JW subtitle extractor

Kênh truyền thông JW—Tháng 7 năm 2026

Video Other languages Share text Share link Show times

Xin nồng nhiệt chào đón anh chị
đến với Kênh truyền thông JW.
Tất cả chúng ta đều muốn
đưa ra những quyết định đúng đắn
và hướng đến tương lai
với lòng tin chắc.
Để làm thế,
chúng ta cần sự hướng dẫn khôn ngoan.
Trong tháng này,
hãy xem chúng ta có thể
tìm sự hướng dẫn ấy ở đâu
và cách để làm theo.
Chúng ta sẽ được gặp gia đình Tshomba.
Họ đã vâng lời làm theo hướng dẫn
và được ban phước.
Chúng ta sẽ tìm kiếm báu vật
trong sách Ha-ba-cúc
để biết cách giữ bình tĩnh
khi đứng trước một nhiệm vụ
hay một tình huống
mà mình cảm thấy choáng ngợp.
Hãy xem một ngày
của một anh trẻ
đã rời nhà để phụng sự tại nơi
có nhu cầu lớn hơn
ở Cộng hòa Dominica
diễn ra như thế nào.
Có rất nhiều điều đang đón chờ anh chị
trong tập này của Kênh truyền thông JW.
Anh chị có biết
phải đi đường nào không?
Chủ đề của bài giảng ngày hôm nay
dựa trên Giô-suê 3:4.
Bối cảnh của câu Kinh Thánh này
là dân Y-sơ-ra-ên
sắp bước vào Đất Hứa
sau khi họ phải chờ đợi
khoảng 40 năm.
Tuy nhiên, hành trình phía trước
không hề dễ dàng.
Họ cần phải nỗ lực,
có đức tin và lòng can đảm
để hưởng những ân phước
trong Đất Hứa.
Làm sao họ biết
phải làm gì tiếp theo?
Hãy cùng đọc Giô-suê 3:2-4
để biết Đức Giê-hô-va đã chỉ dẫn
dân của ngài như thế nào
vào thời điểm quan trọng ấy.
“Ba ngày sau,
các quan chức đi khắp trại
và truyền lệnh cho dân chúng rằng:
‘Ngay khi thấy hòm của giao ước
Giê-hô-va Đức Chúa Trời
được các thầy tế lễ
người Lê-vi khiêng đi
thì anh em phải rời khỏi
chỗ của mình và đi theo.
Nhưng phải cách xa
khoảng 2.000 cu-bít;
đừng đến gần hòm,
để anh em biết phải đi đường nào
vì anh em chưa hề đi trên đường ấy’”.
Như vậy, họ phải theo hòm của giao ước
để biết nên đi đường nào.
Mặc dù điều này nghe có vẻ hiển nhiên
nhưng dân Y-sơ-ra-ên
thường khó làm theo các chỉ dẫn.
Vì họ hay tập trung vào sự bất toàn
và thiếu sót của những người dẫn đầu.
Và để lòng kiêu ngạo
hoặc ước muốn độc lập
chi phối các quyết định của mình.
Tại sao lời tường thuật này
liên quan đến chúng ta?
Vì chúng ta cũng đang ở một thời điểm
quan trọng của lịch sử nhân loại.
Mọi dấu hiệu đều cho thấy
chúng ta đang sống
trong giai đoạn cuối
của “những ngày sau cùng”
và chúng ta sắp được chứng kiến
khởi đầu của hoạn nạn lớn
dẫn đến Ha-ma-ghê-đôn.
Làm theo sự chỉ dẫn
là điều rất cần thiết.
Làm sao chúng ta biết
phải đi đường nào?
Giống như vào thời của Giô-suê,
chúng ta cần nhận biết
cách Đức Giê-hô-va
đang hướng dẫn dân ngài
và làm theo.
Ghi nhớ điều đó,
bài giảng này
sẽ xem xét ba điểm sau:
Thứ nhất, làm sao chúng ta biết
mình phải đi đường nào?
Thứ hai, làm thế nào để
tiếp tục ở trên con đường ấy?
Và thứ ba,
làm sao để theo kịp sự chỉ dẫn?
Chúng ta hãy bắt đầu
với điểm đầu tiên,
làm sao chúng ta biết
mình phải đi đường nào?
Khi ở trong đồng vắng
dưới sự hướng dẫn
của Môi-se và A-rôn,
dân Y-sơ-ra-ên
có bằng chứng rõ ràng cho thấy
Đức Giê-hô-va đang hướng dẫn họ
qua trụ mây ban ngày
và trụ lửa ban đêm.
Tuy nhiên, Đức Giê-hô-va đã thay đổi cách
ngài cung cấp sự chỉ dẫn.
Dân Y-sơ-ra-ên cần có đức tin
để chấp nhận là giờ đây,
Đức Giê-hô-va đang dùng
Giô-suê hướng dẫn họ.
Khi để hòm của giao ước
đi trước dân chúng,
Giô-suê cho
dân Y-sơ-ra-ên thấy rằng
Đức Giê-hô-va chính là đấng
đang hướng dẫn họ.
Ngày nay,
Đức Giê-hô-va đang dùng ai?
Chúa Giê-su
cho chúng ta biết câu trả lời.
Mời anh chị cùng mở đến
câu Kinh Thánh nơi Ma-thi-ơ 24:45.
“Ai thật sự là đầy tớ trung tín và khôn ngoan
mà chủ đã giao nhiệm vụ
coi sóc các gia nhân mình
để cung cấp thức ăn đúng giờ?”.
“Đầy tớ trung tín và khôn ngoan”.
Họ là ai?
Ngày nay đó chính là
Hội đồng Lãnh đạo
của Nhân Chứng Giê-hô-va.
Họ cung cấp thức ăn thiêng liêng,
sự chỉ dẫn
và sự trợ giúp thực tế
cho Nhân Chứng Giê-hô-va
trên khắp thế giới.
Chúng ta biết điều đó.
Chúng ta đã xem xét
câu Kinh Thánh này nhiều lần.
Nhưng có bao giờ chúng ta nghĩ
tại sao chúng ta tin điều đó không?
Trong sách Vui sống mãi mãi
có bài 54 với tựa:
“Vai trò của ‘đầy tớ trung tín và khôn ngoan’”.
Trong bài đó
có những câu hỏi dành cho học viên:
“Điều gì giúp bạn tin chắc
Chúa Giê-su đang hướng dẫn
Hội đồng Lãnh đạo?”,
và “Bạn có tin rằng Hội đồng Lãnh đạo
là ‘đầy tớ trung tín và khôn ngoan’ không?”.
Đây là những câu hỏi rất quan trọng.
Anh chị sẽ trả lời thế nào?
Có lẽ anh chị sẽ thấy hữu ích
khi xem xét bài này
gồm mục Khám phá
trong Buổi thờ phượng của gia đình
hoặc khi học hỏi cá nhân.
Tại sao điều đó rất quan trọng?
Hãy thử nghĩ:
Nếu dân Y-sơ-ra-ên sẽ đi theo
những người nam
đang khiêng hòm của giao ước
bước xuống sông
khi nước sông dâng cao
thì họ cần hoàn toàn tin chắc là
Đức Giê-hô-va đang hướng dẫn
những người nam ấy.
Tương tự, nếu chúng ta
đi theo Hội đồng Lãnh đạo
trong những ngày tháng
khó khăn ở phía trước
thì chúng ta cần
hoàn toàn tin chắc rằng
Đức Giê-hô-va đang hướng dẫn họ
qua con ngài là Chúa Giê-su Ki-tô.
Chúng ta đã tìm được lời giải đáp
cho câu hỏi đầu tiên,
“Làm sao chúng ta biết
mình phải đi đường nào?”.
Giống như những người
Y-sơ-ra-ên trung thành,
chúng ta đi theo những anh
mà Đức Giê-hô-va đang dùng
để dẫn dắt chúng ta.
Điều này dẫn đến điểm thứ hai:
“Làm thế nào để
tiếp tục ở trên con đường đó?”.
