JW subtitle extractor

Anh David Splane: Học từ những phẩm chất tốt của Phi-e-rơ (Thi 86:5)

Video Other languages Share text Share link Show times

Như các anh chị thấy
phần bình luận cho câu Kinh Thánh hôm nay
nói về sự tha thứ
và cụ thể hơn
là liên quan đến việc Chúa Giê-su
tha thứ cho sứ đồ Phi-e-rơ.
Chúng ta rất dễ để hiểu
tại sao Chúa Giê-su
chọn Phi-e-rơ làm một
trong 12 sứ đồ.
Vì ông là người quyết đoán,
khiêm nhường
và sống tình cảm.
Phi-e-rơ rất quyết đoán.
Ông là người không ngại đưa ra quyết định.
Chẳng hạn,
khi Chúa Giê-su mời ông
và em của ông là Anh-rê làm môn đồ
thì họ không chần chừ và lý luận kiểu:
“Mình còn có gia đình phải chăm sóc.
Còn bao nhiêu việc phải lo nữa”.
Không. Kinh Thánh nói Phi-e-rơ
và Anh-rê “liền bỏ lưới
mà theo Chúa Giê-su”.
Sau này, khi Chúa Giê-su
đi trên mặt biển Ga-li-lê,
Phi-e-rơ không dừng lại
ở việc chỉ đứng nhìn mà thôi,
nhưng ông muốn tự mình trải nghiệm.
Và giống như sứ đồ Phi-e-rơ,
một số anh chị cũng rất quyết đoán.
Các anh chị háo hức thử cái mới.
Không do dự.
Anh chị thích khám phá
những điều mới trong đời sống.
“Lặn biển hả?
Đó là gì?
Ra là vậy. Nghe hay đấy.
Tôi tham gia với”.
Đó chính là các anh chị.
Nhưng những anh chị khác,
trong đó có tôi, thì giống các sứ đồ còn lại.
Hài lòng với việc
ngồi trên thuyền ngắm cảnh.
Chúng ta có thể thấy
sự quyết đoán và tinh thần sẵn sàng
thử cái mới của Phi-e-rơ đã thật sự hữu ích
khi Chúa Giê-su giao cho sứ đồ Phi-e-rơ
“các chìa khóa của Nước Trời”,
cụ thể là chìa khóa thứ hai
và chìa khóa thứ ba.
Tại sao lại hữu ích?
Vì nó liên quan đến một thay đổi lớn.
Đó là Phi-e-rơ phải xem người Sa-ma-ri
và dân ngoại như anh em của mình.
Vậy người được giao nhiệm vụ ấy
không thể nào là một người
không thích sự thay đổi.
“Tôi là người Do Thái.
Đâu thể giao thiệp với dân ngoại.
Chắc người khác mới làm được”.
Nhưng Kinh Thánh cho biết
Phi-e-rơ không từ chối,
không do dự thực hiện nhiệm vụ.
Phi-e-rơ sẵn sàng làm theo
và ông sẵn sàng thử những điều mới.
Thật vậy,
Chúa Giê-su đã chọn đúng người.
Một người nhanh chóng
thích nghi với sự thay đổi.
Chúng ta cũng thấy Phi-e-rơ thể hiện
sự khiêm nhường trong nhiều dịp khác nhau.
Chẳng hạn,
khi không hiểu điều gì đó
thì ông không ngần ngại đặt câu hỏi.
Chắc hẳn, tất cả chúng ta
đều được an ủi
từ lời hứa của Chúa Giê-su
là nếu ai bỏ nhà cửa, anh chị em,
cha mẹ, con cái hoặc đất đai
thì sẽ nhận được gấp trăm lần.
Điều đáng chú ý,
Chúa Giê-su đưa ra lời hứa ấy
là để trả lời câu hỏi của Phi-e-rơ.
Và hẳn ai trong chúng ta
cũng biết ơn vì Phi-e-rơ đã hỏi:
“Thưa Chúa, tôi phải tha thứ
cho anh em bao nhiêu lần?
