00:00:01
Họ sẽ cảm thấy thán phục không?00:00:04
00:00:05
Đó là câu hỏi mà
Chúa Giê-su muốn trả lời.00:00:09
00:00:10
Khi bắt đầu thi hành sứ mạng trên đất,00:00:12
00:00:12
Chúa Giê-su có một mục tiêu00:00:14
00:00:15
là mang lại “vinh hiển cho Đức Chúa Trời”.00:00:19
00:00:19
Điều đó có nghĩa gì?00:00:21
00:00:22
Trong Kinh Thánh từ “vinh hiển”
có thể nói đến bất cứ điều gì 00:00:25
00:00:25
khiến ai đó được người khác thán phục.00:00:28
00:00:29
Chúa Giê-su không bao giờ
tự thán phục mình,00:00:32
00:00:33
nhưng ngài rất thán phục Cha.00:00:36
00:00:36
Chúa Giê-su cảm động trước
tình yêu thương và sự nhân từ của Cha00:00:41
00:00:41
đến mức ngài cũng muốn người khác00:00:43
00:00:43
cảm nhận được điều đó giống mình.00:00:45
00:00:46
Vậy, ngài làm điều đó như thế nào00:00:49
00:00:49
và chúng ta có thể học được gì?00:00:51
00:00:51
Sách Rô-ma cho thấy
một cách ngài đã làm thế.00:00:55
00:00:55
Mời anh chị mở đến Rô-ma chương 1500:00:58
00:00:58
để xem Chúa Giê-su mang lại00:01:00
00:01:00
vinh hiển cho Đức Chúa Trời như thế nào.00:01:03
00:01:03
Rô-ma 15:7.00:01:06
00:01:07
Rô-ma 15:7 nói như sau:00:01:11
00:01:11
“Thế thì hãy tiếp đón nhau, 00:01:13
00:01:14
như Đấng Ki-tô đã tiếp đón anh em, 00:01:17
00:01:17
hầu mang lại vinh hiển
cho Đức Chúa Trời”.00:01:22
00:01:23
Chúa Giê-su mang lại
vinh hiển cho Đức Chúa Trời00:01:26
00:01:26
qua việc tiếp đón người khác.00:01:28
00:01:28
Chúa Giê-su đối xử
với người ta theo cách00:01:31
00:01:31
để họ có thể cảm nhận được
sự nhân từ,00:01:35
00:01:35
lòng rộng rãi và sự thương xót
của Đức Giê-hô-va.00:01:39
00:01:39
Đức Giê-hô-va sẵn sàng chấp nhận
bất cứ ai muốn đến gần ngài.00:01:43
00:01:43
Ngài sẵn sàng chấp nhận
mọi loại người.00:01:47
00:01:47
Và phần thông tin học hỏi
giải thích từ “tiếp đón”00:01:49
00:01:49
cũng có thể được dùng
để miêu tả một người00:01:52
00:01:52
làm cho người khác cảm thấy thoải mái 00:01:55
00:01:55
khi đến nhà mình00:01:56
00:01:56
hoặc như bạn thân của mình.00:02:00
00:02:01
Thật vậy, cách Chúa Giê-su tiếp đón00:02:04
00:02:04
khiến người ta cảm thấy được chấp nhận00:02:06
00:02:06
và đến gần hơn với Đức Giê-hô-va.00:02:09
00:02:09
Thật ra, Kinh Thánh vài lần
nhắc đến việc00:02:11
00:02:11
sau khi được Chúa Giê-su chữa lành,00:02:14
00:02:14
người ta rời đi00:02:16
00:02:16
“tôn vinh Đức Chúa Trời”.00:02:17
00:02:17
Nói cách khác00:02:19
00:02:19
họ rời đi với lòng thán phục
Đức Giê-hô-va.00:02:24
00:02:26
Chúa Giê-su đã tiếp đón
người ta như thế nào?00:02:29
00:02:30
Hãy cùng đọc hai lời tường thuật00:02:32
