00:00:02
Mừng là tựa đề của bài giảng này00:00:05
00:00:05
không phải là “9.700 bài học từ bốn người”,00:00:08
00:00:08
mà là “bốn bài học từ 9.700 người”.00:00:11
00:00:11
Nếu thế thì kéo dài cả ngày mất.00:00:13
00:00:14
Tại sao chúng ta lại nhắc đến 9.700 người?00:00:18
00:00:18
Họ là ai vậy?00:00:19
00:00:19
Và mỗi cá nhân chúng ta00:00:21
00:00:22
có thể rút ra bài học nào từ họ?00:00:24
00:00:28
Để biết câu trả lời,00:00:29
00:00:29
hãy cùng xem một lời tường thuật
nơi sách Quan xét.00:00:32
00:00:35
Chúng ta hãy cùng đọc sách Quan xét 7:7.00:00:40
00:00:40
“Đức Giê-hô-va phán với Ghi-đê-ôn:00:00:42
00:00:42
‘Ta sẽ dùng 300 người liếm nước00:00:45
00:00:45
để giải cứu các con00:00:46
00:00:46
và phó dân Ma-đi-an vào tay con,00:00:49
00:00:49
[hãy để ý],00:00:50
00:00:50
‘nhưng hãy để tất cả những người khác trở về’”.00:00:54
00:00:55
Lời tường thuật này
nói về Ghi-đê-ôn và 300 người.00:00:59
00:01:00
Nhưng trong bài giảng này,00:01:02
00:01:02
chúng ta sẽ không tập trung vào họ.00:01:05
00:01:05
Thay vì thế,
chúng ta sẽ tập trung vào “những người khác”,00:01:09
00:01:09
tức 9.700 người.00:01:11
00:01:11
Họ đã đối mặt với một sự thay đổi lớn00:01:14
00:01:14
khi được yêu cầu trở về nhà.00:01:16
00:01:18
Chúng ta có thể học được gì từ họ?00:01:20
00:01:21
Anh chị sẽ củng cố
và làm vững mạnh các anh em00:01:24
00:01:24
trong khu vực của chi nhánh mà anh chị đến,00:01:27
00:01:27
đặc biệt khi họ phải đương đầu
với nhiều thay đổi lớn như hiện nay.00:01:31
00:01:32
Chính anh chị cũng có thể đối mặt với
nhiều thay đổi lớn ngay bây giờ và trong tương lai00:01:37
00:01:37
như công việc mới, chi nhánh mới,
quốc gia mới, ngôn ngữ mới,00:01:41
00:01:41
hoặc một thay đổi nào đó
trong đời sống cá nhân.00:01:44
00:01:45
Có một số thay đổi khiến anh chị rất hào hứng,00:01:48
00:01:49
nhưng số khác thì không hào hứng cho lắm.00:01:52
00:01:53
Điều gì có thể giúp chúng ta
thích nghi với thay đổi00:01:56
00:01:56
và giúp người khác làm thế?00:01:58
00:01:58
Hãy xem mình học được gì từ 9.700 người này.00:02:02
00:02:04
Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của họ
và xem họ cảm thấy thế nào.00:02:08
00:02:09
Để giúp chúng ta hình dung
về hoàn cảnh của họ,00:02:11
00:02:11
mời anh chị mở đến
lời tường thuật nơi Quan xét chương 6.00:02:15
00:02:16
Câu 1 đến 6 cho biết là trong suốt bảy năm,00:02:19