Có lẽ chúng ta thấy dễ
để làm theo chỉ dẫn
mà mình đồng tình.
Tuy nhiên, sẽ khó hơn
nếu chúng ta được bảo làm một điều khác
với suy nghĩ của mình.
Vậy chúng ta sẽ làm gì?
Sứ đồ Phao-lô nêu gương tốt cho chúng ta
về cách mình nên phản ứng.
Công vụ chương 21 ghi lại
lúc Phao-lô đến Giê-ru-sa-lem
và cho Gia-cơ cũng như
các trưởng lão ở đó biết
về những chuyến hành trình
truyền giáo của ông.
Họ rất vui khi nghe
những kinh nghiệm của ông.
Nhưng cũng có một vấn đề.
Hãy lưu ý họ nói gì
về một số tín đồ Do Thái
như được ghi lại
nơi câu Kinh Thánh
Công vụ 21:21:
Câu này nói như sau:
“Nhưng họ nghe đồn
anh dạy tất cả người Do Thái
sống giữa dân ngoại rằng
họ phải bỏ Luật pháp Môi-se,
đừng cắt bì cho con
cũng đừng làm theo các tục lệ”.
Không có bằng chứng nào
cho thấy Phao-lô làm điều này.
Tuy nhiên, đã có những tin đồn.
Vậy các anh bảo Phao-lô làm gì?
Hãy cùng xem Công vụ 21:24.
Câu này nói:
“Hãy dẫn họ theo,
cùng họ tẩy uế theo nghi thức
và trả chi phí cho họ,
để họ được cạo đầu.
Như thế mọi người sẽ biết
lời đồn về anh là vô căn cứ,
biết anh sống nề nếp
và tuân giữ Luật pháp”.
Phao-lô đã làm gì?
Ông không tranh cãi hay kháng cự.
Câu 26 cho biết:
“Hôm sau,
Phao-lô dẫn những người ấy theo,
ông cùng họ tẩy uế theo nghi thức”.
Như vậy để đánh tan
những tin đồn vô căn cứ ấy,
Phao-lô đã tự dùng tiền của mình
và làm điều mà ông biết
giờ đây không cần phải làm nữa.
Tại sao?
Vì ông trung tín với những người
mà Đức Giê-hô-va bổ nhiệm để dẫn đầu.
Bài học là gì?
Khi nhận được sự chỉ dẫn,
ngay cả nếu chỉ dẫn đó
có vẻ không cần thiết
hoặc khác với quan điểm của mình,
chúng ta có tin cậy Đức Giê-hô-va đủ
để làm theo chỉ dẫn đó không?
Nếu nhận được sự chỉ dẫn rõ ràng
và không đi ngược lại
với nguyên tắc Kinh Thánh,
hãy làm theo.
Có thể Đức Giê-hô-va có lý do
khi để một điều xảy ra.
Ngay cả nếu không phải như thế,
ngài sẽ ban thưởng
khi chúng ta trung thành.
Đôi khi chỉ dẫn ấy
có thể cứu mạng chúng ta.
Hẳn anh chị nhớ vở kịch
“Hãy phó thác đường mình
cho Đức Giê-hô-va”.
Vở kịch đó
tái hiện tình huống có thật
khi anh em
ở châu Phi phải chạy trốn
để bảo toàn mạng sống.
Ngày nay, điều này cũng đang xảy ra
với một số anh em
ở những nơi khác nhau trên thế giới.
Chúng ta cảm thấy rất đau lòng
khi nghe điều này.
Vở kịch này
thôi thúc tất cả chúng ta suy nghĩ
xem mình sẽ phản ứng thế nào
nếu được bảo làm một điều
mà mình cảm thấy hơi thái quá
hoặc không cần thiết.
Hãy xem lại vở kịch đó trong
Buổi thờ phượng của gia đình
rồi nghĩ xem
mình sẽ phản ứng thế nào
khi nhận được chỉ dẫn tương tự.
Tại sao điều này rất quan trọng?
Hãy suy nghĩ điều này:
Liệu chúng ta
sẽ nhận được chỉ dẫn rõ ràng
là làm gì và không làm gì
trong hoạn nạn lớn sắp tới không?
Chúng ta sẽ nhận chỉ dẫn đó
như thế nào?
Chỉ dẫn đó có hợp lý với mình không?
Nếu hoàn toàn tin cậy nơi
Đức Giê-hô-va và Con ngài
chúng ta sẽ sẵn sàng làm theo chỉ dẫn
đến từ các anh dẫn đầu.
Như vậy, chúng ta vừa xem xét
mình nên đi con đường nào
và cách để luôn ở trên con đường đó.
Điều này dẫn đến điểm thứ ba:
Làm thế nào để theo kịp chỉ dẫn?
Hãy cẩn thận
đừng bao giờ để sự thất vọng,
sự ngược đãi và các vấn đề
khiến chúng ta ngưng hoặc chậm lại
trong việc làm theo chỉ dẫn
đến từ các anh dẫn đầu.
Có lẽ chúng ta sẽ
nhanh chóng hưởng ứng
nếu nghe một chỉ dẫn
trực tiếp đến từ Hội đồng Lãnh đạo.
Nhưng chúng ta sẽ làm gì
khi nhận chỉ dẫn
đến từ trưởng lão địa phương
hay giám thị vòng quanh?
Chúng ta biết những tính cách của họ.
Chúng ta biết sự bất toàn của họ.
Điều đó có khiến chúng ta
ngưng hay chậm lại không?
Hay chúng ta vẫn thấy
Đức Giê-hô-va đứng đằng sau chỉ dẫn đó.
Chúng ta cần gắn bó
với tổ chức của Đức Giê-hô-va.
Tại sao điều này rất quan trọng?
Đã bao giờ anh chị lái xe theo sau
một người và bị kẹt xe
rồi anh chị nhận ra
người ấy ở tuốt phía trước?
Sau đó, anh chị thấy
họ rẽ vào một con đường
và anh chị bị mất dấu.
Vậy thì sao?
Chúng ta bị tụt lại phía sau.
Cũng vì lý do đó,
chúng ta cần theo kịp
tổ chức của Đức Giê-hô-va.
Chúng ta làm điều này bằng cách nào?
Hãy nghĩ đến nhắc nhở mà mình thường nhận được
để không chậm lại về thiêng liêng.
Đó là gì?
Đó là tham dự các buổi nhóm họp,
duy trì thói quen đọc Kinh Thánh mỗi ngày,
học hỏi cá nhân và cầu nguyện,
tham gia vào công việc thánh chức.
Những điều này giúp chúng ta theo kịp
tổ chức của Đức Giê-hô-va.
Đôi khi có một số anh chị chỉ trích
các quyết định được đưa ra
hoặc cách xử lý
một vấn đề nào đó trong tổ chức
và điều này khiến
một số người chậm lại,
ngưng hoạt động
hay ngưng kết hợp
với anh em và hội thánh.
Đáng buồn là họ không hiểu rằng
giống như trong nước Y-sơ-ra-ên,
mọi việc sẽ không thể
được thực hiện một cách hoàn hảo
vì tất cả các anh dẫn đầu
đều là người bất toàn.
Những người như thế
không thể tìm được một tổ chức hoàn hảo.
Chỉ có một người
duy nhất hoàn hảo
là Chúa Giê-su.
Như vậy, chúng ta có
những người bất toàn đang nỗ lực hết sức
để làm theo chỉ dẫn của
Đấng Lãnh Đạo hoàn hảo của họ.
Một giám thị vòng quanh
dày dạn kinh nghiệm
thường nói như sau
về sắp đặt của Đức Giê-hô-va:
“Đây là tổ chức bất toàn
tuyệt vời nhất trên trái đất”.
Anh ấy nói thật đúng.
Có lẽ điều này nhắc chúng ta nhớ đến
những điều được ghi lại
nơi Giăng chương 6.
Chúng ta nhớ là
một số người đã bị vấp ngã
khi Chúa Giê-su nói
về việc ăn thịt và uống huyết của ngài.