00:02:32
và xem chúng ta có thể học được gì00:02:34
00:02:34
để khi chúng ta tiếp đón người khác,00:02:36
00:02:37
họ cũng thán phục Đức Giê-hô-va.00:02:41
00:02:41
Lời tường thuật đầu tiên
ở Mác chương 10.00:02:43
00:02:43
Xin mời anh chị cùng mở đến đó.00:02:45
00:02:46
Mác chương 10.00:02:48
00:02:48
Văn cảnh ở đây là
Chúa Giê-su đang rất bận rộn.00:02:51
00:02:51
Ngài chỉ còn một khoảng thời gian ngắn00:02:53
00:02:53
trước khi hy sinh mạng sống. 00:02:55
00:02:55
Ngài vừa mới nói về
một đề tài rất quan trọng00:02:58
00:02:58
với những người Pha-ri-si
và môn đồ của ngài.00:03:01
00:03:01
Nhưng rồi có một điều00:03:03
00:03:03
có vẻ phiền toái xảy ra.00:03:06
00:03:06
Hãy cùng đọc Mác 10:13:00:03:09
00:03:10
“Người ta mang trẻ em đến
để Chúa Giê-su 00:03:13
00:03:14
đặt tay trên chúng,00:03:16
00:03:16
nhưng các môn đồ khiển trách họ”.00:03:18
00:03:19
Một bản dịch khác nói:00:03:20
00:03:20
“Các môn đồ bảo họ
đừng làm phiền ngài nữa”.00:03:23
00:03:25
Các môn đồ không phải là người xấu,00:03:27
00:03:27
chỉ là họ không thực sự hiểu 00:03:30
00:03:30
quan điểm của Đức Giê-hô-va
về trẻ em.00:03:33
00:03:33
Vào thời đó, một số người
xem trẻ em không mấy quan trọng.00:03:37
00:03:37
Chúng không có địa vị xã hội,00:03:39
00:03:39
không có quyền hành00:03:40
00:03:40
và dường như chúng
không giúp ích gì cho ai.00:03:43
00:03:45
Nhưng Chúa Giê-su đã phản ứng thế nào00:03:48
00:03:48
khi thấy các môn đồ ngài làm thế? 00:03:51
00:03:51
Ngài đã không vui.00:03:53
00:03:53
Câu 14 cho chúng ta biết
ngài “bất bình”.00:03:57
00:03:57
Chúng ta có thể thấy00:03:59
00:03:59
Đức Giê-hô-va yêu thương
và nhân từ như thế nào 00:04:03
00:04:04
qua những gì Chúa Giê-su làm
trong câu 16:00:04:08
00:04:09
“Rồi ngài ôm những đứa trẻ vào lòng,00:04:12
00:04:12
đặt tay trên chúng00:04:14
00:04:14
mà ban phước cho”.00:04:17
00:04:18
Đó thật là một lời tường thuật
ấm lòng, phải không?00:04:21
00:04:21
Anh chị hãy thử hình dung cảnh sau:00:04:23
00:04:23
những đứa trẻ bị xua đuổi trước đó, 00:04:26
00:04:26
giờ đây được Con
của Đức Chúa Trời tiếp đón00:04:30
00:04:30
một cách nồng ấm.00:04:31
00:04:31
Một tài liệu tham khảo
nói như sau về Chúa Giê-su:00:04:35
00:04:35
“Hẳn ngài rất dễ gần00:04:37
00:04:37
và hay cười nói vui vẻ”.00:04:40
00:04:40
Nếu là mình, mình cũng muốn
chạy đến ngài, phải không?00:04:43
00:04:44
Dù Chúa Giê-su rất bận rộn00:04:46
00:04:46
và không còn nhiều thời gian ở trên đất,
trước khi hy sinh mạng sống.00:04:51
00:04:51
Nhưng ngài vẫn rất thân thiện,00:04:53