00:02:19
dân Y-sơ-ra-ên phải sống trong nỗi lo sợ
bị dân Ma-đi-an tấn công.00:02:24
00:02:24
Họ phải trú ẩn trong các hang động.00:02:26
00:02:27
Và mọi sản vật của họ
đều bị dân Ma-đi-an phá hủy.00:02:31
00:02:31
Họ kiệt quệ về kinh tế
cũng như thể chất lẫn tinh thần.00:02:37
00:02:39
Nhưng rồi Đức Giê-hô-va bảo Ghi-đê-ôn
đi tranh đấu với dân Ma-đi-an.00:02:44
00:02:44
Nơi câu 34 và 35 cho biết00:02:46
00:02:48
ông thổi tù và00:02:49
00:02:49
và sai sứ giả đến kêu gọi00:02:51
00:02:51
người A-bi-ê-xe, chi phái Ma-na-se,
A-se, Xê-bu-lôn và Nép-ta-li.00:02:57
00:02:57
Thế là có 32.000 người
tập hợp lại để hỗ trợ Ghi-đê-ôn.00:03:01
00:03:02
Họ sẵn sàng rời bỏ nhà cửa
để cùng chiến đấu với Ghi-đê-ôn.00:03:06
00:03:06
Đây là thời khắc quan trọng,00:03:08
00:03:08
họ không còn trốn trong hang nữa.00:03:10
00:03:12
Rồi có một thông báo nơi chương 7 câu 300:03:15
00:03:15
là ai sợ hãi và run rẩy00:03:17
00:03:18
thì có thể trở về nhà.00:03:20
00:03:20
Và nếu làm thế thì
họ không cần phải cảm thấy hổ thẹn.00:03:23
00:03:23
Có 22.000 người đã trở về nhà,00:03:26
00:03:27
nhưng 9.700 người này thì không.00:03:30
00:03:30
Họ không sợ hãi.00:03:31
00:03:31
Họ đã nghe về những hành động
giải cứu của Đức Giê-hô-va00:03:34
00:03:34
và tin chắc là ngài sẽ chiến đấu thay cho họ
giống như khi ở Biển Đỏ hay ở Giê-ri-cô.00:03:39
00:03:39
Họ muốn chứng kiến
cánh tay quyền năng của ngài00:03:42
00:03:43
nên đã ở lại.00:03:45
00:03:47
Nhưng rồi,
những điều được ghi nơi câu 7 xảy ra.00:03:51
00:03:51
Dù rất hào hứng cho trận chiến trước mắt,00:03:53
00:03:53
nhưng họ lại được bảo là hãy trở về nhà.00:03:56
00:03:57
Tại sao?00:03:58
00:04:00
Nơi câu 6 cho biết00:04:01
00:04:01
vì 9.700 người này đã “quỳ gối uống nước”.00:04:05
00:04:05
Họ cảm thấy thế nào?00:04:06
00:04:07
“Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội.00:04:09
00:04:09
Tôi sẽ không bao giờ quỳ gối uống nước nữa.00:04:11
00:04:12
Thật không công bằng.00:04:13
00:04:13
Tôi khỏe hơn người này, nhanh hơn người kia
và có nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn.00:04:17
00:04:17
Tôi phải có mặt ở đây”.00:04:19
00:04:20
Rồi câu 8 cho biết00:04:22
00:04:22
khi họ đang trên đường trở về00:04:24
00:04:24
thì Ghi-đê-ôn cùng 300 người kia
có thể gọi họ lại và nói:00:04:28
00:04:28
“Chúng tôi cần lương thực cùng tù và.