Có phải đến bảy lần chăng?”.
Chúng ta biết ơn
câu trả lời của Chúa Giê-su
vì ngài giúp chúng ta hiểu rằng
chúng ta không nên đếm số lần
mà anh em phạm lỗi với mình.
Điều đó thật an ủi.
Vì nó cho chúng ta thấy
Chúa Giê-su và Cha của ngài
cũng không đếm số lần
mà chúng ta mắc lỗi hay phạm tội.
Có một điểm phụ.
Chúa Giê-su trả lời cho câu hỏi
của Phi-e-rơ như thế nào?
‘Tôi phải tha thứ cho người anh em
phạm lỗi với mình bao nhiêu lần?’
Chúa Giê-su đã nói với Phi-e-rơ
là ông phải tha thứ
cho người phạm lỗi với mình
77 lần hay 70 lần 7?
Hai con số này
không hề giống nhau.
77 lần
và 70 lần 7, là tận 490.
Tại sao mình quan tâm điểm này?
Vì một số bản dịch
đã dịch lời của Chúa Giê-su là:
‘Hãy tha thứ cho anh em đến 70 lần 7’.
Nguyên ngữ tiếng Hy Lạp
thì cho phép cả hai cách dịch.
Chúng ta có thể dịch câu này là 77 lần
hoặc có thể dịch là 70 lần 7.
Thế nên,
quyết định là nằm ở người dịch.
Vào cuối thập niên 1940,
khi Bản dịch Kinh Thánh Thế Giới Mới
đang được thực hiện,
Ủy ban Phiên dịch Kinh Thánh
cần quyết định là chọn dịch
77 lần hay 70 lần 7.
Cách họ đưa ra quyết định rất thú vị.
Các anh trong
Ủy ban Phiên dịch Kinh Thánh
đã xem xét cách Phi-e-rơ dùng
từ “lần” trong câu hỏi của ông.
Lúc đó, Phi-e-rơ
không nghĩ đến phép nhân.
Khi hỏi ‘tôi phải tha thứ
cho anh em bao nhiêu lần?’
thì ý ông là ‘tôi phải tha thứ
cho anh em trong bao nhiêu dịp?’.
Và vì lý do này,
Ủy ban Phiên dịch
đã lý luận có thể
Chúa Giê-su dùng từ “lần”
theo cách mà Phi-e-rơ dùng từ “lần”
trong câu hỏi của mình.
Vì thế, lời của Chúa Giê-su
được dịch là 77 lần
chứ không phải
là 70 nhân 7, hay 70 lần 7.
Nên điều này giúp chúng ta càng tin chắc
nơi Bản dịch Thế Giới Mới.
Quay trở lại với
sự khiêm nhường của Phi-e-rơ,
ông cũng thể hiện đức tính này
khi ông phạm lỗi.
Khi Chúa Giê-su sửa dạy ông
trước mặt các sứ đồ khác
thì Phi-e-rơ không tự ái và nghĩ:
“Mình là mình không có thích
cách mà Chúa Giê-su khuyên mình”.
Ông đã không bỏ nhóm họp,
không hề hờn dỗi
nhưng tiếp tục phụng sự.
Nếu anh chị từng cảm thấy xấu hổ
vì phản ứng của mình lúc được khuyên
thì hẳn anh chị biết
điều đó đòi hỏi sự can đảm
và khiêm nhường
để chấp nhận lời khuyên ấy.
Nhưng anh chị nghĩ tại sao Chúa Giê-su
khiển trách ông trước mặt các sứ đồ khác
thay vì ngài kéo riêng ra?
Ấn phẩm của chúng ta
nêu lên một khả năng.
Kinh Thánh nói nơi Mác 8:33,
khi Chúa Giê-su quở trách Phi-e-rơ,
ngài nhìn thẳng vào các sứ đồ khác.