00:04:53
dành thời gian với trẻ em.00:04:55
00:04:55
Ngài làm cho các em nhỏ đó
cảm nhận được00:04:58
00:04:58
Đức Giê-hô-va yêu thương
và quan tâm đến chúng.00:05:01
00:05:01
Hãy thử nghĩ điều này
tác động thế nào đến các em trẻ ấy.00:05:05
00:05:05
Nếu họ trung thành phụng sự
Đức Giê-hô-va khi lớn lên,00:05:08
00:05:09
thì rất có thể họ đang ở trên trời00:05:11
00:05:11
và là bạn thân của Đức Giê-hô-va.00:05:13
00:05:14
Và không lâu nữa, họ sẽ khiến
chúng ta thán phục Đức Giê-hô-va hơn00:05:17
00:05:17
tại Ha-ma-ghê-đôn.00:05:19
00:05:20
Vậy, bài học là gì?00:05:22
00:05:22
Sau khi tốt nghiệp,00:05:24
00:05:24
đời sống của anh chị sẽ rất bận rộn,00:05:27
00:05:27
anh chị sẽ có thêm
nhiều trách nhiệm phải lo00:05:29
00:05:29
và gặp nhiều áp lực,00:05:31
00:05:31
giống như đời sống của chúa Giê-su.00:05:33
00:05:33
Và khi anh chị bị cuốn vào những điều đó,00:05:36
00:05:36
sẽ có người đến xin anh chị giúp đỡ.00:05:40
00:05:41
Có thể họ cảm thấy như những em trẻ ấy.00:05:44
00:05:44
Có lẽ họ cảm thấy
mình chẳng mấy quan trọng.00:05:47
00:05:47
Họ không được học Trường Ga-la-át
hay Trường SKE.00:05:51
00:05:51
Và có lẽ họ âm thầm tự nhủ:00:05:54
00:05:54
“Liệu Đức Giê-hô-va có quan tâm
đến mình không?”.00:05:57
00:05:59
Trong những lúc đó,00:06:00
00:06:01
chúng ta có cơ hội để giúp họ
thán phục Đức Giê-hô-va,00:06:06
00:06:07
bằng cách tiếp đón họ
như Chúa Giê-su.00:06:10
00:06:11
Đôi khi, chỉ cần một nụ cười nồng ấm,00:06:15
00:06:15
dành thời gian hỏi thăm00:06:17
00:06:17
cũng đủ để trấn an họ rằng00:06:19
00:06:19
họ quan trọng với Đức Giê-hô-va,00:06:21
00:06:21
và ngài xem họ là bạn thân của ngài.00:06:24
00:06:25
Anh chị có cảm thấy như thế
khi ở Ga-la-át không?00:06:28
00:06:29
Có ai trấn an anh chị rằng00:06:31
00:06:31
thư mời học trường của anh chị
không phải là nhầm lẫn?00:06:34
00:06:35
Anh chị có cảm tạ Đức Giê-hô-va
về sự khích lệ đó chưa?00:06:39
00:06:40
Đó là sức mạnh của sự tiếp đón
giống như Chúa Giê-su.00:06:44
00:06:44
Hãy cùng xem lời tường thuật thứ hai
nơi Lu-ca chương 23.00:06:48
00:06:49
Bối cảnh ở đây00:06:50
00:06:50
Chúa Giê-su đang chịu
thử thách cuối cùng.00:06:53
00:06:54
Xung quanh ngài không phải
là những em trẻ nữa,00:06:57
00:06:57
mà là hai tên tội phạm cùng bị đóng đinh.00:06:59
00:06:59
Họ cũng hùa theo chế giễu ngài,00:07:02
00:07:02
và thậm chí nói những lời
nhục mạ Chúa Giê-su.00:07:06
00:07:06
Và rồi một điều bất ngờ đã xảy ra 00:07:09
00:07:09
nơi Lu-ca 23:42,00:07:13
00:07:13
một trong hai tên tội phạm
đã thay đổi thái độ.00:07:16