Xin để lại rồi hãy đi”.00:04:32
00:04:33
Họ có thể cảm thấy thế nào?00:04:35
00:04:36
Cảm thấy hụt hẫng,00:04:37
00:04:38
hay cảm thấy thất vọng và buồn bã không?00:04:41
00:04:43
Cảm xúc đó là bình thường00:04:45
00:04:45
vì họ đã rời bỏ nhà cửa
để tham gia trận chiến này.00:04:48
00:04:49
Bài học đầu tiên là gì?00:04:51
00:04:52
Việc một người cảm thấy buồn00:04:53
00:04:53
khi phải rời bỏ nhiệm sở mà họ yêu thích
là điều bình thường.00:04:57
00:04:57
Đó không phải là thiếu đức tin00:04:59
00:04:59
hay có thái độ không đúng.00:05:02
00:05:02
Vì họ đã hy sinh rất nhiều
để nhận nhiệm sở đó,00:05:05
00:05:05
họ quý trọng và đã hết lòng
trong công việc được giao00:05:08
00:05:08
và xem đó là cách
để phụng sự Đức Giê-hô-va.00:05:11
00:05:12
Làm sao để khích lệ họ?00:05:14
00:05:16
Có lẽ họ không cần người khác chỉ ra ngay00:05:19
00:05:19
những khía cạnh tích cực trong nhiệm sở mới,00:05:21
00:05:21
dù gì họ cũng sẽ biết.00:05:23
00:05:24
Nhưng có lẽ họ cần được
lắng nghe với lòng cảm thông.00:05:28
00:05:28
Hãy cho thấy chúng ta quý trọng
những gì mà họ đã hy sinh và thực hiện.00:05:33
00:05:35
Hãy thể hiện tình yêu thương với họ00:05:37
00:05:38
và giúp họ tin chắc là Đức Giê-hô-va
cũng yêu thương họ rất nhiều.00:05:43
00:05:45
Việc cảm thấy buồn khi phải đối mặt
với một sự thay đổi là điều bình thường.00:05:49
00:05:49
Có lẽ ai trong chúng ta
cũng từng cảm thấy như vậy,00:05:52
00:05:52
nhưng chúng ta không muốn
mình cứ mãi chìm ngập trong cảm xúc đó.00:05:55
00:05:56
Điều gì có thể giúp mình?00:05:58
00:05:59
Hãy cùng xem xét bài học thứ hai.00:06:01
00:06:02
Tại sao những người này phải trở về nhà?00:06:04
00:06:04
Lý do thật sự có phải là vì
cách họ uống nước không?00:06:09
00:06:09
Hãy cùng nhau đọc Quan xét 7:2
để biết câu trả lời:00:06:13
00:06:16
“Đức Giê-hô-va phán với Ghi-đê-ôn: 00:06:18
00:06:18
‘Có quá nhiều người ở cùng con,
ta sẽ không phó dân Ma-đi-an vào tay họ đâu,00:06:22
00:06:22
kẻo dân Y-sơ-ra-ên
khoe khoang trước mặt ta mà rằng:00:06:25
00:06:25
“Chính tay tôi đã giải cứu tôi”’”.00:06:28
00:06:29
Vậy lý do thật sự là gì?00:06:31
00:06:32
Đó là để khiến
đạo quân còn rất ít người00:06:34
00:06:34
và họ chỉ có thể chiến thắng
là nhờ Đức Giê-hô-va.00:06:38
00:06:38
Việc lựa chọn theo cách uống nước
chỉ để nhằm giảm quân số,00:06:41
00:06:42
còn mục đích chính00:06:43
00:06:44
là để tôn vinh Đức Giê-hô-va.00:06:46
00:06:47
Hãy thử nghĩ nếu đây chính là lý do
họ muốn tham gia trận chiến, 00:06:51
00:06:51
đó là để tôn vinh Đức Giê-hô-va00:06:53
00:06:53
thì dù có phần buồn
khi không được chiến đấu00:06:56
00:06:56
nhưng cuối cùng,00:06:58
00:06:58
họ sẽ không cảm thấy thất vọng00:07:00
00:07:00
vì việc họ về nhà mang lại nhiều
vinh hiển hơn cho Đức Giê-hô-va00:07:04
00:07:04
so với bất cứ điều gì
họ có thể làm trên chiến trường.00:07:07
00:07:08
Vậy bài học thứ hai là:00:07:10
00:07:11