Lời tường thuật cho biết,
“Bởi thế, nhiều môn đồ ngài
đã quay lại cuộc sống trước kia,
không đi theo ngài nữa”.
Thế nên Chúa Giê-su hỏi các môn đồ:
“Các anh cũng muốn bỏ đi sao?”
Họ phản ứng thế nào?
Phi-e-rơ đã thể hiện đức tin
khi đáp lại với lòng tin chắc,
như được ghi nơi Giăng 6:68:
“Thưa Chúa, chúng tôi sẽ theo ai?
Chúa có những lời mang lại sự sống vĩnh cửu”.
“Chúng tôi sẽ theo ai?”.
Phi-e-rơ và các môn đồ khác
có lẽ không hiểu
điều Chúa Giê-su đang nói
giống như bao người khác.
Nhưng họ tin chắc rằng
không có nơi nào khác để đi.
Điều này cũng đúng ngày nay.
Đừng bao giờ quên
những gì anh chị đang có.
Anh chị sẽ đi đâu
để nhận được sự hướng dẫn,
thức ăn thiêng liêng và sự an ủi
mà Đức Giê-hô-va cung cấp
qua tổ chức của ngài?
Không có nơi nào khác để đi.
Đừng để cho những điều
mà anh chị không hiểu
khiến anh chị quên
những gì mình có
và vị trí ở trong tổ chức.
Vậy, điểm chính
của bài giảng này là gì?
Mọi dấu hiệu đều cho thấy
chúng ta đang sống
trong giai đoạn cuối
của những ngày sau cùng
và đang đứng trước
ngưỡng cửa của tương lai
mà mình đã chờ đợi từ lâu.
Giống như dân Y-sơ-ra-ên
đang đứng tại bờ sông Giô-đanh,
chúng ta có thể được cứu mạng
nếu vâng lời và làm theo chỉ dẫn.
Giờ là lúc để hoàn toàn tin chắc
cách Đức Giê-hô-va
đang hướng dẫn tổ chức của ngài.
Đừng để sự thất vọng
hay sự bất toàn của người khác
khiến anh chị chậm lại.
Hãy thường xuyên nhắc
chính mình về đặc ân
được thuộc về tổ chức toàn cầu,
dù bất toàn nhưng hợp nhất này.
Hãy tin chắc rằng
dù những ngày tháng ở phía trước
có đen tối thế nào đi nữa,
nhưng nếu anh chị gắn bó
với tổ chức của Đức Giê-hô-va
và làm theo chỉ dẫn của tổ chức ấy
thì anh chị sẽ luôn biết
mình phải đi đường nào.
Anh Loic và chị Yohari
là anh chị em đến từ Congo.
Họ đã thấy là lời khuyên này thật đúng
khi mạng sống của họ
phụ thuộc vào việc làm theo chỉ dẫn.
Khi xem vở kịch
“Hãy phó thác đường mình cho Đức Giê-hô-va”,
tôi thấy rất xúc động,
vì gia đình tôi cũng từng trải qua
hoàn cảnh tương tự.
Vào những năm 90,
cuộc sống gia đình tôi
vẫn còn tạm ổn.
Lúc đó, hầu hết chúng tôi
đều còn rất nhỏ,
rồi chiến tranh nổ ra
khiến cả gia đình phải chạy nạn
và rời khỏi Congo.
Chỉ dẫn mà chúng tôi nhận được
từ chi nhánh thì đơn giản và dễ làm.
Nhưng một số người không vâng theo,
điều đó khiến cho họ và cả gia đình
bị mất mạng.
Cha tôi không có đủ tiền để đưa tất cả
chúng tôi đến nơi an toàn cùng một lúc.
Thế nên gia đình buộc phải chia ra.
Mẹ tôi cùng với
bốn anh chị em khác của tôi
đã rời đi trước và chạy sang Tanzania.
Chúng tôi nghe lời dặn
từ... từ cha tôi
về một chỗ mà cả nhà sẽ gặp nhau,
và nhờ làm theo sát lời dặn của cha
mà cuối cùng gia đình chúng tôi
mới có thể đoàn tụ.
Cảnh mà cha mẹ và con cái
được gặp lại nhau
trong vở kịch
“Hãy phó thác đường mình cho Đức Giê-hô-va”
thì giống y hệt những điều
mà chúng tôi đã trải qua.
Thật sự thì đời sống ở trong trại tị nạn
lúc nào cũng thấy bất an.
Chúng tôi luôn lo sợ
là binh lính có thể ập vào trại.
Còn về mặt thiêng liêng thì chắc chắn
đó không phải là một môi trường lý tưởng.
Vậy nên chúng tôi lại phải chuyển đi
từ Tanzania sang Mozambique.
Một trong những ký ức đầu đời của tôi là
hình ảnh cả nhà cùng ngồi trên
thùng sau của một chiếc xe tải.
Đường lúc đó thì gập ghềnh,
nhiều ổ gà làm cho xe xóc lên xóc xuống.
Đi được một lúc thì xe dừng lại.
Tôi còn tưởng đó là lúc được nghỉ ngơi.
Lúc ấy là khoảng ba giờ sáng.
Và cha tôi nói:
“Nào các con, xuống xe nhé.
Chúng ta sẽ đọc câu tra xem Kinh Thánh
cho ngày hôm nay”.
Dĩ nhiên là ở tuổi nhỏ như vậy
thì chúng tôi đâu cảm thấy vui.
Chúng tôi chỉ muốn được đi ngủ thôi.
Khoảnh khắc lúc đó là một điều...
một điều khiến tôi nhớ mãi,
vì dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu
thì cha tôi vẫn đặt những điều thiêng liêng,
ừm... lên hàng đầu trong đời sống.
Cha luôn cho thấy rằng trong mọi việc
cha đều nương cậy nơi Đức Giê-hô-va.
Cha rất xem trọng việc cầu nguyện.
Dù có việc gì xảy ra đi nữa,
cha luôn cầu nguyện
và chờ đợi Đức Giê-hô-va
đáp lời cầu nguyện của mình.
Trong thời gian ở Mozambique,
mẹ tôi ngã bệnh
và phải chuyển sang Cape Town
ở Nam Phi
để mẹ có thể được điều trị.
Việc điều trị không có kết quả
nên mẹ tôi đã qua đời vào năm 2003.
Từ đó chỉ còn lại một mình cha
chăm lo cho tất cả chúng tôi.
Dù việc mẹ qua đời
là nỗi đau rất lớn đối với cha,
nhưng cha vẫn luôn nương cậy
nơi Đức Giê-hô-va,
tập trung vào ngài và tập trung
để nuôi dạy chúng tôi theo chân lý.
Cha luôn nói là cha muốn chúng tôi
được gặp lại mẹ một lần nữa.
Có một câu mà cha luôn nói với chúng tôi.
Cha nói rằng chúng ta đã thất bại
trong thế gian này
nên hãy cố gắng cho thế giới mới.
Nói đơn giản là hãy làm hết sức
cho Đức Giê-hô-va.
Chúng ta chẳng kiếm được gì
từ thế gian này
nên ở đó chúng ta là kẻ thất bại.
Và đó thật sự là điều mà cha
luôn định hướng cho chúng tôi.
Cha luôn nói là: “Hãy phụng sự
Đức Giê-hô-va và phụng sự trọn thời gian”.
Sau khi tôi học xong
thì tôi quyết định làm tiên phong.
Và khi đang tiên phong thì tôi được giúp
Ban Thiết kế/Xây dựng Địa phương.
Tôi rất thích công việc đó.
Hiện nay tôi có đặc ân tuyệt vời
là được phụng sự ở Bê-tên,
nghĩa là tôi có thể dùng
trọn thời gian của mình mỗi ngày,
thật sự là vậy,
để làm mọi điều có thể cho Đức Giê-hô-va.
Tôi đã quyết định đến Bê-tên
và làm việc cho Ban Xây cất.
Tôi rất vui mừng vì tất cả các con tôi
đều đang bước theo chân lý.
Tôi đã thấy bàn tay của Đức Giê-hô-va
trong cuộc đời mình,
kể cả trong những lúc khó khăn nhất.
