JW subtitle extractor

Anh Hermanus van Selm: Thế nào là sự ăn năn thật? (Sáng 44:16)

Video Other languages Share text Share link Show times

Phần bình luận của Tháp Canh hôm nay
nhắc đến lời tường thuật về Giô-sép,
con trai của Gia-cốp.
Một bài học mà chúng ta rút ra được
từ lời tường thuật này là về sự ăn năn.
Chúng ta sẽ xem xét hai câu hỏi:
Thế nào là sự ăn năn thật?
và Đức Giê-hô-va ban thưởng ra sao
cho những người thật lòng ăn năn?
Sự ăn năn thật bao gồm hai bước:
Thứ nhất, một người cần
thừa nhận đường lối sai trái của mình.
Thứ hai, người ấy cho thấy rõ
là mình đã từ bỏ con đường ấy.
Cả hai bước này đều được đề cập
trong lời tường thuật về Giô-sép.
Vậy hãy cùng xem xét lời tường thuật này.
Gia-cốp rất yêu thương
con trai mình là Giô-sép.
Nhưng các anh của Giô-sép
cảm thấy thế nào?
Chỉ trong Sáng thế chương 37
có tới tận ba lần
nhắc đến việc
các anh của Giô-sép ghét cậu.
Ngày nọ, ở một nơi cách xa nhà,
cách xa Gia-cốp,
khi chỉ có Giô-sép và các anh
thì các anh của cậu
đã nắm lấy cơ hội ấy
để trút cơn giận lên đầu cậu.
Họ quăng cậu xuống một hố nước.
Sau đó, Giu-đa đề nghị
bán Giô-sép làm nô lệ.
Lúc đó, Giô-sép còn rất trẻ,
chỉ mới 17 tuổi.
Như chúng ta biết, ở Ai Cập,
Giô-sép trở thành nô lệ, tù nhân
và rồi cậu trở thành một nhà
cai trị quyền lực, chỉ đứng sau vua.
Trong thời gian đó,
gia đình của Gia-cốp thì sống tại Ca-na-an
và gặp một nạn đói trầm trọng.
Thế nên, Gia-cốp bảo các con trai mình
đến Ai Cập để mua thức ăn.
Khi Giô-sép gặp các anh,
cậu nhận ra họ
nhưng họ lại không nhận ra em trai mình.
Lần thứ hai
rồi lần thứ ba họ gặp nhau,
các anh của Giô-sép
vẫn chưa nhận ra cậu.
Những lần gặp ấy
đều khiến Giô-sép vô cùng đau lòng.
Lần đầu gặp lại, Giô-sép phản ứng thế nào?
Cậu đã “khóc”.
Lần thứ hai, phản ứng của cậu là gì?
Cậu đi vào “một phòng kín và khóc”.
Còn lần thứ ba thì Giô-sép phản ứng thế nào?
Cậu “bật khóc lớn tiếng”.
Vậy tại sao Giô-sép lại để mình
trải qua những cảm xúc đau lòng này?
Vì cậu muốn biết
liệu các anh của mình
đã thật sự ăn năn hay không.
Như đã nói, sự ăn năn thật
bao gồm hai bước.
Và bước đầu tiên là thừa nhận lỗi lầm.
Các anh của cậu
có thừa nhận lỗi lầm không?
Có.
Điều này được ghi lại nơi Sáng thế 42:21.
Chúng ta hãy cùng đọc
những lời của họ nơi câu 21:
“Họ nói với nhau:
‘Chắc là chúng ta đang bị trừng phạt
vì có tội với em mình
[là Giô-sép].
Chúng ta đã thấy nỗi khốn khổ của nó
khi nó van xin chúng ta thương xót
mà chúng ta chẳng nghe.
Thế nên bây giờ chúng ta
phải chịu nỗi khốn khổ này’”.
Những lời ấy cho thấy họ đã hối hận.
Các anh của cậu đã thực hiện
bước đầu tiên của sự ăn năn thật.
Đó là thừa nhận lỗi lầm của mình.
Còn bước thứ hai
của sự ăn năn thật thì sao?
Các anh của cậu đã từ bỏ
con đường sai trái chưa?
Và làm sao Giô-sép có thể biết chắc
là các anh của mình đã thật sự thay đổi?
Giô-sép đã chuẩn bị một kế hoạch
rất kỹ lưỡng để tìm ra câu trả lời.
Dĩ nhiên, Giô-sép không thể
quay ngược thời gian về 22 năm trước
nhưng cậu có thể tạo ra một tình huống
gần giống như sự kiện
đã xảy ra hơn 20 năm trước.
Vậy Giô-sép đã làm gì?
Cậu thực hiện một kế hoạch
để khiến các anh
lâm vào cảnh khốn cùng
đến mức họ chỉ có thể thoát được bằng cách
phải bỏ lại một người con trai của Gia-cốp
để làm nô lệ ở Ai Cập.
Và để tạo ra một tình huống
gần giống với 22 năm trước
thì người ấy
phải là một người con
được Gia-cốp rất yêu thương.
Thế nên, kế hoạch của Giô-sép
là buộc mười người anh