Hãy xem việc tôn vinh Đức Giê-hô-va00:07:14
00:07:14
là nhiệm sở chính của anh chị.00:07:16
00:07:17
Hoàn cảnh,00:07:18
00:07:19
tuổi tác hay bất cứ ai00:07:21
00:07:22
cũng không thể lấy đi nhiệm sở đó khỏi anh chị.00:07:25
00:07:25
Hãy luôn xem việc làm vinh hiển Đức Giê-hô-va
là động cơ chính của mình.00:07:30
00:07:32
Khi xem việc làm vinh hiển ngài
là trọng tâm trong đời sống00:07:36
00:07:36
và là nguồn mang lại
niềm vui lớn cho anh chị00:07:40
00:07:40
thì chắc chắn
anh chị sẽ luôn hạnh phúc00:07:43
00:07:43
dù đối mặt với hoàn cảnh thất vọng thế nào00:07:46
00:07:46
hay phụng sự ở đâu đi chăng nữa.00:07:48
00:07:51
Bài học thứ ba là:00:07:52
00:07:53
Ai cũng phải đối mặt với thay đổi.00:07:55
00:07:56
Điều đó không chỉ xảy ra với 9.700 người này00:07:59
00:08:00
mà còn với 300 người kia.00:08:02
00:08:03
Đúng là 300 người ấy rất hào hứng
khi đập bể những chiếc bình00:08:07
00:08:07
rồi cầm đuốc truy đuổi quân Ma-đi-an.00:08:09
00:08:09
Nhưng nó chỉ kéo dài trong một đêm.00:08:11
00:08:12
Sau đó,
Quan xét 8:28 cho chúng ta biết rằng00:08:17
00:08:19
họ đã đánh bại dân Ma-đi-an00:08:21
00:08:21
và “xứ được bình yên trong 40 năm”.00:08:24
00:08:25
Câu 29 cho biết là ngay cả Ghi-đê-ôn00:08:28
00:08:29
cũng “trở về nhà và ở tại đó”.00:08:32
00:08:33
Ai cũng phải đối mặt với sự thay đổi.00:08:35
00:08:36
Điều gì giúp chúng ta giữ niềm vui
khi nhiệm sở của mình thay đổi?00:08:40
00:08:41
Bạn của tôi đã rất buồn khi phải rời
nhiệm sở giáo sĩ tại Burkina Faso sau 30 năm.00:08:47
00:08:47
Nhưng họ nói: 00:08:48
00:08:48
“Dù thích nhiệm sở hiện tại hay không,00:08:50
00:08:50
hãy tập trung vào điều tích cực.00:08:52
00:08:53
Hãy cứ tận hưởng00:08:54
00:08:54
khi mình vẫn còn trong nhiệm sở đó”.00:08:57
00:08:58
Để minh họa,
tôi muốn kể kinh nghiệm của anh Kenneth.00:09:01
00:09:01
Anh là một anh trẻ và luôn mơ ước
được phụng sự tại Bê-tên.00:09:04
00:09:05
Rồi anh được mời phụng sự tại Wallkill.00:09:07
00:09:08
Anh rất hạnh phúc và yêu thích đời sống ở đây.00:09:11
00:09:12
Nhưng rồi một vấn đề sức khỏe
đã khiến anh phải trở về nhà.00:09:17
00:09:17
Anh rất chán nản
vì không còn được phụng sự ở đó nữa.00:09:21
00:09:22
Anh nói rằng mỗi ngày anh
luôn mong được trở lại Bê-tên00:09:26
00:09:26
và anh luôn nhắc đến điều đó trong lời cầu nguyện.00:09:29
00:09:29
Và anh chị biết không?00:09:30
00:09:31
Năm năm sau, anh được mời trở lại Bê-tên.00:09:34
00:09:35
Nhưng khi nhìn lại, anh Kenneth chia sẻ
là mình đã tiếc nuối một điều.00:09:39
00:09:40
Anh ước
là mình đã trân trọng hơn00:09:43
00:09:43
cơ hội được làm tiên phong
cùng mẹ và chị gái00:09:47
00:09:47
cũng như tận hưởng quãng thời gian
quý giá khi được trở về nhà.00:09:51
00:09:52
Hãy nhớ rằng nhiệm sở nào cũng có ân phước,00:09:55
00:09:55
kể cả đó là nhiệm sở khó khăn.00:09:57
00:09:57
Hãy trân trọng nhiệm sở hiện tại khi còn có thể.00:10:01