Gia đình tôi đã phải đi
trên con đường xa lạ,
không biết tương lai sẽ ra sao,
trong khi các con
cũng cần được chăm sóc.
Nhưng Đức Giê-hô-va
luôn ở bên cạnh chúng tôi.
Chúng tôi không bao giờ nghĩ đến việc
từ bỏ đức tin nơi Đức Giê-hô-va.
Vở kịch “Hãy phó thác đường mình”
giúp tôi hiểu rằng
Đức Giê-hô-va không chỉ thấy
mà ngài còn đồng cảm hết
với những điều chúng ta đang trải qua.
Sự vâng lời có thể thật sự
cứu mạng chúng ta.
Dù có lẽ không hiểu lý do,
nhưng chúng ta nên
luôn luôn vâng theo các chỉ dẫn,
bởi vì Đức Giê-hô-va biết
điều gì là tốt nhất cho mình.
Anh Leon Tshomba
đã tóm lược rất hay
lý do anh
và các con có thể sống sót
và giữ trung thành với Đức Giê-hô-va.
Anh chị có nhớ anh ấy nói gì không?
“Chúng tôi không bao giờ nghĩ đến việc
từ bỏ đức tin nơi Đức Giê-hô-va”.
Gia đình họ nói
vở kịch “Hãy phó thác
đường mình cho Đức Giê-hô-va”
nhắc họ nhớ đến
trải nghiệm của chính mình.
Lần nữa, chúng tôi khuyến khích
tất cả các anh chị
xem vở kịch đầy khích lệ này
và khắc ghi vào lòng
gương mẫu về sự vâng lời
khi đối mặt với khó khăn.
Không phải lúc nào cũng dễ
để làm theo chỉ dẫn
khi chúng ta thấy lo lắng hoặc bất an.
Thật biết ơn vì Ha-ba-cúc
đã nêu gương cho chúng ta
về việc giữ bình tĩnh,
chú tâm và vâng lời.
Em rất háo hức vì hôm nay
mình cùng học sách Ha-ba-cúc.
Anh đồng ý.
Ngay cả khi
không có công cụ nghiên cứu
thì mình vẫn tìm được
những báu vật trong Kinh Thánh.
Hay là mình bắt đầu bằng cách
xem phần “Sơ lược nội dung” của sách này?
Vâng anh. Ở đây nói:
“Lời cầu cứu của nhà tiên tri.
‘Ôi Đức Giê-hô-va, cho đến bao giờ?’”.
Mình đã nghe câu này nhiều rồi.
Nhưng tại sao ông lại cảm thấy như vậy?
Hay là mình xem dòng thời gian
và liên kết những sự kiện
mà mình đã biết xem sao?
Ý hay đó anh.
Như mình thấy ở đây thì Ha-ba-cúc
sống vào cuối triều đại của vua Giô-si-a
và ít nhất là đến thời vua Giê-hô-gia-kim.
Em nhớ là
trong phần lớn triều đại của Giô-si-a,
dân chúng xem trọng lời Đức Chúa Trời.
Hẳn đó là thời kỳ an ổn với Ha-ba-cúc.
Nhưng rồi một mũi tên
đã làm đảo lộn mọi thứ.
Giô-si-a bị giết,
các vua gian ác lên nắm quyền,
còn dân chúng quay về
với sự thờ phượng sai lầm và làm điều xấu.
Lòng họ chẳng thay đổi chút nào.
Vua Giê-hô-gia-kim còn bắt bớ
các nhà tiên tri của Đức Giê-hô-va,
thậm chí ông còn giết U-ri-gia.
Không biết là nếu ở trong hoàn cảnh
tương tự thì Ha-ba-cúc cảm thấy thế nào.
Mới ngày nào đời sống
còn an ổn và bình yên
thì bỗng nhiên lại phải
chạy trốn để giữ lấy mạng.
Thảo nào Ha-ba-cúc
kêu cầu Đức Giê-hô-va giúp đỡ.
Ông thốt lên những lời từ đáy lòng.
Đúng vậy.
Nhưng Đức Giê-hô-va đã đáp lại
lời kêu cầu của ông ra sao?
Khi đọc sách này,
em có thấy có chỗ nào Đức Giê-hô-va
khiển trách hay nói với Ha-ba-cúc
“ngươi là ai mà dám chất vấn ta” không?
Em không thấy chỗ nào cả.
Mình có thể học được rất nhiều bài học
từ điều Đức Giê-hô-va không nói.
Vâng, Đức Giê-hô-va lắng nghe Ha-ba-cúc
và không lờ đi cảm xúc của ông.
Ngài hiểu tại sao ông cảm thấy như vậy.
Ngài còn soi dẫn Ha-ba-cúc
ghi lại những lo lắng của ông
để chính chúng ta nhận được lợi ích.
Em nghĩ ông cảm thấy thế nào
về Đức Giê-hô-va?
Hẳn ông thấy
Đức Giê-hô-va là đấng quý trọng
những lời cầu nguyện từ đáy lòng.
Ngài rất dễ đến gần.
Như thể ngài đang nói với mình:
“Đây là cách ta đối xử với Ha-ba-cúc,
và ta cũng sẽ làm như vậy với các con.
Ta trân trọng
những lời từ đáy lòng của các con
và hiểu cảm xúc của các con”.
Em cũng rất thích
điều Đức Giê-hô-va nói nơi chương 2 câu 4:
“Người công chính
sẽ sống nhờ sự trung tín mình”.
Câu này hay đó em.
Ở đây, em có một ghi chú là:
“Đây không phải
là một câu chung chung
mà là một sự thật quan trọng
trong Kinh Thánh”.
Đức Giê-hô-va trấn an ông rằng
ngài sẽ không bỏ rơi
những ai đặt đức tin nơi ngài.
Chắc chắn họ sẽ sống.
Và đúng như vậy.
Giê-rê-mi, Ba-rúc,
Ê-bết-mê-lết và dòng họ Rê-cáp
đã sống sót
khi thành Giê-ru-sa-lem bị hủy diệt.
Đức Giê-hô-va rất đáng tin cậy.
Ngoài ra, cột tham khảo của sách này
cũng giúp mình tìm thêm báu vật.
Em thấy không,
Phao-lô đã ba lần trích câu này
để khích lệ các tín đồ vào thế kỷ thứ nhất
khi họ đương đầu với thử thách.
Đức Giê-hô-va
đã cho ghi lại câu này
để vợ chồng mình nhận được lợi ích.
Như thể ngài nói:
“Con hãy nhớ
điều mà ta đã nói với Ha-ba-cúc”.
Em cũng để ý phản ứng
của Ha-ba-cúc sau đó.
Trong hai câu cuối của sách này,
ông nói rằng mình sẽ “vui mừng”
và “hoan hỷ nơi Đức Giê-hô-va”.
Em nhớ có một bài thờ phượng buổi sáng
giải thích từ này có nghĩa đen
là “xoay vòng” hoặc “nhảy lên vì mừng rỡ”.
Hay anh nhỉ?
Dù hoàn cảnh của ông không thay đổi
nhưng cảm xúc của ông thì tốt hơn
vì ông đã trút đổ
lòng mình với Đức Giê-hô-va
và kiên nhẫn trông đợi ngài.
Vì Đức Giê-hô-va
dễ đến gần và đáng tin cậy
nên Ha-ba-cúc được an ủi
và không còn lo sợ nữa.
Đức Giê-hô-va tuyệt vời quá anh!
Vậy mình học được gì
từ tường thuật này?
Em thích điều gì nhất?
Em ấn tượng
Đức Giê-hô-va là đấng dễ đến gần
nên em có thể thoải mái trải lòng
với ngài qua lời cầu nguyện.
Vì Đức Giê-hô-va
hiểu rõ cảm xúc của em
nên em không cần
giữ lại bất cứ điều gì
hay phải trau chuốt từng lời mình nói.
Đức Giê-hô-va muốn em tâm sự với ngài
những điều mà em không dễ
nói ra với người khác.
