JW subtitle extractor

Anh Michael Banks: Chúng ta nên cầu nguyện như thế nào? (Lu 11:1-4)

Video Other languages Share text Share link Show times

Lòng sùng kính, niềm tin, sự tôn kính
và nương cậy vào đấng nghe lời cầu nguyện,
đó chính là những yếu tố cốt lõi của việc cầu nguyện.
Thật vậy, cầu nguyện là ân huệ mà chúng ta có được
nhờ lòng nhân từ bao la của Đức Giê-hô-va.
Nhưng câu hỏi mà chúng ta sẽ thảo luận hôm nay là:
Chúng ta nên cầu nguyện như thế nào?
Dường như câu trả lời đã quá rõ ràng,
vì nhiều người trong chúng ta đã cầu nguyện suốt nhiều năm,
thậm chí là hàng thập kỷ rồi.
Dù vậy,
Chúa Giê-su đã chọn dạy về chủ đề này
khi nói chuyện với một môn đồ của ngài.
Chúng ta hãy cùng xem Lu-ca, chương 11.
Bối cảnh ở đây là khi Chúa Giê-su
sắp hoàn tất thánh chức của ngài,
tức là vào năm 32CN.
Lúc này, thánh chức trên đất của Chúa Giê-su
chỉ còn khoảng sáu tháng,
và ngài đang ở gần Giu-đê.
Tại đó, một môn đồ đã xin Chúa Giê-su
chỉ dạy về một điều quan trọng.
Hãy xem điều gì xảy ra nơi Lu-ca chương 11 câu 1:
“Có lần Chúa Giê-su ở một nơi nọ để cầu nguyện.
Khi ngài cầu nguyện xong, một môn đồ nói với ngài:
‘Thưa Chúa, xin dạy chúng tôi cách cầu nguyện,
như Giăng đã dạy môn đồ của ông’”.
“Thưa Chúa, xin dạy chúng tôi cách cầu nguyện”.
Đó là lời thỉnh cầu của ông.
Có thể nói đó là một lời thỉnh cầu vô cùng khiêm nhường,
nhất là khi xét đến gốc gác Do Thái của ông,
và với người Do Thái
thì cầu nguyện vốn là một phần không thể thiếu trong đời sống
và trong sự thờ phượng của họ.
Thời đó, vào thế kỷ thứ nhất,
các nhà hội đều có
những cuộn sách chép tay Kinh Thánh
tiếng Hê-bơ-rơ,
và họ thường đọc những sách này vào ngày Sa-bát.
Vì vậy, hẳn ông biết về Ha-na,
người đã trút hết nỗi lòng với Đức Giê-hô-va
trong lúc đau buồn.
Chắc là người môn đồ ấy cũng biết rõ về câu chuyện
thời xưa Đa-ni-ên nài xin Đức Giê-hô-va
trợ giúp cho dân của ngài.
Đa-ni-ên đã phải chờ đợi suốt “21 ngày”
mới nhận được hồi đáp từ thiên sứ.
Ông cũng quen thuộc với lời tường thuật
về việc Giô-na cầu nguyện trong bụng cá.
Chắc hẳn ông là người thông thạo Kinh Thánh.
Ngoài ra, người Do Thái thời đó
có thói quen cầu nguyện vào khoảng 9 giờ sáng
và 3 giờ chiều mỗi ngày.
Những khung giờ cầu nguyện đó
trùng với thời điểm dâng các lễ vật thiêu
tại đền thờ ở Giê-ru-sa-lem.
Vì vậy, nếu một người Do Thái
ở xa đền thờ tại Giê-ru-sa-lem
và cũng chẳng ở gần một nhà hội nào
để có thể vào đó đứng cầu nguyện
thì người ấy sẽ tự cầu nguyện một mình.
Điều đó cho thấy
cầu nguyện là một phần quan trọng
trong đời sống của người Do Thái.
Môn đồ vô danh này
chắc hẳn là người thường xuyên cầu nguyện.
Nhưng qua lời thỉnh cầu khiêm nhường:
“Xin dạy chúng tôi cách cầu nguyện”, ông có ý gì?
Rõ ràng ông không đơn giản là hỏi về cách thức cầu nguyện,
mà ông muốn biết
làm thế nào để dâng lên cho Cha Giê-hô-va
những lời cầu nguyện đầy ý nghĩa
để có thể đến gần với ngài hơn.
Anh chị thấy ông đã xin ai chỉ dạy?
Ông đã hỏi đúng người
có thể đưa ra câu trả lời tốt nhất,
đó chính là Con của Đức Chúa Trời,
là con đầu tiên trong tất cả các tạo vật.