00:10:02
Ngoài ra,00:10:03
00:10:03
cũng có một phần
trong lời tường thuật này mà tôi rất thích, 00:10:06
00:10:06
đó là khi 300 người thổi tù và,00:10:08
00:10:08
đập vỡ các bình lớn
và quân Ma-đi-an bắt đầu tháo chạy.00:10:12
00:10:12
Điều gì xảy ra tiếp theo?00:10:13
00:10:13
Hãy cùng mở lại Quan xét 7:23.00:10:18
00:10:21
‘Những người nam Y-sơ-ra-ên
từ chi phái Nép-ta-li,00:10:24
00:10:24
A-se và Ma-na-se được tập hợp lại,00:10:27
00:10:27
họ truy kích dân Ma-đi-an’.00:10:29
00:10:29
Tại sao điều này đáng chú ý?00:10:31
00:10:32
Anh chị có thấy các chi phái này quen không?00:10:34
00:10:34
Nơi chương 6, những người nam
thuộc các chi phái này đã được gọi tập hợp.00:10:39
00:10:39
Nhưng rồi, nhiều người đã phải trở về nhà.00:10:42
00:10:42
Giờ đây, họ có một nhiệm vụ mới
và rất quan trọng.00:10:46
00:10:46
Nếu chấp nhận nhiệm vụ này
thì họ có cơ hội truy kích dân Ma-đi-an.00:10:50
00:10:51
Bài học thứ tư là: 00:10:52
00:10:53
Nhu cầu của tổ chức luôn thay đổi.00:10:56
00:10:56
Vậy hãy linh động, sẵn sàng thích nghi00:10:59
00:10:59
và làm hết lòng trong bất cứ
công việc nào mà mình được giao.00:11:03
00:11:04
Đúng là, chúng ta có thể cảm thấy
thất vọng trước một thay đổi,00:11:08
00:11:08
nhưng đừng bao giờ
để mình trở nên cay đắng.00:11:11
00:11:11
Hãy luôn thể hiện sự khiêm nhường
như anh chị đang làm,00:11:14
00:11:14
và đó cũng chính là điều
mà Đức Giê-hô-va quý trọng nơi anh chị.00:11:18
00:11:18
Dù trong hoàn cảnh nào
thì ngài vẫn sẽ tiếp tục dùng anh chị.00:11:22
00:11:24
Vậy chúng ta học được gì
từ 9.700 người này?00:11:28
00:11:28
Hãy thể hiện sự đồng cảm
với những ai đang đối mặt với sự thay đổi.00:11:33
00:11:33
Còn nếu anh chị ở trong trường hợp đó,00:11:35
00:11:35
hãy chú tâm vào công việc trước mắt,00:11:38
00:11:38
hãy tập trung vào điều tích cực
và tận hưởng nhiệm sở đó.00:11:41
00:11:42
Và đừng bao giờ quên
nhiệm sở chính của anh chị00:11:45
00:11:45
là tôn vinh Đức Giê-hô-va.00:11:48
00:11:48
Anh chị hãy quyết tâm
gắn bó với nhiệm sở ấy mãi mãi.00:11:52
Anh D’Arcy MacEwan: Bốn bài học từ 9.700 người—Lễ mãn khóa thứ 159 của Trường Ga-la-át
-
Anh D’Arcy MacEwan: Bốn bài học từ 9.700 người—Lễ mãn khóa thứ 159 của Trường Ga-la-át
Mừng là tựa đề của bài giảng này
không phải là “9.700 bài học từ bốn người”,
mà là “bốn bài học từ 9.700 người”.
Nếu thế thì kéo dài cả ngày mất.
Tại sao chúng ta lại nhắc đến 9.700 người?
Họ là ai vậy?
Và mỗi cá nhân chúng ta
có thể rút ra bài học nào từ họ?
Để biết câu trả lời,
hãy cùng xem một lời tường thuật
nơi sách Quan xét.
Chúng ta hãy cùng đọc sách Quan xét 7:7.
“Đức Giê-hô-va phán với Ghi-đê-ôn:
‘Ta sẽ dùng 300 người liếm nước
để giải cứu các con
và phó dân Ma-đi-an vào tay con,
[hãy để ý],
‘nhưng hãy để tất cả những người khác trở về’”.
Lời tường thuật này
nói về Ghi-đê-ôn và 300 người.
Nhưng trong bài giảng này,
chúng ta sẽ không tập trung vào họ.
