm của Đức Giê-hô-va
đối với người góa bụa đã giúp ích cho tôi.
Dần dần, tôi nhận ra là quan điểm
của Đức Giê-hô-va về người góa bụa
hoàn toàn khác với quan điểm của thế gian này.
Đức Giê-hô-va từng lập ra
những luật cụ thể cho dân Y-sơ-ra-ên
về cách đối xử với người góa.
Điều đó giúp tôi hiểu được
là Đức Giê-hô-va luôn bên cạnh tôi.
Từ “góa bụa” giờ đây không còn
đáng sợ với tôi nữa.
Tôi biết là mình được che chở
trong vòng tay của Đức Giê-hô-va.
Đức Giê-hô-va quý trọng anh chị nhiều hơn
anh chị quý trọng chính mình.
Ngài có thể giúp anh chị cảm thấy
mình thật sự có giá trị.
Và tình yêu thương của ngài chữa lành
mọi suy nghĩ tiêu cực
mà anh chị có về bản thân.
Tư tưởng của Đức Giê-hô-va cao hơn
tư tưởng của chúng ta rất nhiều.
Ngài thấu hiểu mọi cảm xúc,
mọi nỗi lo âu,
mọi nỗi đau
và mọi niềm vui mà anh chị có.
Hãy tin chắc rằng
Đức Giê-hô-va yêu thương anh chị.
Đức Giê-hô-va sẽ cung cấp sự an ủi
qua lời cầu nguyện
và những người bạn yêu thương mình.
Như chị Holly nói,
chúng ta “được che chở
trong vòng tay của Đức Giê-hô-va”.
Anh chị sẽ tìm thấy
nhiều bài học khác
từ kinh nghiệm của chị
trong phần phỏng vấn đầy đủ
sẽ được ra mắt vào cuối tháng này.
Khi được đối xử nhân từ thì tự nhiên
chúng ta cũng muốn
đối xử nhân từ với người khác.
Trong tập mới nhất của
Sắt mài giũa sắt,
chúng ta sẽ xem
cách mình có thể noi theo
lòng nhân từ của Đức Giê-hô-va.
Chào anh chị. Tôi là Jonathan
và đây là mục Sắt mài giũa sắt.
Phẩm chất mà chúng ta
sẽ thảo luận hôm nay
là một trong những điều đã thu hút
những người tội lỗi,
người bệnh và cả trẻ em
đến gần với Chúa Giê-su,
đó là nhân từ.
Giống như Đức Giê-hô-va,
Chúa Giê-su nhân từ
với cả người tốt lẫn kẻ gian ác.
Ngài không chỉ đối xử nhân từ
với những người
đã đối xử tốt với ngài trước
hoặc chỉ nhân từ
với những người thích ngài.
Thay vì thế, Chúa Giê-su
luôn nhân từ với mọi người
vì ngài hiểu rằng sự nhân từ
có thể tác động mạnh mẽ
đến người khác
và mang lại ngợi khen
cho Đức Giê-hô-va.
Còn chúng ta thì sao?
Chúng ta có thể nhân từ với ai,
và khi nào?
Xin lỗi, hết giờ thăm bệnh rồi.
Tất cả mọi người phải về.
Ồ rất xin lỗi.
Hình như chưa hết giờ mà.
Còn những năm phút nữa.
Thôi không sao đâu em.
Chị ơi, chúng em phải về rồi,
nhưng sẽ quay lại thăm chị sớm.
Chị ấy đã phản ứng rất đáng khen
khi nhẹ nhàng ra về
cùng với bạn mình,
dù đúng là chị có thể
ở lại thêm chút nữa.
Nhưng chị có thể làm gì thêm không?
Điều này dẫn chúng ta
đến bước đầu tiên
để thể hiện sự nhân từ,
đó là đồng cảm.
Hãy tự hỏi:
“Người mà mình nói chuyện đang
đối mặt với chuyện gì?”,
hay là “Nhu cầu của họ là gì?”.
Sau đó, hãy thật sự lắng nghe
để cho thấy là anh chị
quan tâm đến họ.
Các chị cứ về trước đi,
em có việc này một chút.
Chào chị.
Xin chào.
Em muốn cám ơn chị
vì đã chăm sóc rất tốt
cho bạn của em.
Không có gì.
Xin lỗi vì lúc nãy tôi hơi cáu gắt.
Chỉ là dạo này bị thiếu nhân viên
nên chúng tôi có nhiều áp lực.
Thật tuyệt vời!
Chỉ một lời cảm ơn
đã có thể giúp ích rất nhiều.
Người y tá hẳn là
đang cần nghe điều đó.
Khi một người chia sẻ
cảm xúc của họ với chúng ta
thì mình muốn nói
một cách nồng ấm và tôn trọng.
Đó là bước thứ hai.
Khi chúng ta thật sự quan tâm đến họ
thì cách mình nói sẽ thể hiện điều đó.
Chúng ta cần cẩn thận
lựa chọn từ ngữ
cũng như cách nói,
và tránh nói những điều
có thể gây xúc phạm.
Chỉ là, dạo này bị thiếu nhân viên
nên chúng tôi có nhiều áp lực.
Dạ, không sao đâu chị.
Em nghĩ là công việc y tá
rất có ý nghĩa
nhưng có những ngày
cũng không dễ.
Hôm nay là một trong những ngày đó.
Nhưng ít nhất
chị vẫn có một ly trà ngon.
Có, nhưng tôi lỡ làm đổ
và chưa có thời gian
để đi mua ly khác.