Ngài quý trọng những lời em nói.
Bài học hay đó em.
Anh cũng muốn
dễ đến gần giống như Đức Giê-hô-va,
không chỉ qua điều anh nói
mà còn qua điều anh không nói,
như qua biểu cảm
hay cách phản ứng của anh.
Anh muốn em và người khác
cảm thấy là có thể
tâm sự với anh về bất cứ điều gì.
Khi ai đó nói những lời
thiếu suy nghĩ vì buồn bực,
giống như Ha-ba-cúc,
thì anh muốn thông cảm với họ
và cố gắng hiểu
tại sao họ cảm thấy như vậy.
Bài học hay đó anh.
Em cũng rất thích sự đáng tin cậy
của Đức Giê-hô-va.
Em tin chắc điều Đức Giê-hô-va hứa
về tương lai sẽ thành hiện thực.
Đó là “người công chính sẽ sống”.
Dù gì đây cũng là sự thật
quan trọng trong Kinh Thánh.
Như Ha-ba-cúc,
em vẫn có thể vui mừng
dù trong hoàn cảnh nào.
Việc suy ngẫm về những hành động
trong quá khứ của Đức Giê-hô-va,
như ở chương 3,
giúp anh tin chắc
là khi đời sống khó khăn hơn
thì mình vẫn có thể kiên nhẫn
trông đợi ngài và làm theo chỉ dẫn.
Điều quan trọng không phải
là khi nào sự kết thúc đến
mà là việc mình
giữ trung thành hay không.
Em cũng thích điểm đó.
Đức Giê-hô-va dễ đến gần
và đáng tin cậy.
Ngài hoàn toàn có thể giúp mình!
Đúng là mình có thể
rút ra nhiều bài học
chỉ nhờ các công cụ có sẵn
trong Kinh Thánh
và liên kết với những điều mình đã biết.
Vợ chồng mình còn chưa nhắc đến
gương kiên nhẫn của Đức Giê-hô-va
khi Ha-ba-cúc nêu lên thắc mắc
hay tại sao ông muốn được ngài khiển trách.
Còn nhiều điều học từ gương của ông.
Không sao,
mình còn nhiều thời gian mà.
Tiếp tục em nhé.
“Người công chính
sẽ sống nhờ sự trung tín mình”.
Ha-ba-cúc đã sống đúng
với những lời ấy
và chúng ta cũng có thể làm thế.
Lòng tin cậy liên quan thế nào
đến sự vâng lời?
Hãy cùng lắng nghe
anh William Turner giải thích
trong chương trình
thờ phượng buổi sáng gần đây.
Anh chị nghĩ sao về việc
thể hiện lòng tin cậy?
Chúng ta cần chắc chắn rằng
mình tin cậy Đức Giê-hô-va
một cách trọn vẹn.
Điều thú vị là
nếu nghiên cứu về lòng tin cậy
trong các ấn phẩm của tổ chức.
Chúng ta sẽ thấy
tầm quan trọng
của việc thể hiện lòng tin cậy
trong những khía cạnh khác
như tin cậy danh Đức Giê-hô-va,
Lời ngài, tổ chức của ngài
và sự lãnh đạo của Con ngài.
Nếu chúng ta tập trung vào việc
hoàn toàn tin cậy nơi Đức Giê-hô-va
thì tại sao lại cần tin cậy
trong những khía cạnh khác?
Hãy xem việc hoàn toàn tin cậy
nơi Đức Giê-hô-va có nghĩa gì.
Hãy cùng mở Kinh Thánh
nơi Châm ngôn chương 3
(câu Kinh Thánh này rất quen thuộc).
Chúng ta sẽ đọc
Châm ngôn 3:5, 6:
“Hãy hết lòng tin cậy
Đức Giê-hô-va,
Đừng dựa vào sự hiểu biết của riêng mình.
Trong mọi đường con,
hãy nhận biết ngài
Thì ngài sẽ san bằng các lối con”.
Để hiểu thêm
đoạn Kinh Thánh này,
chúng ta sẽ dùng tính năng tuyệt vời
trên ứng dụng JW Library
là “Giải thích câu Kinh Thánh”.
Tôi tin là anh chị đã dùng
và thích tính năng này.
Để mở tính năng đó,
anh chị hãy vào ứng dụng,
tìm đến “Thư viện”,
nhấn vào mục “Ấn phẩm”,
dưới ấn phẩm tìm “Loạt bài”,
tìm phần “Giải thích câu Kinh Thánh”.
Trong mục “Sách trong Kinh Thánh”,
tìm sách Châm ngôn.
Anh chị nhấn vào Châm ngôn 3:5, 6.
Phía dưới có phần in đậm ghi là
“Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va”.
Giờ chúng ta hãy đọc câu cuối trong đoạn này,
câu này nói:
“Vì vậy,
việc hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va
không chỉ là cảm xúc,
nhưng chúng ta chọn làm thế
vì tin chắc
Đấng Tạo Hóa biết điều gì tốt nhất
cho chúng ta”.
Việc hoàn toàn tin cậy
không dựa trên tình cảm
hay cảm xúc nhất thời,
nhưng đó là một lựa chọn.
Chúng ta quyết định tin cậy
Đức Giê-hô-va dựa trên lý trí
và có nhận thức.
Ngay cả khi có những điều
mà chúng ta chưa hiểu rõ,
hay chưa biết đủ thông tin.
Để hiểu thêm về điều này,
xin xem một lời tường thuật
trong Kinh Thánh
nơi 2 Các vua chương 9.
Trong sách 2 Các vua chương 9
kể về việc Giê-hu
được xức dầu làm vua.
Xin anh chị mở đến đầu chương 9
và đọc từ câu 1 đến câu 3,
nhà tiên tri Ê-li-sê hướng dẫn một trong các
con trai của những nhà tiên tri
xức dầu cho Giê-hu.
Ê-li-sê đã hướng dẫn
rất chi tiết
cho nhà tiên tri đó
về cách xức dầu
cho Giê-hu như thế nào.
Sau khi nhà tiên tri
làm theo chỉ dẫn
và hoàn thành nhiệm vụ được giao,
hãy xem cuộc trò chuyện
giữa Giê-hu
và các thủ lĩnh của quân đội.
Hãy xem 2 Các vua 9:11:
“Khi Giê-hu trở lại gặp các thủ lĩnh của quân đội,
họ hỏi ông:
‘Mọi chuyện ổn chứ?
Sao tên điên ấy lại đến gặp anh?’.
Ông đáp:
‘Các anh biết loại người đó
và những điều hắn nói mà’.
Nhưng họ đáp:
‘Không đúng!
Xin kể cho chúng tôi nghe’.
Ông nói:
‘Người đó đã nói với tôi thế này,
rồi nói thêm:
“Đức Giê-hô-va phán rằng:
‘Ta xức dầu cho con
làm vua Y-sơ-ra-ên’”’”.
Giờ hãy dừng lại một chút,
chúng ta đã biết được hai điều.
Thứ nhất,
các tướng quân đội của Giê-hu
hoàn toàn không thể hiểu
nhà tiên tri ấy đã làm gì.
Điều người đó làm
thật kỳ lạ và bất thường.
Nhưng dù sao đi nữa,
họ nhận ra điều người ấy nói
không phải đến từ người ấy
mà đến từ một giọng nói
quen thuộc.
Thái độ và nét mặt của Giê-hu
cho thấy có một điều
rất quan trọng đã xảy ra.
Vì thế, khi Giê-hu thông báo
cho họ về thông điệp ấy,
là thông điệp mà Đức Giê-hô-va đã phán
qua người đại diện của ngài,
họ đã phản ứng thế nào?
Hãy chú ý câu 13:
“Nghe vậy, mọi người
liền lấy áo mình
trải trên các bậc thang
dưới chân ông
rồi thổi tù và mà nói rằng:
‘Giê-hu đã lên ngôi vua!’”.
Dù không hiểu hết
những điều đã nghe
hay không có đủ thông tin,
nhưng họ tập trung
vào những điều mình biết.