Thay vì thế,
chúng ta sẽ tập trung vào “những người khác”,
tức 9.700 người.
Họ đã đối mặt với một sự thay đổi lớn
khi được yêu cầu trở về nhà.
Chúng ta có thể học được gì từ họ?
Anh chị sẽ củng cố
và làm vững mạnh các anh em
trong khu vực của chi nhánh mà anh chị đến,
đặc biệt khi họ phải đương đầu
với nhiều thay đổi lớn như hiện nay.
Chính anh chị cũng có thể đối mặt với
nhiều thay đổi lớn ngay bây giờ và trong tương lai
như công việc mới, chi nhánh mới,
quốc gia mới, ngôn ngữ mới,
hoặc một thay đổi nào đó
trong đời sống cá nhân.
Có một số thay đổi khiến anh chị rất hào hứng,
nhưng số khác thì không hào hứng cho lắm.
Điều gì có thể giúp chúng ta
thích nghi với thay đổi
và giúp người khác làm thế?
Hãy xem mình học được gì từ 9.700 người này.
Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của họ
và xem họ cảm thấy thế nào.
Để giúp chúng ta hình dung
về hoàn cảnh của họ,
mời anh chị mở đến
lời tường thuật nơi Quan xét chương 6.
Câu 1 đến 6 cho biết là trong suốt bảy năm,
dân Y-sơ-ra-ên phải sống trong nỗi lo sợ
bị dân Ma-đi-an tấn công.
Họ phải trú ẩn trong các hang động.
Và mọi sản vật của họ
đều bị dân Ma-đi-an phá hủy.
Họ kiệt quệ về kinh tế
cũng như thể chất lẫn tinh thần.
Nhưng rồi Đức Giê-hô-va bảo Ghi-đê-ôn
đi tranh đấu với dân Ma-đi-an.
Nơi câu 34 và 35 cho biết
ông thổi tù và
và sai sứ giả đến kêu gọi
người A-bi-ê-xe, chi phái Ma-na-se,
A-se, Xê-bu-lôn và Nép-ta-li.
Thế là có 32.000 người
tập hợp lại để hỗ trợ Ghi-đê-ôn.
Họ sẵn sàng rời bỏ nhà cửa
để cùng chiến đấu với Ghi-đê-ôn.
Đây là thời khắc quan trọng,
họ không còn trốn trong hang nữa.
Rồi có một thông báo nơi chương 7 câu 3
là ai sợ hãi và run rẩy
thì có thể trở về nhà.
Và nếu làm thế thì
họ không cần phải cảm thấy hổ thẹn.
Có 22.000 người đã trở về nhà,
nhưng 9.700 người này thì không.
Họ không sợ hãi.
Họ đã nghe về những hành động
giải cứu của Đức Giê-hô-va
và tin chắc là ngài sẽ chiến đấu thay cho họ
giống như khi ở Biển Đỏ hay ở Giê-ri-cô.
Họ muốn chứng kiến
cánh tay quyền năng của ngài
nên đã ở lại.
Nhưng rồi,
những điều được ghi nơi câu 7 xảy ra.
Dù rất hào hứng cho trận chiến trước mắt,
nhưng họ lại được bảo là hãy trở về nhà.
Tại sao?
Nơi câu 6 cho biết
vì 9.700 người này đã “quỳ gối uống nước”.
Họ cảm thấy thế nào?
“Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội.
Tôi sẽ không bao giờ quỳ gối uống nước nữa.
Thật không công bằng.
Tôi khỏe hơn người này, nhanh hơn người kia
và có nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn.
Tôi phải có mặt ở đây”.
Rồi câu 8 cho biết
khi họ đang trên đường trở về
thì Ghi-đê-ôn cùng 300 người kia
có thể gọi họ lại và nói:
“Chúng tôi cần lương thực cùng tù và.
Xin để lại rồi hãy đi”.
Họ có thể cảm thấy thế nào?
Cảm thấy hụt hẫng,
hay cảm thấy thất vọng và buồn bã không?
Cảm xúc đó là bình thường
vì họ đã rời bỏ nhà cửa
để tham gia trận chiến này.