Vậy là ngày hôm nay của chị
cũng trắc trở quá ha.
Đúng rồi.
Em tên là Mai.
Còn tôi là Mỹ,
rất vui được gặp chị.
Thôi em không làm phiền chị nữa.
Một gương mẫu rất tốt phải không?
Chị đã giúp người khác
cảm thấy khá hơn.
Nhưng khi đã biết thêm về người y tá
thì chị có thể làm gì để giúp?
Và đây chính là bước thứ ba.
Sự nhân từ không chỉ
được thể hiện qua suy nghĩ và lời nói
nhưng cũng cần có hành động.
Vì vậy, chúng ta muốn tìm
những cơ hội để giúp người khác.
Điều đó đòi hỏi thời gian,
công sức và sự hy sinh.
Đúng là vậy,
nhưng kết quả sẽ rất đáng công.
Cái này... em muốn tặng cho chị.
Ồ...
Chị không cần phải mua cho tôi đâu mà.
Không sao, một điều nhỏ thôi.
Cảm ơn chị rất nhiều.
Tôi muốn hỏi một chút được không?
Dạ được.
Người mà chị thăm là ai vậy?
Tôi thấy có rất nhiều người
đến thăm chị đó.
Chị ấy là bạn thân của chúng em.
Đúng hơn là gia đình.
Chúng em là Nhân Chứng Giê-hô-va.
À... Đạo của chị thấy ai cũng tử tế.
Cám ơn chị.
Đối với em, chị ấy thật sự
là một người bạn rất tốt.
Chúng ta làm điều tốt cho người khác
vì thật sự quan tâm đến họ.
Vì vậy, có những lúc chúng ta thể hiện
lòng nhân từ không phải chỉ để rao giảng.
Dù vậy, người ta sẽ dễ lắng nghe
thông điệp của chúng ta hơn
khi thấy là chúng ta quan tâm đến họ.
Vậy để ôn lại, có ba bước
để chúng ta thể hiện sự nhân từ.
Thứ nhất, hãy đồng cảm với người ấy.
Hãy nghĩ đến nhu cầu của người nghe
và những điều mà người ấy quan tâm.
Nếu người ấy cho biết cảm nghĩ của họ
thì hãy lắng nghe.
Thứ hai, hãy nói một cách nồng ấm
và tôn trọng.
Người nghe có thể cảm nhận được
sự quan tâm chân thành
qua những từ ngữ
và cách mà chúng ta nói.
Thứ ba, hãy sẵn sàng giúp đỡ.
Hãy tìm cơ hội để giúp đỡ người khác.
Điều đó có thể mở đường
để chúng ta làm chứng.
Nhưng hãy nhớ rằng,
điều quan trọng hơn
bất cứ phương pháp nào
đó là noi gương Chúa Giê-su
bằng cách yêu thương người khác.
Vì Kinh Thánh có nói rằng
tình yêu thương thì nhân từ.
Lòng quan tâm bất vị kỷ
xuất phát từ tấm lòng
được Lời Đức Chúa Trời uốn nắn.
Hãy cùng học cách phân tích
một câu Kinh Thánh,
và cách suy ngẫm về từng chi tiết
trong tập tiếp theo của
Tìm kiếm bảo vật
—Sách Mi-chê.
Vậy em nghĩ sao về sách Mi-chê?
Ngoài Mi-chê 6:8
là câu Kinh Thánh mà mẹ thích nhất,
thì trước đây em không biết nhiều
sách này liên quan thế nào
đến chủ đề chính của Kinh Thánh.
Chị cũng thấy thế.
Vậy em bắt đầu nghiên cứu như thế nào?
Đầu tiên thì em xem xét bối cảnh
để giúp em hiểu rõ hơn sách này.
Chị thấy mẹo đó hay đó!
Công nhận bối cảnh rất quan trọng.
Vậy em tìm bối cảnh như thế nào?
Khi em xem các câu Kinh Thánh đối chiếu,
thì em thấy có 2 Sử ký chương 27 đến 29.
Những chương này cho biết
Mi-chê làm nhà tiên tri trong bối cảnh nào.
Ông làm nhà tiên tri
trong triều đại của ba vua:
Giô-tham, A-cha và Ê-xê-chia.
Ông A-cha này
chẳng giúp dân Giu-đa
thờ phượng Đức Giê-hô-va gì cả.
Đúng đúng, ông này ác lắm luôn ý.
Ông còn dâng chính con trai mình qua lửa.
Dân chúng cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.
Kinh Thánh nói là ngay cả dưới
sự cai trị của một vị vua tốt như Giô-tham,
thì “dân chúng vẫn làm điều bại hoại”.
Và nhiệm vụ của Mi-chê
là phải phơi bày tất cả
những hành động sai trái đó.
Ông cũng phải tiên tri
về sự hủy diệt
của Sa-ma-ri và Giê-ru-sa-lem.
Nhưng Đức Giê-hô-va
ban cho họ hy vọng.
Đúng rồi chị.
Đức Giê-hô-va rất kiên nhẫn
nhưng sự kiên nhẫn của ngài
cũng có giới hạn.
Vì ngài là Đức Chúa Trời công bằng
và muốn bảo vệ người vô tội
nên ngài phải nghiêm khắc
để sửa phạt dân Y-sơ-ra-ên.
Ngay cả là thế đi nữa,
thì ngài cũng không từ bỏ họ.
Những lời tiên tri
về sự khôi phục cho thấy
là Đức Giê-hô-va muốn
họ quay trở lại với ngài.