Họ nhận ra thông điệp
họ nghe đến từ ai,
và họ nhanh chóng
ủng hộ thông điệp ấy.
Giờ anh chị hãy tưởng tượng,
điều gì sẽ xảy ra
nếu các tướng quân đội
nghi ngờ về thông điệp ấy
hoặc họ chỉ hành động
dựa trên tình cảm
hay cảm xúc nhất thời?
Nếu họ phản ứng như thế
thì có ảnh hưởng xấu đến Giê-hu không?
Nơi câu 11,
Giê-hu cố ý
làm cho cuộc gặp mặt này
có vẻ không quá quan trọng.
Tuy nhiên, Kinh Thánh không cho biết
tại sao Giê-hu cố giảm nhẹ
việc ông được xức dầu làm vua.
Nhưng các tướng quân đội đã cho thấy
mình quyết tâm ủng hộ
Giê-hu làm vua
và tin chắc rằng
lời này đến từ Đức Giê-hô-va.
Điều đó đã tác động tích cực
đến đức tin của Giê-hu.
Câu 14 cho biết
ông đã được khích lệ.
Vì thế, ông ngay lập tức
thực hiện công việc được giao cho ông.
Vậy chúng ta rút ra bài học nào?
Trong vài năm qua,
vì tình hình thế giới đang thay đổi
nên chúng ta nhận được
nhiều hơn các chỉ dẫn
từ Bê-tên và ngoài cánh đồng.
Hơn nữa,
Đức Giê-hô-va biết và ngài hiểu rằng
chúng ta có những mối bận tâm,
thậm chí lo lắng,
nhất là khi có những điều
mà chúng ta chưa hiểu rõ
hay chưa biết đủ thông tin.
Hãy tưởng tượng
Đức Giê-hô-va cảm thấy thế nào
khi chúng ta tin cậy
vào những sự chỉ dẫn
mà mình nhận được từ tổ chức
và quyết tâm ủng hộ
như các tướng quân đội?
Khi chúng ta tin cậy
vào những chỉ dẫn mà
mình nhận được và áp dụng,
thì Đức Giê-hô-va không chỉ xem
điều đó là quý giá
mà còn trân trọng
và ghi nhận điều đó.
Điều này chứng tỏ chúng ta yêu thương
và hoàn toàn tin cậy nơi ngài.
Thêm vào đó, khi mình làm thế,
mình sẽ tác động tích cực
đến những người xung quanh
và chính mình cũng nhận được lợi ích.
Điều này liên quan thế nào đến việc
thể hiện lòng tin cậy trong những khía cạnh khác,
như tin cậy danh Đức Giê-hô-va,
Lời ngài
và tổ chức của ngài?
Và trong bất cứ
mối quan hệ nào của chúng ta,
lời nói đáng tin cậy
cần đi đôi với hành động phải không?
Với Đức Giê-hô-va cũng vậy.
Khi cầu nguyện với ngài,
chúng ta bày tỏ tình yêu thương
và lòng tin cậy với ngài
thì ngài rất quý trọng.
Lời nói sẽ đi đôi với hành động
khi chúng ta thể hiện lòng tin cậy
nơi ngài qua việc làm.
Nhờ đó, mối quan hệ của mình với ngài
được củng cố.
Điều này có nghĩa là
tin cậy và hợp tác
nơi sự hướng dẫn của Đức Giê-hô-va,
tin cậy vào sự lãnh đạo của Chúa Giê-su
và cách ngài dẫn dắt hội thánh,
tin cậy phần tổ chức trên đất
của Đức Giê-hô-va
qua “đầy tớ trung tín và khôn ngoan”,
tin cậy vào những chỉ dẫn
mà các trưởng lão
đưa ra trong hội thánh.
Dù các anh ấy là những người bất toàn,
nhưng chúng ta nhớ rằng
Đức Giê-hô-va tin cậy các anh ấy.
Hãy thể hiện lòng tin cậy nơi họ
và tiếp tục nêu gương trong việc ấy.
Chúng ta biết rằng có nhiều điều tốt đẹp
mà mình đang mong đợi,
nhưng những gì đang xảy ra
trên thế giới
cho thấy “thời kỳ đặc biệt và rất khó đương đầu”
vẫn đang diễn ra.
Vì vậy, điều quan trọng hơn bao giờ hết
là chúng ta cần tiếp tục áp dụng và ghi nhớ
những lời được viết nơi Ê-sai 30:15:
“Thế mạnh các ngươi là
sự bình tĩnh và lòng tin cậy”.
Hoàn toàn tin cậy nơi Đức Giê-hô-va.
Tin cậy không chỉ là cảm xúc,
đó là lựa chọn
mà mình đưa ra vì biết rằng
Đức Giê-hô-va
luôn làm điều tốt nhất cho mình.
Khi tất cả chúng ta tin cậy
nơi Đức Giê-hô-va và tổ chức của ngài
thì chúng ta sẽ có sự hợp nhất.
Video âm nhạc tháng này
nêu bật sức mạnh mà chúng ta có
nhờ hợp nhất với em đồng đạo
trong khi tình trạng thế gian này
đang thay đổi nhanh chóng.
Anh hỡi có thấu
lòng nặng trĩu hóa đá,
tôi hoang mang rã rời,
thinh lặng giữa đống tàn tro.
Dầu biết có Cha
thành tín chẳng bỏ rơi,
ngài vẫn yêu thương tôi
đậm sâu mà sao tôi thấy lẻ loi.
Xin cùng đến với nơi đây,
chìa tay đỡ tôi đứng dậy.
Nhờ anh em đến nâng đỡ,
đôi chân vững muôn phần.
Nhờ tay Cha Giê-hô-va,
con tim ấm lên dần.
Từ trong đêm tối tan nát,
yêu thương thắp hy vọng.
Bình an thêm mãi không ngớt.
Hãy gắn bó chẳng rời xa.
Gắn bó chẳng rời xa.
Tôi đến giúp sức
và cùng khóc với nỗi đau.
Ta là gia đình vui buồn
chia sớt cùng nhau.
Cầu khẩn thiết tha
Giê-hô-va lắng nghe.
Có Cha kề bên anh ủi an,
ngài quý anh dường bao.
Đừng lo, vì có tôi nơi đây,
chìa tay đỡ anh đứng dậy.
Nhờ anh em đến nâng đỡ,
đôi chân vững muôn phần.
Nhờ tay Cha Giê-hô-va,
con tim ấm lên dần.
Từ trong đêm tối tan nát,
yêu thương thắp hy vọng.
Bình an thêm mãi không ngớt.
đến đỡ nâng chân vững muôn phần
Bởi cánh tay Giê-hô-va
Nhờ anh em đến nâng đỡ,
đôi chân vững muôn phần.
Nhờ tay Chúa Giê-hô-va,
con tim ấm lên dần.
Từ trong đêm tối tan nát,
yêu thương thắp hy vọng.
Bình an thêm mãi không ngớt.
Hãy gắn bó chẳng rời xa.
Bên nhau mãi.
Gắn bó chẳng rời xa.
Bên nhau mãi.
Khi thảm họa xảy ra,
sự an ủi chúng ta nhận được
từ gia đình thiêng liêng là vô giá
và lòng tin cậy của chúng ta nơi tổ chức
sẽ giúp làm vững mạnh
những người xung quanh mình.
Hỡi các em trẻ,
có phải bạn bè của các em tin rằng
có nhiều cách để thờ phượng
Đức Chúa Trời không?
Làm thế nào một người trẻ
có thể xây dựng đức tin vững chắc?
Hãy xem hai bạn trẻ đã làm gì
để giải tỏa mối nghi ngờ của mình.
Tại sao người ta khó chấp nhận
là chỉ có một tôn giáo thật?
Ở trường có nhiều áp lực
phải chấp nhận mọi loại tôn giáo
cũng như mọi lối sống
mà có vẻ không sai.
Một lần đi thánh chức,
có người khó chịu nói rằng:
“Chúng tôi xây bệnh viện,
làm từ thiện.
Chúng tôi làm rất nhiều,
còn mấy người làm được gì?