Không ai hiểu rõ về Cha bằng Chúa Giê-su.
Chắc chắn lời thỉnh cầu của môn đồ này
đã làm ấm lòng Chúa Giê-su
và Cha ngài là Đức Giê-hô-va.
Có thể nói chúng ta cũng giống người môn đồ ấy.
Chúng ta biết thế nào là cầu nguyện,
đó là phần thiết yếu trong cuộc sống.
Chẳng hạn, trong chương trình thờ phượng buổi sáng này,
chúng ta dâng hai lời cầu nguyện
để mở đầu và để kết thúc.
Khi đi nhóm họp tại hội thánh, chúng ta cầu nguyện.
Khi trưởng lão họp bàn những việc quan trọng, họ cầu nguyện.
Khi rao giảng, chúng ta cầu nguyện.
Khi hướng dẫn học hỏi Kinh Thánh, chúng ta cầu nguyện.
Khi có buổi thờ phượng gia đình, chúng ta cầu nguyện.
Cầu nguyện là phần không thể thiếu
trong cuộc sống của chúng ta.
Nhưng thật thú vị,
giống như người môn đồ không được nêu tên kia,
chúng ta mong muốn điều gì?
Chúng ta muốn trở nên giống Đấng Ki-tô hơn,
và chúng ta cũng muốn
yêu thương Đức Giê-hô-va
ngày càng sâu đậm hơn.
Thực tế, chúng ta có cơ hội bồi đắp
mối quan hệ với Đức Giê-hô-va
mỗi ngày,
ngày mỗi ngày cho đến mãi mãi.
Và mỗi lần chúng ta cầu nguyện
là một lần chúng ta lại đến gần với Đức Giê-hô-va hơn.
Giờ hãy xem Chúa Giê-su đáp lại
người môn đồ ấy thế nào
nơi sách Lu-ca chương 11, bắt đầu từ câu 2,
ngài phán:
“Khi anh em cầu nguyện, hãy nói như vầy:
‘Lạy Cha, xin cho danh Cha được nên thánh.
Xin Nước Cha được đến.
Xin cho chúng con thức ăn cần dùng mỗi ngày.
Xin tha tội chúng con,
vì chúng con cũng tha thứ
mọi người có lỗi với chúng con.
Xin đừng để chúng con sa vào cám dỗ’”.
Vậy chúng ta học được gì
từ câu trả lời của Chúa Giê-su?
Chúng ta thấy ngài giải thích một cách đơn giản
chứ không hề phức tạp hóa vấn đề.
Thật vậy, ngài đã nhắc lại những cụm từ
mà ngài từng sử dụng trong Bài giảng trên núi
khoảng một năm rưỡi trước đó.
Nói ngắn gọn,
Chúa Giê-su dạy là
trước hết phải chú trọng vào danh Đức Giê-hô-va,
kế đến là ý định của ngài,
rồi sau đó
chúng ta mới trút đổ nỗi lòng cho ngài
và xin ngài ban cho những điều cần thiết
để có thể giữ lòng trọn thành.
Vì vậy, hãy đặt Đức Giê-hô-va lên hàng đầu
rồi mới đến bản thân mình.
Chỉ dẫn này đơn giản, thực tế và sâu sắc.
Chúng ta có thể áp dụng điều này
khi cầu nguyện với Cha trên trời.
Thời nay, Chúa Giê-su vẫn tiếp tục
giúp những người khiêm nhường
củng cố mối quan hệ với Đức Giê-hô-va.
Hãy thử nghĩ về một vài gợi ý
mà tổ chức đã đưa ra trong những năm vừa qua.
Chẳng hạn như:
Hãy tìm một nơi yên tĩnh.
Sách Mác chương 1 câu 35 ghi:
“Sáng sớm, khi trời còn mờ mờ,
ngài [tức là Chúa Giê-su]
thức dậy và đi ra một nơi hẻo lánh
rồi bắt đầu cầu nguyện”.
Vậy thời gian và nơi nào phù hợp?
Vào buổi sáng?
Ở phòng ngủ chăng?
Chúng ta cần tìm một nơi riêng tư và yên tĩnh
để dành thời gian với Đức Giê-hô-va.
Một chị đã kết hôn chia sẻ:
“Mỗi ngày tôi đều đi bộ ra công viên.
Ở đó, tôi có không gian riêng,
có thể tập trung và thoải mái trò chuyện với Đức Giê-hô-va”.
Gợi ý thứ hai là:
Đừng vội vã khi cầu nguyện.