00:07:16
Ông ta nói:00:07:18
00:07:19
“Thưa ngài Giê-su,00:07:21
00:07:21
xin nhớ đến tôi00:07:23
00:07:23
khi ngài vào trong Nước ngài”.00:07:26
00:07:27
Đây quả là một tình huống
đặc biệt phải không?00:07:29
00:07:30
Chúa Giê-su đang gánh mạng sống00:07:32
00:07:32
của cả nhân loại trên vai của mình.00:07:35
00:07:35
Hẳn Chúa Giê-su hoàn toàn
có lý do chính đáng để giữ im lặng 00:07:39
00:07:39
và lờ đi những gì tên tội phạm đó nói,00:07:41
00:07:41
như thể treo tấm bảng00:07:43
00:07:44
“Xin đừng làm phiền”.00:07:45
00:07:47
Nhưng điều gì đã khiến người đàn ông ấy
thán phục Đức Giê-hô-va? 00:07:52
00:07:53
Đó chính là sự tiếp đón của Chúa Giê-su.00:07:56
00:07:56
Nơi phần cuối của câu 4300:07:58
00:07:59
ngài nói: “Anh sẽ ở với tôi
trong địa đàng”.00:08:05
00:08:06
Thật là câu trả lời ấm lòng.00:08:08
00:08:08
Ai có thể ngờ được?00:08:09
00:08:09
Hãy để ý, Chúa Giê-su không nói:00:08:12
00:08:12
“Đừng có lo. Anh sẽ ở trong địa đàng”.00:08:15
00:08:16
Nhưng ngài nói: “Anh sẽ ở với tôi
trong địa đàng”.00:08:21
00:08:21
Chúa Giê-su hứa với
cá nhân người đàn ông này00:08:24
00:08:24
rằng ngài sẽ không quên ông00:08:26
00:08:26
và ngài sẽ chào đón ông,00:08:29
00:08:29
sẽ giúp ông trở thành bạn Đức Giê-hô-va00:08:31
00:08:31
khi ông sống lại trên đất.00:08:33
00:08:33
Lời hứa của Chúa Giê-su00:08:35
00:08:35
không thay đổi hoàn cảnh
của người đàn ông này,00:08:37
00:08:37
nhưng đã thay đổi tinh thần ông ấy.00:08:39
00:08:40
Họ có thể đập gãy chân
nhưng không thể đập tan hy vọng của ông.00:08:44
00:08:44
Ông sẽ chết, nhưng sẽ sống lại
trong địa đàng.00:08:48
00:08:49
Bài học là gì?00:08:51
00:08:52
Sau khi tốt nghiệp,00:08:53
00:08:53
thử thách của anh chị
sẽ không biến mất.00:08:56
00:08:56
Thật ra, trong vài trường hợp00:08:58
00:08:58
anh chị có thể gặp phải
nhiều thử thách hơn00:09:00
00:09:00
khi chuyển đến một nơi mới,00:09:02
00:09:02
học một ngôn ngữ mới,00:09:03
00:09:03
tập thích nghi với nhiệm sở mới.00:09:05
00:09:05
Thậm chí, anh chị hoặc người thân
có thể mắc một căn bệnh.00:09:09
00:09:09
Giống như trường hợp của Chúa Giê-su,00:09:12
00:09:12
trong khi chúng ta đang đương đầu
với thử thách của chính mình,00:09:15
00:09:15
thì có thể sẽ có người đến00:09:19
00:09:20
xin chúng ta giúp đỡ.00:09:22
00:09:22
Một số người có thể cảm thấy
như thể họ bị lãng quên00:09:26
00:09:26
hoặc chẳng có ai quan tâm.00:09:29
00:09:30
Có thể họ xấu hổ về quá khứ,00:09:32
00:09:33
hoặc đang tranh đấu với một khuyết điểm 00:09:35
00:09:35
khiến họ cảm thấy mặc cảm
và nản lòng.00:09:38