Bài học đầu tiên là gì?
Việc một người cảm thấy buồn
khi phải rời bỏ nhiệm sở mà họ yêu thích
là điều bình thường.
Đó không phải là thiếu đức tin
hay có thái độ không đúng.
Vì họ đã hy sinh rất nhiều
để nhận nhiệm sở đó,
họ quý trọng và đã hết lòng
trong công việc được giao
và xem đó là cách
để phụng sự Đức Giê-hô-va.
Làm sao để khích lệ họ?
Có lẽ họ không cần người khác chỉ ra ngay
những khía cạnh tích cực trong nhiệm sở mới,
dù gì họ cũng sẽ biết.
Nhưng có lẽ họ cần được
lắng nghe với lòng cảm thông.
Hãy cho thấy chúng ta quý trọng
những gì mà họ đã hy sinh và thực hiện.
Hãy thể hiện tình yêu thương với họ
và giúp họ tin chắc là Đức Giê-hô-va
cũng yêu thương họ rất nhiều.
Việc cảm thấy buồn khi phải đối mặt
với một sự thay đổi là điều bình thường.
Có lẽ ai trong chúng ta
cũng từng cảm thấy như vậy,
nhưng chúng ta không muốn
mình cứ mãi chìm ngập trong cảm xúc đó.
Điều gì có thể giúp mình?
Hãy cùng xem xét bài học thứ hai.
Tại sao những người này phải trở về nhà?
Lý do thật sự có phải là vì
cách họ uống nước không?
Hãy cùng nhau đọc Quan xét 7:2
để biết câu trả lời:
“Đức Giê-hô-va phán với Ghi-đê-ôn:
‘Có quá nhiều người ở cùng con,
ta sẽ không phó dân Ma-đi-an vào tay họ đâu,
kẻo dân Y-sơ-ra-ên
khoe khoang trước mặt ta mà rằng:
“Chính tay tôi đã giải cứu tôi”’”.
Vậy lý do thật sự là gì?
Đó là để khiến
đạo quân còn rất ít người
và họ chỉ có thể chiến thắng
là nhờ Đức Giê-hô-va.
Việc lựa chọn theo cách uống nước
chỉ để nhằm giảm quân số,
còn mục đích chính
là để tôn vinh Đức Giê-hô-va.
Hãy thử nghĩ nếu đây chính là lý do
họ muốn tham gia trận chiến,
đó là để tôn vinh Đức Giê-hô-va
thì dù có phần buồn
khi không được chiến đấu
nhưng cuối cùng,
họ sẽ không cảm thấy thất vọng
vì việc họ về nhà mang lại nhiều
vinh hiển hơn cho Đức Giê-hô-va
so với bất cứ điều gì
họ có thể làm trên chiến trường.
Vậy bài học thứ hai là:
Hãy xem việc tôn vinh Đức Giê-hô-va
là nhiệm sở chính của anh chị.
Hoàn cảnh,
tuổi tác hay bất cứ ai
cũng không thể lấy đi nhiệm sở đó khỏi anh chị.
Hãy luôn xem việc làm vinh hiển Đức Giê-hô-va
là động cơ chính của mình.
Khi xem việc làm vinh hiển ngài
là trọng tâm trong đời sống
và là nguồn mang lại
niềm vui lớn cho anh chị
thì chắc chắn
anh chị sẽ luôn hạnh phúc
dù đối mặt với hoàn cảnh thất vọng thế nào
hay phụng sự ở đâu đi chăng nữa.
Bài học thứ ba là:
Ai cũng phải đối mặt với thay đổi.
Điều đó không chỉ xảy ra với 9.700 người này
mà còn với 300 người kia.
Đúng là 300 người ấy rất hào hứng
khi đập bể những chiếc bình
rồi cầm đuốc truy đuổi quân Ma-đi-an.
Nhưng nó chỉ kéo dài trong một đêm.
Sau đó,
Quan xét 8:28 cho chúng ta biết rằng
họ đã đánh bại dân Ma-đi-an
và “xứ được bình yên trong 40 năm”.