Chính xác luôn.
Mi-chê đã trung thành rao báo
thông điệp quan trọng từ Đức Giê-hô-va
và thông điệp đó
giống với thông điệp mà Ê-sai loan báo.
Chẳng hạn, em thấy
những lời nơi Mi-chê 4:1-3
gần giống hệt với
những lời nơi Ê-sai 2:2-4.
Thú vị chị ha?
Chuẩn luôn.
Chị rất thích
cách em tìm các điểm tương đồng
và tương phản giữa các câu.
Chắc chị cũng cần làm thế
với các sách khác trong Kinh Thánh.
Nhà tiên tri Ê-sai nói tiên tri trước
nhưng cả hai người này
đều rất trung thành làm theo
chỉ dẫn của Đức Giê-hô-va,
ngay cả khi thông điệp
có vẻ hơi bị lặp.
Ồ, vậy có khi nào dân chúng nghĩ
chẳng phải những lời Mi-chê nói
thì mình vừa mới nghe Ê-sai nói sao?
Dạ đúng.
Và có lẽ Mi-chê nghĩ
Đức Giê-hô-va hẳn
rất yêu thương những người này
và muốn họ hiểu thông điệp đó.
Em đang đặt mục tiêu bắt chước Mi-chê
là tiếp tục rao truyền thông điệp
ngay cả khi thông điệp
dường như lặp đi lặp lại.
Còn chị thì sao?
Chị ấn tượng điều gì trong sách này?
Chị thấy có một câu rất hay
là Mi-chê 3:5.
Hay... hay để chị đọc nhá?
“Các kẻ tiên tri… là những kẻ vừa loan báo:
‘Bình an!’ vừa dùng răng cắn nuốt,
lại tuyên bố cuộc chiến
với ai không bỏ chi vào miệng họ”.
Nghe lạ lạ nhờ.
Lạ phải không em?
Vâng...
Nhưng chị thích
những câu Kinh Thánh phức tạp
vì nó giúp chị đọc chậm lại
và suy nghĩ kỹ những gì mình đọc.
Khi chị đọc một câu Kinh Thánh nào đó
mà không có nhiều tài liệu tham khảo
hoặc chị không hiểu rõ lắm,
thì chị sẽ chia nhỏ câu ấy ra và tự hỏi:
“Câu này đang cho mình biết điều gì?”.
Ồ hay quá chị. Để em ghi lại.
Đọc chậm lại; chia nhỏ câu Kinh Thánh.
Phần khó hiểu đầu tiên,
Đức Giê-hô-va gọi
những kẻ tiên tri giả này
là “những kẻ vừa loan báo: ‘Bình an!’
vừa dùng răng cắn nuốt”.
Lúc đầu, chị tưởng họ sống hai mặt,
vừa nói bình an lại vừa cắn nuốt.
Nhưng sau đó, chị để ý trong phần chú thích
thì cho biết câu đó cũng có thể được dịch
là “khi có thứ để nhai”.
Ồ, cách chị chia nhỏ hay thật đó.
Vậy là khi
những kẻ tiên tri giả này được cho ăn
thì họ toàn nói những lời bình an hả chị?
Đúng thế.
Khi dân chúng
biếu những đồ tốt như đồ ăn,
thì những kẻ tiên tri giả rao tin mừng.
Nhưng nếu không,
thì những kẻ ấy
lại tuyên bố có chiến tranh.
Vậy thái độ ích kỷ
của những kẻ tiên tri giả này
rất giống với thái độ người ta ngày nay.
Câu này nhắc chị nhớ
là Đức Giê-hô-va rất xem trọng
cách chị đối xử với người khác
và động cơ của chị.
Không có điều gì giấu kín khỏi mặt ngài.
Nên chị tự hỏi:
“Mình làm điều này là vì thật lòng quan tâm
hay vì mong được đền đáp?
Còn trong thánh chức,
thay vì nghĩ đến lợi ích riêng
thì chị có sẵn sàng
dành thời gian và sức lực
để học một ngôn ngữ mới
hoặc đi rao giảng vào thời điểm
mà dễ gặp người ta hơn không?”.
Hẳn những kẻ tiên tri giả ấy
sẽ không làm thế nếu sống vào thời nay.
Họ không quý trọng đặc ân
được phụng sự Đức Giê-hô-va
và không hiểu đòi hỏi của ngài
nên ngài bắt họ phải chịu trách nhiệm.
Điều này vừa an ủi vừa giúp em suy nghĩ
nghiêm túc về điều mà mình cần làm.
Câu này cho thấy lòng quan tâm sâu xa
và công lý hoàn hảo của ngài.
Hay quá.
Điều này cũng giúp mình
hiểu rõ hơn câu mẹ thích nhất.
“Hỡi phàm nhân,
ngài đã cho người biết đâu là điều lành.
Đức Giê-hô-va đòi hỏi người điều chi?
Không gì khác hơn là thực thi công lý,
yêu quý sự thành tín
và bước đi khiêm tốn
cùng Đức Chúa Trời mình!”.
Em rất thích câu này!
Như thể Đức Giê-hô-va
đang nói với em:
“Chỉ dẫn này không quá khó đâu con.
Đây là cách để có đời sống hạnh phúc”.
Câu này hay thật nhở?
Nó giúp mình liên kết
tất cả những điều mình vừa nói luôn.
Đức Giê-hô-va phái Mi-chê đến
để vạch trần sự bại hoại và ích kỷ
vì dân chúng không thực thi công lý.