00:09:38
Trong những lúc như thế,00:09:40
00:09:40
chúng ta có cơ hội 00:09:42
00:09:42
để giúp họ thán phục Đức Giê-hô-va.00:09:46
00:09:46
Chúng ta có thể trấn an họ00:09:48
00:09:48
qua những lời quan tâm và khích lệ,00:09:51
00:09:51
giúp họ nhớ là họ không đơn độc.00:09:53
00:09:54
Hãy cho họ biết, giống như họ,
chúng ta cũng có những thử thách00:09:57
00:09:58
và Đức Giê-hô-va sẽ
không bao giờ quên chúng ta.00:10:02
00:10:03
Lời nói của chúng ta không thể
thay đổi hoàn cảnh của họ,00:10:06
00:10:06
nhưng có thể giúp họ thay đổi tinh thần,00:10:09
00:10:09
giúp họ khơi lại lòng tin chắc00:10:11
00:10:11
là họ quan trọng với Đức Giê-hô-va00:10:14
00:10:14
và ngài xem họ là bạn.00:10:16
00:10:17
Chúng ta vừa xem
hai lời tường thuật cho thấy00:10:20
00:10:20
cách Chúa Giê-su mang lại
vinh hiển cho Cha ngài.00:10:22
00:10:22
Rõ ràng, chúng ta không phải
là Chúa Giê-su.00:10:26
00:10:26
Chúng ta còn cần phải nỗ lực rất nhiều,00:10:28
00:10:28
nên không phải lúc nào00:10:30
00:10:30
chúng ta cũng có thể
tiếp đón người ta giống như ngài.00:10:32
00:10:33
Tuy nhiên, chúng ta có thể
bắt chước mục tiêu của ngài:00:10:36
00:10:36
đó là đối xử với người ta theo cách
mang lại sự vinh hiển cho Đức Giê-hô-va.00:10:41
00:10:42
Dù bận rộn hay đang
đương đầu với thử thách,00:10:46
00:10:46
dù người đến gặp ngài là ai,00:10:48
00:10:48
là một em nhỏ hay người đàn ông
muốn được ngài nhớ đến,00:10:51
00:10:51
hoặc là bất cứ người nào khác,00:10:53
00:10:54
Chúa Giê-su đều đối xử
với họ theo cách00:10:57
00:10:57
khiến họ thán phục Đức Giê-hô-va.00:11:00
00:11:00
Vậy để tóm lại,00:11:02
00:11:02
một bản dịch khác đã dịch
câu Rô-ma 15:7 như sau:00:11:06
00:11:06
“Thế thì, hãy tiếp đón nhau00:11:09
00:11:09
hầu mang lại vinh hiển
cho Đức Chúa Trời.00:11:12
00:11:12
Chúa Giê-su đã làm thế;
giờ đến lượt anh em!”.00:11:16
Anh David DeGuzman: Họ sẽ thán phục không?—Lễ mãn khóa thứ 159 của Trường Ga-la-át
-
Anh David DeGuzman: Họ sẽ thán phục không?—Lễ mãn khóa thứ 159 của Trường Ga-la-át
Họ sẽ cảm thấy thán phục không?
Đó là câu hỏi mà
Chúa Giê-su muốn trả lời.
Khi bắt đầu thi hành sứ mạng trên đất,
Chúa Giê-su có một mục tiêu
là mang lại “vinh hiển cho Đức Chúa Trời”.
Điều đó có nghĩa gì?
Trong Kinh Thánh từ “vinh hiển”
có thể nói đến bất cứ điều gì
khiến ai đó được người khác thán phục.
Chúa Giê-su không bao giờ
tự thán phục mình,
nhưng ngài rất thán phục Cha.
Chúa Giê-su cảm động trước
tình yêu thương và sự nhân từ của Cha
đến mức ngài cũng muốn người khác
cảm nhận được điều đó giống mình.