phải đem Bên-gia-min đến Ai Cập.
Tại sao lại là Bên-gia-min?
Bởi vì Gia-cốp rất yêu thương Bên-gia-min,
giống như ông từng yêu thương Giô-sép vậy.
Thế nên, Giô-sép
đã lên một kế hoạch rất kỹ lưỡng.
Trong kế hoạch này,
cậu đặt Bên-gia-min trong hoàn cảnh
giống với mình ngày xưa.
Cách mười người anh đối xử với Bên-gia-min
sẽ cho thấy liệu họ có thật sự ăn năn
về cách họ đã đối xử với Giô-sép
trong quá khứ hay không.
Giờ đây, Giô-sép thực hiện bước cuối
trong kế hoạch của mình.
Trước khi các con của Gia-cốp
trở về Ca-na-an,
cậu đã cho người lén đặt
một chén bạc vào bao của Bên-gia-min.
Khi họ lên đường trở về nhà,
Giô-sép sai người cai quản nhà đuổi theo
để kiểm tra các bao lương thực của họ.
Hãy hình dung họ cảm thấy
sợ hãi đến mức nào
khi phát hiện chiếc chén bạc
trong bao của Bên-gia-min.
Giờ họ phải quay lại gặp
người cai quản cả xứ Ai Cập ấy,
nhưng họ phải nói gì bây giờ?
Đến đoạn này, hãy nhớ sự kiện
đã xảy ra khoảng 20 năm trước.
Chính Giu-đa là người đã đề nghị
bán Giô-sép làm nô lệ.
Và giờ cũng chính ông là người
đã thuyết phục cha mình là Gia-cốp
để cho Bên-gia-min
sang Ai Cập cùng mình.
Rồi khi quay lại nhà của Giô-sép,
Giu-đa đã làm gì?
Phải công nhận
Giu-đa đã can đảm thay mặt
các anh em để nói chuyện với Giô-sép.
Những lời của Giu-đa được ghi lại
nơi Sáng thế 44:16:
“Chúng tôi biết nói sao với chúa đây?
Chúng tôi biết nói gì bây giờ?
Làm sao để chúa hiểu
chúng tôi là người ngay thẳng?
Đức Chúa Trời đã thấy
lỗi lầm của các đầy tớ chúa.
Giờ chúng tôi đều là nô lệ của chúa,
người bị phát hiện đang giữ cái chén
và cả chúng tôi nữa!”.
Những lời ấy cho thấy Giu-đa đề nghị
là cả 11 anh em đều trở thành nô lệ
nhưng Giô-sép không muốn
kế hoạch của mình đi theo hướng đó.
Vì thế, Giô-sép nói
nơi Sáng thế 44:17:
“Giô-sép nói:
‘Không bao giờ ta làm thế!
Chỉ kẻ bị phát hiện đang giữ cái chén
phải làm nô lệ cho ta thôi,
còn các ngươi
thì được yên ổn về với cha mình’”.
Qua đây, Giô-sép muốn nói gì?
Giô-sép đã thử lòng các anh bằng cách
cho Giu-đa và chín người anh còn lại
cơ hội được tự do
nếu họ bằng lòng bỏ lại Bên-gia-min
để làm nô lệ ở Ai Cập.
Ngay trong giây phút đó,
Giu-đa đã thu hết can đảm
từ chối đề nghị của Giô-sép
và bắt đầu van xin.
Thật ra những lời van xin của Giu-đa
đã chiếm tới 17 câu trong chương 44.
Lời kết của Giu-đa
được ghi lại nơi Sáng thế 44:33, 34.
Ở đây, Giu-đa van xin Giô-sép:
“Vậy xin để tôi ở lại làm nô lệ cho chúa tôi,
thay thế đứa em này,
hầu nó được đi về cùng các anh.
Làm sao tôi có thể trở về gặp cha
mà không mang nó theo?
Tôi không thể chịu được
khi thấy thảm họa ấy
xảy đến với cha mình!”.
Những lời này cho thấy
Giu-đa đã sẵn sàng hy sinh bản thân
để làm nô lệ thay cho Bên-gia-min.
Rõ ràng,
giờ đây Giu-đa không còn
là Giu-đa của 22 năm trước.
Ông đã thay đổi.
Ông đã thể hiện sự ăn năn thật.
Ngay lúc đó,
Giô-sép không cần thử họ nữa
và tiết lộ danh tính của mình cho các anh.
Chúng ta học được gì
từ lời tường thuật cảm động này?
Giê-hô-va Đức Chúa Trời có ban thưởng
cho những người thật lòng ăn năn không?
Có.
Đức Giê-hô-va đã ban thưởng cho Giu-đa
bằng cách cho ông
trở thành tổ phụ của Đấng Mê-si.
Quả là một phần thưởng quý giá
cho người thật lòng ăn năn phải không?
Còn chúng ta thì sao?
Tất cả chúng ta đều mắc lỗi
và cần lòng thương xót của Đức Giê-hô-va.
Thật an ủi biết bao khi biết rằng
Đức Giê-hô-va rộng lòng tha thứ
nếu chúng ta thật sự ăn năn
qua việc thừa nhận lỗi lầm của mình
và quyết tâm từ bỏ con đường sai trái.