Ừm... Đúng là họ có làm.
Tôi nghĩ:
“Tại sao mình không làm như thế?
Nếu tất cả các tôn giáo
đều làm điều tốt
thì có phải chỉ có đạo mình
là đạo thật thôi không?”.
Điều đó khiến tôi
bị lung lay đức tin.
Tôi học ngành y tá
nên phải học một khóa về đạo đức
và trong đó có thảo luận
về cách chăm sóc bệnh nhân
có niềm tin tôn giáo khác nhau.
Có lần,
cả lớp thảo luận về những người
có xu hướng đồng tính luyến ái
cũng như chuyển giới,
thì giáo viên đã đi vòng quanh lớp
và hỏi các sinh viên
cảm thấy thế nào
về cộng đồng này?
Tôi ngồi im trên ghế
và mong là mình có thể
rơi xuống một cái hố nào đó để trốn.
Tôi rất căng thẳng vào lúc đó.
Anh chị củng cố cũng như
thể hiện đức tin của mình như thế nào?
Ma-thi-ơ 7:13, 14
cho biết rằng
có hai con đường:
Một con đường thì đúng,
còn con đường kia thì sai.
Tôi biết là cần phải
củng cố đức tin
và chắc chắn
về lựa chọn của mình
là đi trên
con đường chật và hẹp.
Khi học hỏi cá nhân,
tôi đã suy ngẫm
và ghi xuống những điều
mà người đàn ông đó nêu lên,
cũng như tập trung nghiên cứu
về tất cả những điểm đó.
Tôi tìm được câu Kinh Thánh
ở Ma-thi-ơ 27:22, 23.
Trong đó, chính Chúa Giê-su
đã cảnh báo rằng
không phải ai
“nhân danh ngài
mà làm nhiều việc phi thường”
cũng được chấp nhận.
Tôi nghĩ về những điều
mà chúng ta đang làm
như giữ trung lập về chính trị,
yêu thương người đồng loại,
và rao giảng tin mừng
trên toàn cầu.
Đó là những điều mà Chúa Giê-su
đòi hỏi chúng ta phải làm.
Ngay lập tức tôi cầu nguyện
xin Đức Giê-hô-va
ban sức cho mình.
Ngài đã giúp tôi can đảm
để nói mình không sống
theo quan điểm cá nhân
mà chọn sống theo
tiêu chuẩn của ngài.
Ở Giăng 18:38,
chúng ta thấy khi Phi-lát
hỏi Chúa Giê-su: “Chân lý là gì?”,
thì không phải vì ông muốn biết
mà vì ông không tin
Chúa Giê-su biết rõ về chân lý.
Có nhiều người tin rằng
không chỉ có một chân lý,
và người ta có thể sống
theo bất cứ cách nào họ muốn.
Châm ngôn 22:3 cho biết:
“Người khôn khéo
thấy nguy hiểm và ẩn mình”.
Trước khi lớp học bắt đầu,
tôi xem sơ qua
chương trình khóa học.
Tôi biết rằng mình không thể
thực sự bênh vực niềm tin
nếu không chuẩn bị trước.
Một điều tôi thấy hữu ích
là truy cập vào trang jw.org.
Và tìm những bài
có thể giúp mình
giải thích niềm tin
một cách rõ ràng.
Tôi biết là mình không nên
ở nhà và uể oải,
nên tôi nghĩ là mình
cần tham gia thánh chức.
Một tuần sau,
tôi có một cơ hội khác
để bênh vực niềm tin của mình.
Dù mình đã thảo luận
và chia sẻ cho họ về Kinh Thánh,
họ có thể không nghe,
nhưng cũng giúp chúng ta củng cố đức tin
là mình có chân lý.
Anh chị nhận được lợi ích nào?
Một người nhút nhát như tôi
thì đôi khi dễ bị
người khác xoay chuyển
thay vì có quan điểm riêng.
Nhưng Đức Giê-hô-va
chỉ chấp nhận một cách
thờ phượng duy nhất.
1 Cô-rinh-tô 1:10 cho biết
là mình phải
“hoàn toàn nhất trí với nhau” về niềm tin.
Những điều đối lập nhau
thì không thể cùng là chân lý.
Tôi vô cùng biết ơn
và cảm tạ Đức Giê-hô-va
đã cho mình đặc ân
có thể được biết về ngài,
cũng như học về tôn giáo
chân chính duy nhất.
Đó là lý do
tôi luôn muốn cố gắng hết sức
để có thể chia sẻ
món quà tuyệt vời này với người khác
qua việc nói cho họ
biết về Đức Giê-hô-va.
Tôi tin là chỉ có
một tôn giáo thật.
Điều này giúp tôi biết cách
đối phó với thử thách
thay vì luôn chao đảo
không biết mình tìm
được chân lý hay không.
Tôi có Kinh Thánh
là Lời Đức Chúa Trời
luôn giải đáp những thắc mắc
cũng như hướng dẫn tôi
đưa ra quyết định đúng
bất kể những thử thách nào
xảy đến với mình.
Dù chúng ta không
xây dựng các bệnh viện
nhưng công việc của mình
đang giúp cứu mạng người khác,
và giúp đỡ họ
xây dựng mối quan hệ mật thiết
với Đức Giê-hô-va.
Giáo viên và bạn học
có bao giờ hỏi các em
những câu hỏi tương tự không?
Hãy đặt mục tiêu
củng cố đức tin của mình
như Naomi và Vince.
Chúng tôi đảm bảo rằng
nếu các em nỗ lực,
Đức Giê-hô-va sẽ giải đáp
mối nghi ngờ của các em
và ban cho các em
sự hướng dẫn cần thiết
để đến gần ngài.
Đức Giê-hô-va cũng sẽ ban thưởng
cho những ai bước ra khỏi vùng an toàn
và mở rộng việc phụng sự ngài.
Những anh chị phụng sự
ở nơi có nhu cầu lớn hơn
có thể minh chứng cho điều đó.
Tôi tên là Robert McGee,
tôi đang phụng sự ở nơi có nhu cầu
tại Cộng hòa Dominica.
Cộng hòa Dominica là một nơi lý tưởng để rao giảng.
Đúng là nơi đây có những bãi biển và phong cảnh tuyệt đẹp,
nhưng chính con người nơi đây mới thật sự đặc biệt.
Khi còn nhỏ, tôi luôn muốn trở thành một giáo sĩ
và rao giảng cho những người
ở nơi khác trên thế giới.
Giờ tôi được làm thế mỗi ngày.
Thật ra, phụng sự ở nơi có nhu cầu
có vài thử thách
và có lẽ cả nhớ nhà nữa.
Nhưng những anh chị địa phương
đã thật sự trở thành gia đình của tôi.
Dù không quen biết,
nhưng nhiều lần
họ đã sẵn sàng giúp đỡ một người lạ như tôi.
Khi mới đến đây, họ đã giúp tôi tìm chỗ ở.
Họ thường ghé qua mang thức ăn cho tôi
và hỏi thăm tôi.
Thế nên, dù đôi lúc cảm thấy nhớ nhà,
nhưng các anh chị ở đây
đã giúp tôi cảm thấy bớt buồn hơn.
Mỗi ngày được rao giảng ở đây,
tôi thấy mọi nỗ lực đều đáng công.
Hãy cùng xem một ngày của tôi diễn ra như thế nào.
Buổi sáng, tôi thức dậy lúc 7:15.
Rồi ra khỏi nhà lúc 8:30
Nhiều người ở đây không dùng ô tô,
phần lớn họ dùng xe máy để đi lại.
Đó cũng là một phương tiện rất tiết kiệm.
Trước khi đến đây, tôi không biết lái xe máy
nên chưa bao giờ nghĩ
mình sẽ lái xe máy đi rao giảng.
Nhưng các anh chị địa phương
đã dạy tôi học cách lái xe an toàn.
Giờ thì, tôi có thể đi bất cứ đâu bằng xe máy.
Tôi mất 15 phút để đến Phòng Nước Trời.