Vậy, ngài làm điều đó như thế nào
và chúng ta có thể học được gì?
Sách Rô-ma cho thấy
một cách ngài đã làm thế.
Mời anh chị mở đến Rô-ma chương 15
để xem Chúa Giê-su mang lại
vinh hiển cho Đức Chúa Trời như thế nào.
Rô-ma 15:7.
Rô-ma 15:7 nói như sau:
“Thế thì hãy tiếp đón nhau,
như Đấng Ki-tô đã tiếp đón anh em,
hầu mang lại vinh hiển
cho Đức Chúa Trời”.
Chúa Giê-su mang lại
vinh hiển cho Đức Chúa Trời
qua việc tiếp đón người khác.
Chúa Giê-su đối xử
với người ta theo cách
để họ có thể cảm nhận được
sự nhân từ,
lòng rộng rãi và sự thương xót
của Đức Giê-hô-va.
Đức Giê-hô-va sẵn sàng chấp nhận
bất cứ ai muốn đến gần ngài.
Ngài sẵn sàng chấp nhận
mọi loại người.
Và phần thông tin học hỏi
giải thích từ “tiếp đón”
cũng có thể được dùng
để miêu tả một người
làm cho người khác cảm thấy thoải mái
khi đến nhà mình
hoặc như bạn thân của mình.
Thật vậy, cách Chúa Giê-su tiếp đón
khiến người ta cảm thấy được chấp nhận
và đến gần hơn với Đức Giê-hô-va.
Thật ra, Kinh Thánh vài lần
nhắc đến việc
sau khi được Chúa Giê-su chữa lành,
người ta rời đi
“tôn vinh Đức Chúa Trời”.
Nói cách khác
họ rời đi với lòng thán phục
Đức Giê-hô-va.
Chúa Giê-su đã tiếp đón
người ta như thế nào?
Hãy cùng đọc hai lời tường thuật
và xem chúng ta có thể học được gì
để khi chúng ta tiếp đón người khác,
họ cũng thán phục Đức Giê-hô-va.
Lời tường thuật đầu tiên
ở Mác chương 10.
Xin mời anh chị cùng mở đến đó.
Mác chương 10.
Văn cảnh ở đây là
Chúa Giê-su đang rất bận rộn.
Ngài chỉ còn một khoảng thời gian ngắn
trước khi hy sinh mạng sống.
Ngài vừa mới nói về
một đề tài rất quan trọng
với những người Pha-ri-si
và môn đồ của ngài.
Nhưng rồi có một điều
có vẻ phiền toái xảy ra.
Hãy cùng đọc Mác 10:13:
“Người ta mang trẻ em đến
để Chúa Giê-su
đặt tay trên chúng,
nhưng các môn đồ khiển trách họ”.
Một bản dịch khác nói:
“Các môn đồ bảo họ
đừng làm phiền ngài nữa”.
Các môn đồ không phải là người xấu,
chỉ là họ không thực sự hiểu
quan điểm của Đức Giê-hô-va
về trẻ em.
Vào thời đó, một số người
xem trẻ em không mấy quan trọng.
Chúng không có địa vị xã hội,
không có quyền hành
và dường như chúng
không giúp ích gì cho ai.
Nhưng Chúa Giê-su đã phản ứng thế nào
khi thấy các môn đồ ngài làm thế?
Ngài đã không vui.
Câu 14 cho chúng ta biết
ngài “bất bình”.
Chúng ta có thể thấy
Đức Giê-hô-va yêu thương
và nhân từ như thế nào
qua những gì Chúa Giê-su làm
trong câu 16:
“Rồi ngài ôm những đứa trẻ vào lòng,
đặt tay trên chúng
mà ban phước cho”.
Đó thật là một lời tường thuật
ấm lòng, phải không?