Mi-chê trung thành với Đức Giê-hô-va
vì ông yêu quý sự thành tín.
Ông không cần
sự công nhận hay sự nổi tiếng
vì ông “bước đi khiêm tốn
cùng Đức Chúa Trời mình”.
Chỉ cần đào sâu một chút thôi
là hai chị em mình đã tìm được
nhiều bài học hay từ sách Mi-chê nhỉ?
Chuẩn luôn.
Chúng ta tìm được những bài học
chỉ qua việc xem xét bối cảnh,
tìm điểm tương đồng và tương phản
và đọc chậm lại; chia nhỏ câu Kinh Thánh.
Hay quá chị nhỉ?
Ừm... chị có muốn
đào sâu thêm vài câu nữa không?
Được chứ.
Mình cùng tìm kiếm thêm báu vật
trong sách Mi-chê nhá.
Suy ngẫm là chìa khóa
mở ra những bài học thực tế
khi đọc Kinh Thánh.
Anh chị sẽ tìm được báu vật nào
trong sách Mi-chê?
Trong chương trình
thờ phượng sáng sau
anh Malenfant sẽ thảo luận
những lợi ích từ việc suy ngẫm
về tình yêu thương của Đức Giê-hô-va.
Lễ Tưởng Niệm sự hy sinh của Chúa Giê-su
là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về tình yêu thương
mà Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su dành cho chúng ta.
Mỗi chúng ta cần đáp lại tình yêu thương đó.
Chúng ta cần phản hồi trước tình yêu thương
mà mình nhận được
từ Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su
vì chúng ta muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với sắp đặt
về giá chuộc mà Đức Giê-hô-va cung cấp.
Những lời trong 2 Cô-rinh-tô 5:14
giúp chúng ta hiểu rõ điều này.
Xin hãy cùng tôi mở Kinh Thánh
đến 2 Cô-rinh-tô 5:14, 15.
Ở đây viết:
“Tình yêu thương của Đấng Ki-tô
thôi thúc chúng tôi,
vì chúng tôi đã kết luận rằng
một người chết cho mọi người;
quả vậy,
mọi người đều đã chết.
Ngài chết cho mọi người,
để những người sống
thì không sống cho chính mình nữa,
mà sống cho đấng đã chết cho họ
và đã được sống lại”.
Thật hay
khi phần đầu
của câu Kinh Thánh cho biết rằng:
“Tình yêu thương của Đấng Ki-tô
thôi thúc chúng tôi”,
không còn sống cho chính mình nữa.
Cụm từ “thôi thúc chúng tôi” ở đây
không có nghĩa là chúng ta bị ép buộc
phải ngừng sống cho bản thân
hay làm theo ý muốn của Đức Giê-hô-va
chỉ là bổn phận.
Không, ý nghĩa của nó còn sâu xa hơn thế.
Một từ điển Anh ngữ cho biết rằng
từ “thôi thúc”
còn có định nghĩa là
“khơi dậy những cảm xúc
hay phản ứng mãnh liệt nơi một người”.
Chẳng phải đó chính là điều
mà sự hy sinh của Chúa Giê-su
khơi dậy trong lòng mỗi chúng ta sao?
Chúng ta có lòng biết ơn mãnh liệt
về những gì ngài đã làm.
Và phản ứng của mình là
chúng ta muốn dùng trọn phần đời còn lại
để làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Đó là cách chúng ta đáp lại
sự sắp đặt tuyệt vời của Đức Giê-hô-va.
Đó cũng là cảm xúc của sứ đồ Phao-lô.
Ông đã không ngần ngại
bày tỏ cảm xúc sâu đậm của mình
về sự hy sinh của Chúa Giê-su,
cũng như ảnh hưởng
của sự hy sinh đó đối với ông.
Hãy cùng tôi mở Kinh Thánh
đến Ga-la-ti
chương 2.
Ga-la-ti chương 2
và chúng ta hãy cùng đọc câu 20.
Đây là cách mà Phao-lô bày tỏ cảm xúc
về những gì Chúa Giê-su đã làm cho mình.
Ở đây ông nói:
“Tôi bị đóng đinh
trên cây cột cùng với Đấng Ki-tô.
Tôi sống thì không phải là tôi nữa,
mà là Đấng Ki-tô sống trong tôi.
Thật vậy, đời sống mà tôi hiện đang sống
là sống theo đức tin nơi Con Đức Chúa Trời,
đấng yêu thương tôi và phó chính mình vì tôi”.
Thật cảm động trước cách Phao-lô
bày tỏ cảm xúc của mình.
Ông xem sự hy sinh của Chúa Giê-su
là điều dành riêng cho cá nhân mình.
Và điều đó cũng đúng cho mỗi chúng ta.
Chúa Giê-su đã chết cho mỗi chúng ta
để chúng ta không còn phải chết
vì tội lỗi của mình nữa.
Một điểm ấm lòng khác
mà chúng ta cần ghi nhớ
đó là
sự hy sinh của Chúa Giê-su
là bằng chứng mạnh mẽ nhất
về lòng rộng rãi của Đức Giê-hô-va.
Vì vậy, chúng ta sống theo đức tin
nơi Con Đức Chúa Trời.
Và chúng ta biết rằng
Đức Giê-hô-va
chính là Đấng Ban Cho vĩ đại nhất trong vũ trụ.
Chúng ta đã nhận được món quà
tuyệt vời nhất từ ngài.
Có một cách miêu tả rất thú vị
về món quà tuyệt diệu này
nơi 2 Cô-rinh-tô 9:15.