Tôi thuộc hội thánh ngôn ngữ ký hiệu Hoa Kỳ,
được gọi là ASL.
Sau nhóm rao giảng, chúng tôi đi thẳng đến khu vực.
Rao giảng ở đây rất dễ dàng.
Mọi người ở đây rất thân thiện và dễ gần.
Khi chúng tôi muốn tìm người khiếm thính,
những người trong khu vực biết họ ở đâu
và dẫn chúng tôi đến.
Có lúc, chúng tôi phải đi một quãng đường rất xa
để gặp được họ.
Khi mới đến khu vực này,
tôi thường cảm thấy hồi hộp
nhưng các anh chị đi cùng luôn bình tĩnh
nên tôi cảm thấy thoải mái hơn.
Tôi nhận ra rằng những người trong khu vực
thật sự muốn giúp chúng tôi tìm
những người khiếm thính
và họ vui khi chúng tôi giúp những người đó.
Hầu hết mọi người ở đây đều tôn trọng Kinh Thánh
nên việc thảo luận trở nên dễ dàng hơn.
Sau buổi sáng đi thánh chức,
mọi người về nhà nghỉ trưa,
tránh cái nóng đầy oi bức.
Đó là văn hóa mà tôi thấy dễ thích nghi nhất.
Sau khi đi thánh chức về, tôi sẽ ăn trưa.
Món ăn yêu thích của tôi là la bandera.
Món đó thường có cơm và đậu,
ăn kèm với một loại thịt.
Sau bữa trưa, tôi sẽ uống một tách cà phê,
nghỉ ngơi hoặc có thể học cá nhân.
Vào buổi chiều, mọi người sẽ gặp lại nhau
và đi học hỏi Kinh Thánh đến tận tối.
Ở Dominica, nếu muốn, anh chị có thể có
bao nhiêu học viên cũng được.
Đó là điều tôi thích nhất khi sống ở đây.
Khi ngồi xuống và tính phí tổn,
rất dễ để mình nghĩ đến những điều
mà mình phải hy sinh
nhưng cũng hãy nghĩ đến những điều
mà mình sẽ nhận được.
Tôi đã có thể làm những điều
mà mình yêu thích
là dạy người khác về Đức Giê-hô-va
và thậm chí một số người đã làm báp-têm.
Đó là niềm vui mà
tôi không thể diễn tả bằng lời.
Nếu không chuyển đến đây,
tôi đã không có những kinh nghiệm
và kỷ niệm với hội thánh nhiều như thế.
Đức Giê-hô-va đã ban cho tôi
‘nhiều anh chị em và cha mẹ’
nên tôi không bao giờ cảm thấy cô đơn.
Chúng ta thường nghe về tình yêu thương
của anh em trên toàn cầu
nhưng khi tự mình trải nghiệm
thì mới cảm nhận được tình yêu thương đó.
Thi thiên 34:8 nói:
“Hãy nếm thử và nghiệm thấy Đức Giê-hô-va tốt thay”.
Khi làm thế, ân phước anh chị nhận được
là bữa tiệc thịnh soạn với đầy món ngon.
Ít có điều gì sánh bằng niềm vui
của việc dạy người khác
sự thật về Đức Giê-hô-va.
Nếu chưa thể chuyển đến
nơi có nhu cầu lớn hơn,
hãy thử mở rộng thánh chức của mình
theo những cách khác.
Trong chương trình tháng này,
chúng ta học được rằng
việc tiếp tục làm theo chỉ dẫn
của tổ chức Đức Giê-hô-va
có thể cứu mạng chúng ta.
Như Ha-ba-cúc,
chúng ta cần trút đổ lòng mình
với Đức Giê-hô-va
để giữ được sự bình an nội tâm
và tin cậy nơi ngài.
Gia đình Tshomba
hoàn toàn tin cậy nơi Đức Giê-hô-va
và làm theo chỉ dẫn
trong một giai đoạn vô cùng khó khăn.
Và tất cả chúng ta
cần tự thuyết phục chính mình
là chúng ta muốn tiếp tục
làm theo chỉ dẫn của Đức Giê-hô-va
qua “đầy tớ trung tín và khôn ngoan”.
Tháng này, chúng ta sẽ đến thăm Serbia.
Serbia là một quốc gia không giáp biển,
có những đồng bằng màu mỡ ở phía bắc,
các vùng trũng đá vôi ở phía đông,
những ngọn đồi trập trùng ở phía tây
và các dãy núi ở phía nam.
Đất đai màu mỡ ở nơi đây
sản sinh ra thực phẩm phong phú.
Serbia là một trong những nước
xuất khẩu mâm xôi nhiều nhất thế giới.
Những cánh đồng hạt cải dầu rộng lớn
cung cấp thức ăn cho gia súc.
Thịt được dùng để làm món ćevapi,
là một món ăn phổ biến ở vùng Ban-căng,
được nêm với nhiều gia vị
rồi nắn thành những miếng dài.
Thịt này được kẹp
trong những miếng bánh mì dẹt
và phủ kajmak,
là một loại sốt từ sữa
có vị béo ngậy và hơi chua.
Hãy ghé và thưởng thức món ăn ở đây!
Ở Serbia, mọi người thường tụ họp
vào những cuối tuần để cùng ăn uống,
kể chuyện và gắn kết gia đình.
Nhiều người đã góp phần
mang tin mừng về Nước Đức Chúa Trời
đến với Nam Tư cũ,
nay là Serbia.
Một trong số đó
là một người lính tên Nica Tralea.
Trong khi phục vụ trong quân đội Áo-Hung
vào năm 1918,
anh bị lính Nga bắt
và giải đến Siberia,
cách đó hàng ngàn cây số.
Tại đây anh đã học chân lý.
Sau khi được thả,
anh trở về nhà
và bắt đầu tổ chức các buổi nhóm họp.
Một người khác là một thợ cắt tóc trẻ
tên Franz Brand.
Có lẽ anh chị còn nhớ anh ấy
khi chúng ta đến thăm nước Montenegro.
Anh được biết đến là người
thường nói về Kinh Thánh cho khách hàng.
Anh Franz đã rao giảng
cho một khách hàng tên Rudolf Kalle.
Rồi hai anh trở thành cộng sự
của nhau trong thánh chức.
Sau này, cả hai đều được bổ nhiệm
làm giám thị chi nhánh.
Vào thập niên 1930,
có 20 tiên phong giàu kinh nghiệm,
trong đó có anh Martin Poetzinger,
được phái đi để mở rộng công việc rao giảng.
Vì không nói tiếng Serbia-Croatia,
nên họ đã dùng
những thẻ làm chứng để rao giảng.
Anh Martin nhớ lại những lần
đi bộ băng qua vùng nông thôn,
trên vai đeo ba-lô chứa đầy ấn phẩm
để đến các ngôi làng xa xôi
rao giảng cho những người lắng nghe.
Ngày nay, chân lý tiếp tục được lan rộng
nhờ nỗ lực không ngừng của nhiều anh chị.
Tại Vojvodina,
nông dân rất bận rộn trong mùa thu hoạch.
Vì thế, các anh chị phải đạp xe
trên những quãng đường rất xa
để gặp được người ta tại cánh đồng.
Nhiều người từ các gốc gác khác nhau
sống ở Serbia,
chẳng hạn như Nga,
Trung Quốc, Urdu,
Ba Tư, và Romany.
Để gặp được người Romany,
các công bố phải đi đến những khu dân cư
mà người Romany sinh sống.
Nơi đó có nhiều ngôi nhà nhỏ san sát nhau.
Có nhiều người chú ý trong cánh đồng này.
Hội thánh tiếng Romany Belgrade
đang điều khiển
46 cuộc học hỏi Kinh Thánh
và có số người
tham dự nhóm họp trung bình
là hơn 100%.
Anh em ở hội thánh
tiếng Romany Belgrade
gửi tình yêu thương
và lời chào thăm
đến tất cả các anh chị.
Và chúng tôi cũng vậy.
Đây là Kênh truyền thông JW
từ trụ sở trung ương
của Nhân Chứng Giê-hô-va.