JW subtitle extractor

Anh Richard Chilton: Quyết định là ở anh chị—Lễ mãn khóa thứ 159 của Trường Ga-la-át

Video Other languages Share text Share link Show times

Trong đời sống,
tất cả chúng ta đều phải đưa ra quyết định
từ những điều đơn giản
đến những điều quan trọng.
Chẳng hạn, nên nói gì hay làm gì.
Mỗi khía cạnh trong đời sống
đều đòi hỏi chúng ta
phải chọn điều này hay điều kia.
Và mỗi quyết định đều có
kết quả hoặc hậu quả kèm theo.
Vậy làm thế nào để chúng ta
đưa ra quyết định khôn ngoan?
Hãy cùng nhau xem xét
một minh họa của Chúa Giê-su.
Vào thế kỷ thứ nhất,
người ta thường ăn trong tư thế
nghiêng người về phía trước và tay tựa lên gối.
Họ ngồi trên những chiếc ghế
được xếp thành hình chữ U
và ở giữa thì có một cái bàn ăn.
Người La Mã gọi cách sắp xếp này là triclinium,
nghĩa là “căn phòng có ba chiếc ghế”.
Căn phòng này không chỉ đơn thuần
là nơi dùng bữa
mà việc sắp xếp chỗ ngồi trên bàn ăn
cũng phản ánh vị thế của khách
trong xã hội lúc bấy giờ.
Chẳng hạn có ghế dành cho
những vị khách có vị thế thấp nhất.
Một ghế khác thì dành cho
những vị khách có vị thế trung bình.
Và cuối cùng là ghế dành cho
những vị khách có vị thế cao nhất.
Không chỉ có thế,
vị trí ngồi cụ thể của từng khách
cũng cho thấy vị khách đó
quan trọng đến mức nào.
Theo văn hóa và phong tục thời đó,
người ngồi bên trái của một vị khách
thì quan trọng hơn người ngồi bên phải.
Chẳng hạn, như chúng ta thấy trong bức hình,
đây là vị trí thường ngồi của chủ nhà.
Ông thường ngồi ở ghế có vị thế thấp nhất,
còn vị khách quan trọng nhất
thì được sắp xếp
ngồi ngay bên trái của chủ nhà,
như được làm nổi bật trong bức hình.
Nhưng ở đây cũng có một điểm rất thú vị.
Đó là gì?
Chính khách mời mới là người
chọn chỗ mình sẽ ngồi.
Nhưng điều này cũng là một cái bẫy.
Nơi Lu-ca 14:1
cho chúng ta biết
Chúa Giê-su được mời đến nhà
của một người Pha-ri-si
để dùng bữa vào ngày Sa-bát.
Và trong đó cũng có
những người rất thông thạo luật pháp.
Họ đều đang chăm chú quan sát Chúa Giê-su.
Nhưng thật ra ai đang quan sát ai?
Hãy cùng đọc tiếp
nơi Lu-ca chương 14 từ câu số 7.
Bối cảnh của những câu này
đó là khi Chúa Giê-su thấy
những người được mời đến dùng bữa
đều chọn chỗ nổi bật nhất,
thì ngài nói với họ một minh họa.
Đây là một minh họa thú vị
nhưng cũng thẳng thắn.
Ngài nói:
“Khi được ai mời dự tiệc cưới,
đừng ngồi ở chỗ nổi bật nhất”.
Tại sao đây lại là một cái bẫy cho họ?
Chúa Giê-su cho biết lý do ở vế tiếp theo:
“Biết đâu chủ tiệc cũng mời khách
quý hơn anh em và sẽ đến nói với anh em:
‘Hãy nhường chỗ cho vị này’.
Lúc ấy, anh em sẽ ngượng mặt
mà xuống ngồi chỗ thấp nhất”.
Khó xử ha.
Hãy lưu ý rằng chủ tiệc không bảo khách
nên chuyển đến ngồi chỗ nào
mà chỉ bảo khách phải rời khỏi chỗ.
Giờ đây, khách phải chọn lại chỗ khác.
Nếu làm theo minh họa của Chúa Giê-su
thì lần này vị khách đó
nên chọn chỗ thấp nhất
để tránh bị ngượng ngùng
hay xấu hổ một lần nữa.
Nói sao về 54 học viên
đang ngồi ở hàng ghế đầu?
Anh chị đã đưa ra
nhiều quyết định khôn ngoan,
nhờ thế mà anh chị
có mặt tại đây ngày hôm nay.
Nhưng hãy nhớ rằng
trong tương lai còn có nhiều quyết định nữa
mà anh chị phải đưa ra.
Vậy làm thế nào anh chị chắc chắn rằng
đó là quyết định khôn ngoan?
Hãy trở lại với minh họa
của Chúa Giê-su nơi Lu-ca chương 14.
Và hãy để ý ngài cho biết một phẩm chất quan trọng
giúp chúng ta quyết định khôn ngoan.
Giờ đây, chúng ta hãy cùng đọc tiếp câu 10.
Lu-ca 14:10, ở đây ngài nói:
“Nhưng khi được mời,
hãy đến ngồi chỗ thấp nhất,
để khi chủ tiệc đến, người sẽ nói với anh em:
‘Bạn ơi, hãy lên ngồi ở chỗ cao hơn’.
Như thế, anh em sẽ được vinh dự
trước mặt tất cả những người cùng dự tiệc.
Vì ai tự tôn mình lên sẽ bị hạ xuống,