Ở đây nói:
“Tạ ơn Đức Chúa Trời vì đã ban
món quà tuyệt vời khôn tả”.
Cụm từ “món quà tuyệt vời khôn tả”
thật là một cách miêu tả đáng chú ý phải không?
Giá chuộc tuyệt vời đến mức
chúng ta không thể diễn tả trọn vẹn giá trị
hay tất cả những lợi ích
và những điều mà món quà này mang lại.
Tháp Canh ấn bản công cộng
năm 2017 số 2 trang 6
cũng đã nói về giá chuộc
một cách rất sâu sắc.
Tôi rất tâm đắc với nhận định trong đó:
“Ngoài sự hy sinh của Chúa Giê-su,
không có món quà nào khác
đến từ một quyền hành cao hơn
và với động lực yêu thương lớn hơn.
Không ai hy sinh nhiều
cho chúng ta
như Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
Không món quà nào khác
có thể giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết.
Thật thế, không món quà nào khác
có giá trị cao cả như giá chuộc”.
Thật là một lời khẳng định đầy ý nghĩa!
Giá chuộc không chỉ mang lại
sự cứu rỗi cho chúng ta
mà còn mở ra nhiều ân phước khác
nhờ sự hy sinh của Chúa Giê-su,
chẳng hạn như chữa lành mọi bệnh tật,
biến trái đất thành địa đàng xinh đẹp,
và làm người chết sống lại
là hy vọng tuyệt vời nhất
mà chúng ta có.
Thật vậy,
những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta
thật sự là một “món quà tuyệt vời khôn tả”.
Giờ chúng ta hãy cùng xem
sứ đồ Phi-e-rơ nói gì
về cách chúng ta nên phản hồi
trước món quà này
hay những điều chúng ta nên làm
vì chúng ta yêu mến và trân trọng giá chuộc.
Hãy mở Kinh Thánh đến 1 Phi-e-rơ chương 1.
Chúng ta hãy đọc câu 8 và 9.
Cách Phi-e-rơ giải thích về
điều này thật đáng chú ý.
Ông nói:
“Tuy chưa bao giờ thấy ngài
[và đúng là vậy chưa ai trong chúng ta
từng thấy Chúa Giê-su]
nhưng anh em vẫn yêu thương ngài.
Dù hiện nay không thấy ngài
nhưng anh em vẫn thể hiện đức tin nơi ngài
và rất đỗi vui mừng
với niềm vui tuyệt vời khôn tả,
trong khi anh em đạt đến mục tiêu
của đức tin anh em,
đó là sự cứu rỗi của anh em”.
Đúng vậy, chúng ta sẽ cảm nhận được
một niềm vui khôn tả
khi dừng lại, suy ngẫm về tất cả những gì
Đức Giê-hô-va đã làm cho mình,
những lời hứa ngài ban
cho chúng ta về tương lai
và những sự cung cấp mà chúng ta
đang nhận được ngay bây giờ
như quyền năng từ thần khí thánh
giúp chúng ta có thể phụng sự ngài,
tôn vinh ngài
và vui hưởng cuộc sống hiện tại.
Thật tuyệt vời!
Và không có gì lạ khi chúng ta cảm nhận
niềm vui sâu xa trong lòng
và sự bình an trong tâm trí
khi chậm lại và dành thời gian suy ngẫm
về tất cả những điều tốt lành
Đức Chúa Trời đã và sẽ làm cho chúng ta.
Thần khí thánh của Đức Giê-hô-va làm
chúng ta tràn đầy niềm vui khôn tả,
lòng biết ơn và sự tin cậy nơi
Đức Chúa Trời vĩ đại của chúng ta.
Đó cũng chính là điều
được nói nơi Rô-ma 15:13,
Rô-ma 15:13:
“Nguyện Đức Chúa Trời, đấng ban hy vọng,
làm cho anh em tràn đầy niềm vui và sự bình an
vì anh em tin cậy ngài, hầu anh em
được chứa chan hy vọng
bởi quyền năng của thần khí thánh”.
Thật là một ân phước tuyệt vời!
Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su đã làm rất nhiều
điều tốt lành cho chúng ta
khiến chúng ta muốn đáp lại
và làm mọi điều có thể
để tôn vinh danh vĩ đại của ngài
và sống để làm theo ý muốn Đức Chúa Trời.
Cảm xúc của chúng ta
cũng được diễn tả trong sách Thi thiên.
Xin hãy cùng đọc với tôi
bài Thi thiên,
Thi thiên 116:12, 14.
Thi thiên 116:12, 14.
Ở đây, câu 12 viết:
“Tôi sẽ lấy gì đền đáp Đức Giê-hô-va
Vì mọi điều lành ngài làm cho tôi?”.
Và hãy xem câu 14.
Ở đây nói gì?
Đây chính là phần chúng ta cần làm
“Tôi sẽ làm trọn lời hứa nguyện
với Đức Giê-hô-va
[chẳng phải chúng ta đã dâng mình cho
Đức Chúa Trời rồi phải không?]
trước mặt toàn thể dân ngài”.
Vậy tôi sẽ lấy gì đền đáp Đức Giê-hô-va?
Câu trả lời của chúng ta là
chúng ta tôn vinh ngài.
Không có mục đích sống nào tốt hơn
việc tôn vinh Đấng Ki-tô
và làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Bởi đó chính là toàn bộ ý định của ngài
dành cho chúng ta
và là điều mình muốn làm để tôn vinh ngài.