Anh chị hãy thử hình dung cảnh sau:
những đứa trẻ bị xua đuổi trước đó,
giờ đây được Con
của Đức Chúa Trời tiếp đón
một cách nồng ấm.
Một tài liệu tham khảo
nói như sau về Chúa Giê-su:
“Hẳn ngài rất dễ gần
và hay cười nói vui vẻ”.
Nếu là mình, mình cũng muốn
chạy đến ngài, phải không?
Dù Chúa Giê-su rất bận rộn
và không còn nhiều thời gian ở trên đất,
trước khi hy sinh mạng sống.
Nhưng ngài vẫn rất thân thiện,
dành thời gian với trẻ em.
Ngài làm cho các em nhỏ đó
cảm nhận được
Đức Giê-hô-va yêu thương
và quan tâm đến chúng.
Hãy thử nghĩ điều này
tác động thế nào đến các em trẻ ấy.
Nếu họ trung thành phụng sự
Đức Giê-hô-va khi lớn lên,
thì rất có thể họ đang ở trên trời
và là bạn thân của Đức Giê-hô-va.
Và không lâu nữa, họ sẽ khiến
chúng ta thán phục Đức Giê-hô-va hơn
tại Ha-ma-ghê-đôn.
Vậy, bài học là gì?
Sau khi tốt nghiệp,
đời sống của anh chị sẽ rất bận rộn,
anh chị sẽ có thêm
nhiều trách nhiệm phải lo
và gặp nhiều áp lực,
giống như đời sống của chúa Giê-su.
Và khi anh chị bị cuốn vào những điều đó,
sẽ có người đến xin anh chị giúp đỡ.
Có thể họ cảm thấy như những em trẻ ấy.
Có lẽ họ cảm thấy
mình chẳng mấy quan trọng.
Họ không được học Trường Ga-la-át
hay Trường SKE.
Và có lẽ họ âm thầm tự nhủ:
“Liệu Đức Giê-hô-va có quan tâm
đến mình không?”.
Trong những lúc đó,
chúng ta có cơ hội để giúp họ
thán phục Đức Giê-hô-va,
bằng cách tiếp đón họ
như Chúa Giê-su.
Đôi khi, chỉ cần một nụ cười nồng ấm,
dành thời gian hỏi thăm
cũng đủ để trấn an họ rằng
họ quan trọng với Đức Giê-hô-va,
và ngài xem họ là bạn thân của ngài.
Anh chị có cảm thấy như thế
khi ở Ga-la-át không?
Có ai trấn an anh chị rằng
thư mời học trường của anh chị
không phải là nhầm lẫn?
Anh chị có cảm tạ Đức Giê-hô-va
về sự khích lệ đó chưa?
Đó là sức mạnh của sự tiếp đón
giống như Chúa Giê-su.
Hãy cùng xem lời tường thuật thứ hai
nơi Lu-ca chương 23.
Bối cảnh ở đây
Chúa Giê-su đang chịu
thử thách cuối cùng.
Xung quanh ngài không phải
là những em trẻ nữa,
mà là hai tên tội phạm cùng bị đóng đinh.
Họ cũng hùa theo chế giễu ngài,
và thậm chí nói những lời
nhục mạ Chúa Giê-su.
Và rồi một điều bất ngờ đã xảy ra
nơi Lu-ca 23:42,
một trong hai tên tội phạm
đã thay đổi thái độ.
Ông ta nói:
“Thưa ngài Giê-su,
xin nhớ đến tôi
khi ngài vào trong Nước ngài”.
Đây quả là một tình huống
đặc biệt phải không?
Chúa Giê-su đang gánh mạng sống
của cả nhân loại trên vai của mình.
Hẳn Chúa Giê-su hoàn toàn
có lý do chính đáng để giữ im lặng
và lờ đi những gì tên tội phạm đó nói,
như thể treo tấm bảng
“Xin đừng làm phiền”.
Nhưng điều gì đã khiến người đàn ông ấy
thán phục Đức Giê-hô-va?