còn ai tự hạ mình xuống sẽ được tôn lên”.
Vậy phẩm chất nào
giúp chúng ta quyết định khôn ngoan?
Khiêm nhường.
Khi anh chị đưa ra quyết định
với lòng khiêm nhường,
thì kết quả sẽ là vinh dự thay vì xấu hổ.
Đức Giê-hô-va đã ban cho anh chị
món quà tự do ý chí.
Và chắc chắn ngài muốn anh chị
sử dụng món quà ấy một cách khôn ngoan.
Chẳng hạn,
nếu anh chị nhận một nhiệm sở mới
tại một nước khác,
thì anh chị sẽ đến đó với thái độ nào?
Liệu anh chị có giống như Chúa Giê-su
là khiêm nhường
cưỡi một con lừa thồ hàng
và tầm thường để vào thành không?
Hay anh chị sẽ cưỡi trên
một chiến mã oai phong
chỉ để thu hút sự chú ý của người khác?
Còn nếu như anh chị trở lại chi nhánh của mình
và anh chị cảm thấy là mình
không được chú ý hay xem trọng,
thì anh chị sẽ phản ứng thế nào?
Anh chị nghĩ liệu mình
sẽ giống như người con lầm lạc
trong minh họa của Chúa Giê-su
là khiêm nhường và sẵn sàng nhận
bất cứ nhiệm vụ nào được giao không?
Hay anh chị nghĩ rằng mình xứng đáng
nhận những trách nhiệm lớn hơn
vì là học viên tốt nghiệp Trường Ga-la-át?
Anh chị sẽ vui lòng chọn chỗ thấp nhất
hay là âm thầm khao khát chỗ cao nhất?
Hãy nhớ rằng quyết định là ở anh chị.
Qua những gì chúng tôi thấy
nơi anh chị trong 5 tháng vừa qua,
chúng tôi hoàn toàn tin chắc
anh chị sẽ đưa ra những quyết định khôn ngoan.
Vì thế,
hãy tiếp tục dùng quyền hạn
mà anh chị được giao
để giúp đỡ và hỗ trợ cho những anh chị
làm việc chung với mình.
Và hãy nhớ là luôn làm điều lành
cho anh em càng nhiều càng tốt.
Và khi làm thế,
anh chị sẽ là nguồn mang lại sự tươi tỉnh
cho mọi người xung quanh
như Chúa Giê-su đã làm.
Điều này làm tôi nhớ đến
một lời mời rất ấm lòng của Chúa Giê-su
được ghi lại nơi Ma-thi-ơ 11:28.
Chúa Giê-su nói:
“Hãy đến với tôi, hỡi những ai
nhọc nhằn và nặng gánh”.
Hãy lưu ý Chúa Giê-su mời tất cả mọi người,
kể cả những người đang gặp nhiều vấn đề.
Chúa Giê-su không hề nghĩ họ là gánh nặng,
ngài không tìm cách tránh họ.
Trái lại, nơi câu 29, ngài nói:
“Hãy mang ách của tôi và học theo tôi”.
Thời đó có hai loại ách.
Loại ách đơn thì buộc con vật
phải mang toàn bộ gánh nặng một mình,
còn loại ách đôi thì giúp con vật
san sẻ gánh nặng với con khác.
Anh chị nghĩ
Chúa Giê-su đang nhắc đến loại ách nào?
Chúng ta biết rõ
là ngài đang nhắc đến loại ách đôi
vì ý của ngài trong câu này là:
“Hãy mang ách cùng với tôi”.
Vậy hỡi các anh,
khi đảm nhận một trách nhiệm nào đó
thì hãy nhớ
là đừng chỉ giao việc cho người khác
mà hãy cùng tham gia
và san sẻ công việc với họ.
Sau đó, Chúa Giê-su nói:
“Vì tôi là người ôn hòa
và có lòng khiêm nhường”.
Chúa Giê-su không thể hiện
những phẩm chất này cốt chỉ để người ta thấy
mà đó là bản chất thật của ngài.
Và Chúa Giê-su nói tiếp nơi Ma-thi-ơ 11:29:
“Anh em sẽ được lại sức”.
Vậy hỡi các chị,
hãy tìm cơ hội để khích lệ
và giúp người khác được lại sức
khi cùng làm việc với họ.
Chúng tôi tin chắc các chị sẽ làm thế.
Để kết luận,
hãy nhớ lại gương mẫu của Chúa Giê-su.
Khi ở gần và trò chuyện với ngài,
thì ai ai cũng cảm thấy là mình thật sự
có giá trị, được thấu hiểu và được tươi tỉnh.
Là những học viên sắp tốt nghiệp Ga-la-át,
anh chị có thể giúp người khác cảm thấy như vậy
nếu nỗ lực bắt chước Chúa Giê-su,
ghi nhớ và áp dụng bài học về triclinium.
Chúa Giê-su đặc biệt dùng minh họa này
để dạy các môn đồ về một phẩm chất cần thiết,
đó là sự khiêm nhường.
Phẩm chất này sẽ thu hút người khác
đến gần với anh chị.
Và nếu anh chị tiếp tục khiêm nhường,
ngay cả trong lối suy nghĩ,
thì điều đó sẽ giúp anh chị
đưa ra những quyết định khôn ngoan.
Nhờ thế vinh dự sẽ luôn luôn theo anh chị.
Vậy anh chị sẽ chọn ngồi ở đâu?
Hãy nhớ quyết định là ở anh chị.