“Tôi sẽ lấy gì đền đáp Đức Giê-hô-va?”
Đó là câu hỏi mà anh Claude
và chị Sandra Sauvageau
thường tự hỏi.
Những câu trả lời của họ
đã mang đến một đời sống
đầy ân phước như thế nào?
Khi tôi còn nhỏ thì cha mẹ
đã giúp tôi yêu thích công việc rao giảng.
Cứ một, hai lần mỗi tuần sau khi đi làm về
thì cha tôi liền thay đồ và dẫn tôi đi rao giảng.
Mẹ tôi đã chấp nhận chân lý trước
nên tôi cũng theo mẹ.
Khi mẹ đặt một số cuốn sách trong nhà
thì tôi đã lấy ra đọc.
Rồi tôi thầm nghĩ:
“Wow, sống như vậy mới là sống chứ!
Thích quá! Mình cũng muốn được như vậy!”.
Lúc đó chúng tôi mới cưới.
Vì hai vợ chồng
chưa vướng bận trách nhiệm gì hết
nên chúng tôi thấy mình có thể
làm nhiều hơn nữa cho Đức Giê-hô-va.
Ước muốn phụng sự nhiều hơn
đã thúc đẩy chúng tôi nộp đơn
xin học trường Ga-la-át.
Sau đó, chúng tôi
được chuyển đến Cộng hòa Trung Phi
và học ngôn ngữ mới.
Số người đang chờ được học
Kinh Thánh nhiều không xuể.
Điều đó vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi.
Nhưng rồi tôi bị bệnh
và không có cách nào để điều trị.
Vì vậy, bác sĩ nói là tôi phải về nước.
Thật khó khi rời nhiệm sở.
Phải nói là cực kì nản,
bởi vì mục tiêu không thành
và chúng tôi đã bị mất phương hướng.
Tại hội nghị vòng quanh đầu tiên
mà chúng tôi tham dự
sau khi trở về nước
thì chúng tôi có gặp một giám thị vòng quanh.
Anh có bài giảng trong hội nghị
và anh đã biết tôi từ khi còn nhỏ.
Chắc là anh thấy mặt tôi hơi buồn
nên đã tới nói chuyện với tôi.
Anh nói với tôi:
“Em được huấn luyện rồi.
Cứ áp dụng những gì đã được học,
đừng tiếc nuối những gì
em không làm được nữa.
Bây giờ hãy hướng tới phía trước
và tập trung vào những điều em có thể làm”.
Và điều đó đã thay đổi cuộc đời tôi.
Dần dần khi sức khỏe tôi tốt hơn
thì chúng tôi có thể làm được nhiều hơn
và bắt đầu làm tiên phong trở lại.
Sau đó, công việc của tôi thay đổi,
cho nên hai vợ chồng tôi chuyển tới đây,
tới Hoa Kỳ.
Vào lúc đó, ừm, chúng tôi có ba lựa chọn:
hội thánh tiếng Anh,
tiếng Pháp hoặc tiếng Tây Ban Nha.
Hội thánh tiếng Tây Ban Nha
thì chỉ mới được thành lập mấy tháng trước.
Vậy là tôi với Sandra bàn với nhau:
“Hay là mình thử đi,
dùng những gì đã được huấn luyện
để giúp củng cố hội thánh mới này”.
Nói về học ngoại ngữ
thì Sandra rất có năng khiếu,
chỉ cần mấy tháng là học được rồi.
Còn tôi thì chậm như rùa,
phải học đi học lại học hoài mới được.
Vậy mà chúng tôi
ở hội thánh này được 25 năm rồi
và chúng tôi rất thích.
Cả hai đều nói được tiếng Tây Ban Nha,
mà giỏi hay không thì chưa biết.
Thật sự chúng tôi có nhiều trải nghiệm đáng nhớ.
Ai cũng vậy thôi,
khi càng lớn tuổi thì càng có nhiều vấn đề.
Tuổi già thường đi kèm với nhiều lo lắng hơn.
Nhưng Đức Giê-hô-va luôn giúp chúng tôi,
ngài muốn chúng tôi làm những gì mình có thể
chứ không phải những gì mình không thể.
Đức Giê-hô-va vẫn cho chúng tôi cơ hội mới.
Chúng tôi đã nhận lấy.
Lúc đó chúng tôi đã ngoài 50 tuổi
và đang giúp cho Ủy ban Xây cất Vùng.
Rồi chúng tôi được mời tham gia dự án Warwick.
Rất nhiều anh chị đã đăng ký
và tình nguyện đến Warwick,
khi trở về thì họ cực kỳ vui.
Nhưng họ nói là công việc ở đó
đòi hỏi rất nhiều thể lực.
Vì vậy, tôi nghĩ:
“À, mình phải khỏe hơn nữa!”.
Nhưng vợ tôi quên kể một chuyện.
Cô ấy đặt một cái thang nhỏ
trong phòng khách.
Đó là nơi để luyện tập.
Cô ấy cứ leo lên rồi leo xuống,
lên rồi xuống lên rồi xuống.
Trong bao lâu? 15 phút, chỉ để quen với cái thang.
Tôi thấy vợ tập mà không nhịn được cười.
Nhưng điều đó cho thấy Sandra chuẩn bị kỹ,
cũng đáng khen mà.
Thời gian phụng sự của cả hai vợ chồng tôi
cộng lại cũng phải hơn 100 năm rồi.
Chúng tôi có cơ hội
tham gia công việc xây cất địa phương,
làm chứng trong tù
và làm chứng tại bến cảng.