Trước khi chọn các sứ đồ,
Chúa Giê-su đã thức suốt đêm
cầu nguyện với Đức Chúa Trời
(Lu-ca 6:12).
Vì vậy, thay vì chỉ cầu nguyện một cách chiếu lệ,
làm vội vàng cho xong,
chúng ta hãy dành thêm nhiều thời gian
để cầu nguyện lâu hơn
và sâu sắc hơn.
Thông thường, hai người bạn có thể
mải mê trò chuyện đến tận đêm khuya,
dù biết sáng mai còn bao việc phải làm.
Vì sao? Vì họ thấy vui vẻ khi ở cạnh nhau.
Chúng ta cũng muốn có cảm giác thân thiết như vậy
khi cầu nguyện với Đức Giê-hô-va.
Tiếp theo, gợi ý thứ ba là:
Không những cầu nguyện vào thời điểm cố định,
mà còn vào bất cứ khi nào chúng ta có cơ hội.
Những người bạn thân thiết
thường hay nhắn tin với nhau,
gọi điện cho nhau,
hay thậm chí là bất chợt ghé qua nhà chơi.
Tại sao?
Đơn giản là vì họ luôn nghĩ tới nhau.
Với Đức Giê-hô-va cũng vậy,
chúng ta muốn nghĩ tới ngài trong suốt cả ngày,
đồng thời trò chuyện với ngài vào bất kể lúc nào.
Chúa Giê-su đã làm vậy.
Sau khi nghe các môn đồ kể lại
kết quả tốt đẹp trong thánh chức,
ngài thốt lên:
“Lạy Cha, là Chúa của trời đất,
con ca ngợi Cha trước công chúng
vì Cha đã giấu kín những điều này
với người khôn ngoan và trí thức,
nhưng tiết lộ cho con trẻ”.
Sau đây là gợi ý thứ tư mà chúng ta cùng thảo luận.
Có bao giờ anh chị thấy mình cứ lặp lại
cùng một nội dung không?
Có lẽ lời cầu nguyện của mình hơi đơn điệu
và thiếu chiều sâu.
Nếu là như vậy,
trước khi cầu nguyện,
chúng ta có thể dành thêm ít thời gian
để suy nghĩ về những điều mà mình sẽ nói với Cha.
Chẳng hạn, hãy suy ngẫm về những chủ đề
trong lời cầu nguyện mẫu.
Làm sao để thi hành ý muốn Đức Giê-hô-va trọn vẹn hơn?
Về nhiệm vụ ở Bê-tên,
làm sao để thực hiện công việc hiệu quả hơn?
Về thánh chức thì sao?
Làm thế nào để cải thiện cách mời tìm hiểu Kinh Thánh?
Nói sao về những lỗi lầm mà mình đã phạm?
Hay việc mình tha thứ cho lỗi lầm của người khác?
Khi suy ngẫm về tất cả những điều này
trước khi cầu nguyện
thì lời mình nói sẽ ý nghĩa hơn nhiều.
Lời cầu nguyện cá nhân,
gợi ý thứ năm, không nên là những lời khô khan, cứng nhắc
Tình bạn đích thực gắn liền với cảm xúc chân thật.
Vì vậy,
chúng ta muốn đặt trọn
tâm tư tình cảm vào lời cầu nguyện.
Đó cũng là những gì mình thấy
qua các bài Thi thiên đã đọc
trong suốt mấy tháng qua.
Chẳng hạn, bài Thi 13:1, 2 nói:
“Đức Giê-hô-va ôi, ngài quên con đến bao giờ?
Mãi mãi sao?
Ngài ẩn mặt đến chừng nào?
Con nặng trĩu bao lo âu,
ngày qua ngày lòng đớn đau đến bao giờ?”.
Những cung bậc cảm xúc mãnh liệt mà chúng ta vừa đọc
chính là nỗi niềm mà người viết Thi thiên
đã bày tỏ với Đức Giê-hô-va.
Chúng ta muốn xây đắp tình bạn đích thực với Đức Giê-hô-va,
và bộc lộ cảm xúc chân thật với ngài.
Tóm lại, lời cầu nguyện được ví như cây cầu,
có thể dẫn đến tình bạn với Đức Giê-hô-va,
mà mọi cây cầu đều cần được kiểm tra,
bảo trì và nâng cấp để luôn hoạt động tốt.
Nếu tiếp tục nỗ lực
để xem xét và cải thiện lời cầu nguyện,
chắc chắn chúng ta sẽ có mối quan hệ mật thiết với Cha
và Bạn của mình,
là Đức Giê-hô-va.