Câu 29 cho biết là ngay cả Ghi-đê-ôn
cũng “trở về nhà và ở tại đó”.
Ai cũng phải đối mặt với sự thay đổi.
Điều gì giúp chúng ta giữ niềm vui
khi nhiệm sở của mình thay đổi?
Bạn của tôi đã rất buồn khi phải rời
nhiệm sở giáo sĩ tại Burkina Faso sau 30 năm.
Nhưng họ nói:
“Dù thích nhiệm sở hiện tại hay không,
hãy tập trung vào điều tích cực.
Hãy cứ tận hưởng
khi mình vẫn còn trong nhiệm sở đó”.
Để minh họa,
tôi muốn kể kinh nghiệm của anh Kenneth.
Anh là một anh trẻ và luôn mơ ước
được phụng sự tại Bê-tên.
Rồi anh được mời phụng sự tại Wallkill.
Anh rất hạnh phúc và yêu thích đời sống ở đây.
Nhưng rồi một vấn đề sức khỏe
đã khiến anh phải trở về nhà.
Anh rất chán nản
vì không còn được phụng sự ở đó nữa.
Anh nói rằng mỗi ngày anh
luôn mong được trở lại Bê-tên
và anh luôn nhắc đến điều đó trong lời cầu nguyện.
Và anh chị biết không?
Năm năm sau, anh được mời trở lại Bê-tên.
Nhưng khi nhìn lại, anh Kenneth chia sẻ
là mình đã tiếc nuối một điều.
Anh ước
là mình đã trân trọng hơn
cơ hội được làm tiên phong
cùng mẹ và chị gái
cũng như tận hưởng quãng thời gian
quý giá khi được trở về nhà.
Hãy nhớ rằng nhiệm sở nào cũng có ân phước,
kể cả đó là nhiệm sở khó khăn.
Hãy trân trọng nhiệm sở hiện tại khi còn có thể.
Ngoài ra,
cũng có một phần
trong lời tường thuật này mà tôi rất thích,
đó là khi 300 người thổi tù và,
đập vỡ các bình lớn
và quân Ma-đi-an bắt đầu tháo chạy.
Điều gì xảy ra tiếp theo?
Hãy cùng mở lại Quan xét 7:23.
‘Những người nam Y-sơ-ra-ên
từ chi phái Nép-ta-li,
A-se và Ma-na-se được tập hợp lại,
họ truy kích dân Ma-đi-an’.
Tại sao điều này đáng chú ý?
Anh chị có thấy các chi phái này quen không?
Nơi chương 6, những người nam
thuộc các chi phái này đã được gọi tập hợp.
Nhưng rồi, nhiều người đã phải trở về nhà.
Giờ đây, họ có một nhiệm vụ mới
và rất quan trọng.
Nếu chấp nhận nhiệm vụ này
thì họ có cơ hội truy kích dân Ma-đi-an.
Bài học thứ tư là:
Nhu cầu của tổ chức luôn thay đổi.
Vậy hãy linh động, sẵn sàng thích nghi
và làm hết lòng trong bất cứ
công việc nào mà mình được giao.
Đúng là, chúng ta có thể cảm thấy
thất vọng trước một thay đổi,
nhưng đừng bao giờ
để mình trở nên cay đắng.
Hãy luôn thể hiện sự khiêm nhường
như anh chị đang làm,
và đó cũng chính là điều
mà Đức Giê-hô-va quý trọng nơi anh chị.
Dù trong hoàn cảnh nào
thì ngài vẫn sẽ tiếp tục dùng anh chị.
Vậy chúng ta học được gì
từ 9.700 người này?
Hãy thể hiện sự đồng cảm
với những ai đang đối mặt với sự thay đổi.
Còn nếu anh chị ở trong trường hợp đó,
hãy chú tâm vào công việc trước mắt,
hãy tập trung vào điều tích cực
và tận hưởng nhiệm sở đó.
Và đừng bao giờ quên
nhiệm sở chính của anh chị
là tôn vinh Đức Giê-hô-va.
Anh chị hãy quyết tâm
gắn bó với nhiệm sở ấy mãi mãi.
-