Thật sự chúng tôi thấy là
dù mình dâng cho Đức Giê-hô-va bao nhiêu đi nữa
thì ngài cũng cho lại mình nhiều hơn.
Ngài ban cho chúng tôi
một cuộc đời không bao giờ hối tiếc.
Chúng tôi vẫn hăng hái, vẫn nhiệt huyết.
Chúng tôi rất thích huấn luyện những người trẻ
cũng sốt sắng hỗ trợ trong công việc của tổ chức.
Vợ chồng tôi không nghỉ hưu
mà tiếp tục phụng sự Đức Giê-hô-va.
Phụng sự Đức Giê-hô-va
là điều tuyệt vời nhất trong đời.
Không có lý do gì để dừng lại!
Cứ tiếp tục làm thôi!
Anh chị ấy không bao giờ
mất đi lòng khao khát
được đền đáp Đức Giê-hô-va.
Thật phù hợp,
video âm nhạc tháng này
là lời biết ơn chân thành
về lòng rộng rãi của ngài.
Những tia nắng vui đùa
trên nước lóng lánh.
Chiều buông tầng mây
như ai vẽ tranh.
Làn gió đưa nhẹ
làm hàng cây lung lay.
Cha Chí Thánh
xuống phước con tràn đầy.
Ôi tình Cha
tựa đại dương bao la
Xòe tay ngài ra
ban tặng không đắn đo.
Tất cả những chi
tuyệt vời Cha ban cho
Là vì Cha yêu thương chăm lo,
Cha tốt lành thay!
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi
làm lòng biết ơn Cha quảng đại.
Ngài hằng rộng ban không hề tiếc
ngàn đời đến nay ta đều biết.
Nguyện xin được học từ Cha
mở đôi bàn tay của ta
dù ai gần xa ta luôn thương mến,
giúp đỡ chan hòa.
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi,
lòng muốn noi theo đường ngài.
Lòng muốn noi theo đường ấy.
Thật vô vàn thay bao điều
Cha ban cho con.
Được Cha dạy khuyên,
ngày thêm khôn sáng hơn.
Thánh Kinh cha ban,
nguồn khôn ngoan không vơi.
Con có sức mới bước trên đường đời.
Lòng con giờ đây
như vườn cây đang đơm hoa
tràn dâng niềm vui
được nghe về chân lý Cha.
Muốn đem tin mừng mọi nơi rao ra,
nhiệt tâm truyền rao
cho muôn dân biết về Cha,
nhớ rằng:
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi
làm lòng biết ơn Cha quảng đại.
Ngài hằng rộng ban không hề tiếc
ngàn đời đến nay ta đều biết.
Nguyện xin được học từ Cha
mở đôi bàn tay của ta
dù ai gần xa ta luôn thương mến,
giúp đỡ chan hòa.
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi,
lòng muốn noi theo đường ngài.
Lòng muốn noi theo đường ấy.
Lòng con muốn theo đường ngài.
Lòng muốn noi theo đường ấy.
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi
làm lòng biết ơn Cha quảng đại.
Ngài hằng rộng ban không hề tiếc
ngàn đời nay chúng ta đều biết.
Nguyện xin được học từ Cha
mở đôi bàn tay của ta
dù ai gần xa ta luôn thương mến,
giúp đỡ chan hòa.
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi,
lòng muốn noi theo đường ngài.
Ngài thật từ nhân, luôn rộng rãi.
Lòng muốn noi theo đường ấy.
Lòng con muốn theo đường ngài.
Hẳn chúng ta cảm thấy rất gần gũi
với đấng rộng rãi như vậy.
Ngài ban cho chúng ta Lời ngài
với biết bao bài học thiết thực.
Ngài cho chúng ta cơ hội
được giúp đỡ người khác
qua việc thể hiện
lòng trắc ẩn và nhân từ.
Ngài cũng nhắc chúng ta nhớ
là mình rất quý giá trước mắt ngài.
Chúng tôi cũng có một món quà
rất hào hứng cho anh chị!
Đây là lời mời tham dự
Đại hội năm 2026
“Hạnh phúc đến muôn đời”!
Nhiều người tin rằng
họ sẽ hạnh phúc
nếu có đời sống tốt đẹp
và suôn sẻ.
Nhưng nói sao
nếu có những chuyện bất trắc xảy ra?
Có thể nào tìm được
hạnh phúc lâu dài không?
Gần 2.000 năm trước,
Chúa Giê-su dạy rằng
hạnh phúc thật đến từ việc
có mối quan hệ mật thiết
với Đấng Tạo Hóa.
“Hạnh phúc cho những người
ý thức về nhu cầu tâm linh của mình...
... Hạnh phúc cho những người ôn hòa...
... Hạnh phúc cho những người
có lòng thương xót...
... Hạnh phúc cho những người
có lòng trong sạch...
... Hạnh phúc cho người
tạo sự hòa thuận”.
Những lời dạy này
vẫn có giá trị lớn cho đến ngày nay.
Hãy cùng chúng tôi tham dự Đại hội
“Hạnh phúc đến muôn đời”
năm 2026 của Nhân Chứng Giê-hô-va
để biết cách nhận được
lợi ích từ những lời ấy.
Qua những bài giảng,
những màn phỏng vấn
và các video,
quý vị sẽ thấy sự dạy dỗ
của Chúa Giê-su
đang giúp người ta ngày nay
tìm được hạnh phúc thật.
Các kỳ đại hội được tổ chức
trên khắp thế giới
và vào cửa miễn phí.