Đó chính là sự tiếp đón của Chúa Giê-su.
Nơi phần cuối của câu 43
ngài nói: “Anh sẽ ở với tôi
trong địa đàng”.
Thật là câu trả lời ấm lòng.
Ai có thể ngờ được?
Hãy để ý, Chúa Giê-su không nói:
“Đừng có lo. Anh sẽ ở trong địa đàng”.
Nhưng ngài nói: “Anh sẽ ở với tôi
trong địa đàng”.
Chúa Giê-su hứa với
cá nhân người đàn ông này
rằng ngài sẽ không quên ông
và ngài sẽ chào đón ông,
sẽ giúp ông trở thành bạn Đức Giê-hô-va
khi ông sống lại trên đất.
Lời hứa của Chúa Giê-su
không thay đổi hoàn cảnh
của người đàn ông này,
nhưng đã thay đổi tinh thần ông ấy.
Họ có thể đập gãy chân
nhưng không thể đập tan hy vọng của ông.
Ông sẽ chết, nhưng sẽ sống lại
trong địa đàng.
Bài học là gì?
Sau khi tốt nghiệp,
thử thách của anh chị
sẽ không biến mất.
Thật ra, trong vài trường hợp
anh chị có thể gặp phải
nhiều thử thách hơn
khi chuyển đến một nơi mới,
học một ngôn ngữ mới,
tập thích nghi với nhiệm sở mới.
Thậm chí, anh chị hoặc người thân
có thể mắc một căn bệnh.
Giống như trường hợp của Chúa Giê-su,
trong khi chúng ta đang đương đầu
với thử thách của chính mình,
thì có thể sẽ có người đến
xin chúng ta giúp đỡ.
Một số người có thể cảm thấy
như thể họ bị lãng quên
hoặc chẳng có ai quan tâm.
Có thể họ xấu hổ về quá khứ,
hoặc đang tranh đấu với một khuyết điểm
khiến họ cảm thấy mặc cảm
và nản lòng.
Trong những lúc như thế,
chúng ta có cơ hội
để giúp họ thán phục Đức Giê-hô-va.
Chúng ta có thể trấn an họ
qua những lời quan tâm và khích lệ,
giúp họ nhớ là họ không đơn độc.
Hãy cho họ biết, giống như họ,
chúng ta cũng có những thử thách
và Đức Giê-hô-va sẽ
không bao giờ quên chúng ta.
Lời nói của chúng ta không thể
thay đổi hoàn cảnh của họ,
nhưng có thể giúp họ thay đổi tinh thần,
giúp họ khơi lại lòng tin chắc
là họ quan trọng với Đức Giê-hô-va
và ngài xem họ là bạn.
Chúng ta vừa xem
hai lời tường thuật cho thấy
cách Chúa Giê-su mang lại
vinh hiển cho Cha ngài.
Rõ ràng, chúng ta không phải
là Chúa Giê-su.
Chúng ta còn cần phải nỗ lực rất nhiều,
nên không phải lúc nào
chúng ta cũng có thể
tiếp đón người ta giống như ngài.
Tuy nhiên, chúng ta có thể
bắt chước mục tiêu của ngài:
đó là đối xử với người ta theo cách
mang lại sự vinh hiển cho Đức Giê-hô-va.
Dù bận rộn hay đang
đương đầu với thử thách,
dù người đến gặp ngài là ai,
là một em nhỏ hay người đàn ông
muốn được ngài nhớ đến,
hoặc là bất cứ người nào khác,
Chúa Giê-su đều đối xử
với họ theo cách
khiến họ thán phục Đức Giê-hô-va.
Vậy để tóm lại,
một bản dịch khác đã dịch
câu Rô-ma 15:7 như sau:
“Thế thì, hãy tiếp đón nhau
hầu mang lại vinh hiển
cho Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-su đã làm thế;
giờ đến lượt anh em!”.
-