Có thể Chúa Giê-su làm vậy
là vì các sứ đồ ấy
cũng có suy nghĩ giống như Phi-e-rơ.
Thế nên, Chúa Giê-su mới nhìn họ
khi quở trách Phi-e-rơ.
Khi Phao-lô khiển trách Phi-e-rơ ở An-ti-ốt
vì cách ông đối xử
với các tín đồ gốc dân ngoại,
Phi-e-rơ không dựa vào địa vị và nói:
“Tôi là giám thị của anh.
Tôi là một trong 12 sứ đồ.
Anh là ai mà dám khuyên tôi?”.
Ngay cả những anh dẫn đầu trong
tổ chức cũng cần nhận lời khuyên,
và đôi khi người cùng làm việc với mình
nhận ra chúng ta
có một khuyết điểm nào đó
mà mình thật sự cần được nhắc nhở.
Khi Chúa Giê-su nói ngài sẽ
phải chịu khổ và hy sinh mạng sống,
hẳn Phi-e-rơ đã rất sốc:
“Không thể nào.
Ngài là Đấng Mê-si mà.
Ngài sẽ ngồi trên ngôi Đa-vít, tổ phụ ngài.
Nước của ngài sẽ cai trị đời đời.
Ngài không thể chết được đâu”.
Phi-e-rơ đã làm gì vậy?
Ông đã khuyên bảo
Chúa Giê-su.
Lời tường thuật này cho chúng ta
biết điều gì về Chúa Giê-su?
Ngài rất dễ gần.
Chúa Giê-su dễ gần đến mức
mà trong giây phút
Phi-e-rơ quên mất một điều
là mình đang nói chuyện
với Con Đức Chúa Trời.
Đã bao giờ anh chị
cư xử quá thoải mái với một người
mà anh chị rất tôn trọng không?
Anh chị hỏi một câu có lẽ
hơi bất lịch sự, hơi riêng tư.
Và rồi anh chị nghĩ:
“Nghĩ sao mình lại hỏi thế nhỉ?”.
Có thể xảy ra.
Dường như Phi-e-rơ quên rằng ông đang
nói chuyện với Con Đức Chúa Trời,
đấng sắp thi hành sứ mạng quan trọng.
Dù ông làm thế là vì yêu thương
và không muốn ngài chịu khổ.
Và có thể ông hiểu sai về điều
ngài sắp phải làm.
Nhưng đó không phải là lúc
để Phi-e-rơ ngăn cản Chúa Giê-su
thi hành nhiệm vụ của mình.
Phi-e-rơ là người sống tình cảm.
Phi-e-rơ đã tiếp đón Phao-lô
khi ông đến Giê-ru-sa-lem.
Còn các môn đồ khác tại đó thì lại sợ
và không muốn kết hợp với ông.
Phi-e-rơ là người sống tình cảm.
Đúng là khi nhắc đến Phi-e-rơ, chúng ta
thường nhớ đến những lỗi lầm của ông
nhưng trong phần
bình luận của Tháp Canh hôm nay
thì tập trung vào
sự tha thứ của Đấng Ki-tô.
Sự tha thứ là một phẩm chất
rất tuyệt vời.
Mình cần có phẩm chất này.
Vậy chúng ta không muốn
xét đoán Phi-e-rơ
chỉ qua những lỗi lầm của ông,
giống như việc chúng ta không muốn
người khác xét đoán mình
chỉ qua những lỗi lầm của mình.
Chúng ta xem Phi-e-rơ
là một tôi tớ sốt sắng,
sẵn lòng hy sinh
và trung thành cho đến chết.
Hiện nay,
ông là giám thị của chúng ta.
Vậy nếu anh là một giám thị,
anh muốn những anh chị khác
có quan điểm thế nào về mình?
Qua câu chuyện cuộc đời của Phi-e-rơ,
chúng ta thấy
ông có rất nhiều phẩm chất tốt
mà chúng ta có thể noi theo.