Hãy tìm một địa điểm gần quý vị
trên trang web jw.org.
Chúng tôi mong chờ
được chào đón quý vị.
Xin chia sẻ lời mời tham dự đại hội này
với gia đình và những người
anh chị gặp trong thánh chức.
Chúng tôi cũng vui mừng cho ra mắt
bài hát cho đại hội năm 2026,
với tựa: “Hạnh phúc vì mắt thấy”.
Lời và bản nhạc của bài hát này
hiện có thể được tải về
trên JW Library
và trên jw.org.
Chúng tôi khuyến khích anh chị
tập hát bài hát này tại nhà
để có thể hát hết lòng
khi tham dự đại hội.
Và nếu bài hát này
có trong ngôn ngữ của anh chị
thì anh chị sẽ có cơ hội hát bài hát này
trong buổi nhóm họp giữa tuần
vào tuần lễ ngày 20 tháng 4.
Trước khi kết thúc,
chúng ta hãy cùng đến thăm một nơi
có nhiều khách du lịch nhất mỗi năm
tại vùng biển Ca-ri-bê,
đó là Cộng hòa Dominica.
Nơi đây có ngọn núi cao nhất
của vùng biển Ca-ri-bê,
và có đá hổ phách xanh quý hiếm.
Khi đi leo núi
hoặc đến những nơi có thác nước,
có lẽ anh chị sẽ gặp
những loài động vật hiếm thấy
ở những nơi khác
như cự đà tê giác,
agouta, là một loài động vật có vú,
và chim palmchat,
là một loài chim kêu rất to.
Người dân tại Cộng hòa Dominica
nổi tiếng về sự thân thiện và hiếu khách.
Trong các cuộc họp mặt,
họ thường thưởng thức món sancocho,
là một món hầm được nhiều người ưa thích.
Cộng hòa Dominica
là nơi bắt nguồn của merengue,
là một điệu nhảy và âm nhạc
gắn liền với đời sống thường ngày.
Cộng hòa Dominica
là quốc gia duy nhất
có quốc kỳ in hình ảnh Kinh Thánh.
Cuốn Kinh Thánh mở đến
sách Giăng 8:32:
“Chân lý sẽ giải thoát anh em”.
Đúng với những lời của Chúa Giê-su,
hàng ngàn người ở đây
đã học Kinh Thánh
và được giải thoát
khỏi chủ nghĩa quốc gia
và tôn giáo sai lầm.
Công việc rao giảng tại đây
bắt đầu vào tháng 4 năm 1945,
khi cặp vợ chồng giáo sĩ
là anh Lennart và
chị Virginia Johnson đến đây.
Họ bắt tay ngay vào công việc
và có học hỏi ngay ngày
họ đến nhiệm sở.
Sau đó, các giáo sĩ khác cũng đến
và nhiều người bắt đầu
tham dự nhóm họp tại nhà giáo sĩ.
Chỉ ba năm sau,
đã có khoảng 110 người công bố
tham gia công việc rao giảng tin mừng.
Nhưng những kẻ chống đối
bắt đầu để mắt đến.
Dưới chế độ độc tài của Rafael Trujillo,
anh em của chúng ta
đã đối mặt với sự ngược đãi dữ dội.
Trujillo có nhiều quyền lực
nhờ sự hậu thuẫn từ Vatican.
Tất cả các nhà thờ ở đây
đều được yêu cầu
treo một tấm biển hiệu:
“Chúa ở trên trời,
Trujillo ở trên đất”.
Nhưng anh em của chúng ta
không thỏa hiệp.
Chính quyền đã cấm đoán
công việc của chúng ta
vào năm 1950
và một lần nữa vào năm 1957.
Trong thời gian đó, anh em của chúng ta
đã thể hiện tính kiên trì đáng kinh ngạc,
rao giảng một cách thận trọng
và bí mật in các ấn phẩm,
như được thấy trong cảnh diễn lại sau.
Bất kể sự cấm đoán,
đã có sự gia tăng đáng kinh ngạc
trong vòng dân của Đức Giê-hô-va
tại quốc gia này.
Lệnh cấm thứ hai
đã được gỡ vào năm 1960.
Hiện nay,
hơn 38.000 người công bố tại đây
đang điều khiển
hơn 45.000 học hỏi Kinh Thánh mỗi tháng.
Ngoài tiếng Tây Ban Nha,
các buổi nhóm họp cũng được tổ chức
trong tiếng Creole Haiti,
ngôn ngữ ký hiệu Hoa Kỳ,
tiếng Anh,
tiếng Hoa phổ thông
và tiếng Nga.
Nằm trong những dãy núi
cách thủ đô khoảng 150km
là thị trấn nhỏ Constanza.
Hãy cùng đến thăm một hội thánh ở đây
là hội thánh Los Laureles.
Hội thánh này có 134 người công bố
và trong đó có 36 tiên phong đều đều.
Trung bình mỗi tháng,
các anh chị ở đây
điều khiển hơn 170 học hỏi Kinh Thánh.
Hẳn anh chị sẽ thích
rao giảng ở khu vực này,
không chỉ vì những cảnh núi non tuyệt đẹp
mà còn vì có nhiều người có lòng thành
muốn học về Đức Giê-hô-va.
Anh em tại hội thánh
Los Laureles, Constanza
gửi chúng ta lời chào thăm
và tình yêu thương nồng ấm.
Đây là Kênh truyền thông JW
từ trụ sở trung ương
của Nhân Chứng Giê-hô-va.