00:00:00
Nơi Ma-thi-ơ 5:9,00:00:02
00:00:02
Chúa Giê-su đưa ra một lý do quan trọng00:00:04
00:00:05
cho thấy chúng ta nên
trở thành người tạo sự hòa thuận.00:00:07
00:00:08
Ngài nói rằng00:00:09
00:00:09
người tạo sự hòa thuận
là người hạnh phúc.00:00:11
00:00:12
Điều này nghe thì có vẻ
không quá phức tạp, 00:00:14
00:00:14
nhưng không phải lúc nào cũng dễ 00:00:16
00:00:16
để trở thành người tạo sự hòa thuận.00:00:18
00:00:18
Trong bài giảng này, tôi muốn đề cập
đến một thách đố 00:00:22
00:00:22
được nói nơi Gia-cơ chương 3.00:00:24
00:00:25
Mời anh chị cùng mở đến Gia-cơ chương 3,00:00:28
00:00:28
chúng ta sẽ xem câu 5.00:00:29
00:00:31
“Tương tự thế, cái lưỡi
là một bộ phận nhỏ trong cơ thể00:00:35
00:00:35
nhưng huênh hoang khoác lác quá mức.00:00:37
00:00:37
Hãy xem, chỉ cần một ngọn lửa nhỏ thôi00:00:40
00:00:40
là có thể làm bốc cháy cả cánh rừng lớn!”.00:00:42
00:00:43
Chúng ta thấy những lời nơi câu 8 thật đúng:00:00:46
00:00:46
“Nhưng không người nào thuần hóa được cái lưỡi. 00:00:49
00:00:49
Nó là vật bất trị và tai hại,00:00:51
00:00:51
đầy dẫy chất độc chết người”.00:00:53
00:00:54
Một thách đố trong câu này là
thuần hóa được cái lưỡi.00:00:57
00:00:57
Đó là thách đố cho người tạo sự hòa thuận.00:01:00
00:01:01
Lưỡi là cơ quan có nhiều cơ,00:01:03
00:01:03
giúp chúng ta ăn, thở và nói,00:01:05
00:01:06
và ở đây Gia-cơ đang đề cập
đến chức năng nói.00:01:09
00:01:09
Từ “lưỡi” trong tiếng Anh bắt nguồn từ
từ La-tinh là lingua.00:01:14
00:01:15
Nhiều từ tiếng Anh ra từ
từ này,00:01:17
00:01:17
trong đó có những từ được dịch là00:01:19
00:01:19
“ngôn ngữ học” hoặc “ngôn ngữ”. 00:01:21
00:01:22
Trong đời sống hằng ngày,00:01:23
00:01:23
chúng ta thường dùng cách diễn đạt00:01:25
00:01:25
liên quan đến vai trò của lưỡi, 00:01:27
00:01:27
chẳng hạn như00:01:28
00:01:28
xoắn lưỡi, lỡ lời, lưỡi không xương,00:01:31
00:01:31
lưỡi sắc bén hoặc lưỡi cay nghiệt.00:01:33
00:01:34
Gia-cơ cho thấy cái lưỡi là một ngọn lửa,00:01:37
00:01:38
nó có khả năng gây thiệt hại rất lớn. 00:01:40
00:01:40
Chỉ cần một ngọn lửa nhỏ00:01:42
00:01:42
là có thể bốc cháy cả cánh rừng. 00:01:44
00:01:44
Do đó, vì là người bất toàn00:01:47
00:01:47
nên người tạo sự hòa thuận
cần cố gắng hết sức 00:01:50
00:01:50
để kiểm soát cái lưỡi
khi bị khiêu khích.00:01:52
00:01:54
Có bốn vị cơ bản mà
lưỡi có thể cảm nhận được:00:01:57
00:01:58
mặn, ngọt, chua và đắng.00:02:00
00:02:01
Vị ngọt được cảm nhận
ở đầu lưỡi của chúng ta.00:02:04
00:02:04
Trong khi đó, các nụ vị giác
dọc hai bên lưỡi 00:02:08
00:02:08
giúp chúng ta cảm nhận vị chua và vị mặn.00:02:11
00:02:11
Còn vị đắng thì được cảm nhận
ở gần cuối lưỡi, sát cổ họng. 00:02:15
00:02:16
Những người viết Kinh Thánh00:02:18
00:02:18
ví những chức năng này của lưỡi với lời nói. 00:02:21
00:02:21
Chẳng hạn, Gióp 34:3 nói:00:02:24
00:02:24
“Vì tai phân biệt lời nói00:02:26
00:02:26
cũng như lưỡi nếm thức ăn”.00:02:28
00:02:30
Chúng ta cũng thấy sứ đồ Phao-lô
nói nơi Cô-lô-se 4:6:00:02:35
00:02:36
“Lời nói anh em phải luôn hòa nhã,00:02:38
00:02:39
được nêm thêm muối,00:02:40
00:02:41
hầu anh em biết
nên đối đáp mỗi người thế nào”.00:02:44
00:02:44
Nói cách khác, lời nói của người
tạo sự hòa thuận00:02:47
00:02:47
sẽ có vị dễ chịu.00:02:48
00:02:49
Tuy nhiên, những lời nơi Gia-cơ 3:10 cũng đúng. 00:02:53
00:02:53
Câu này nói: 00:02:54
00:02:55
“Cùng một cái miệng
mà ra lời chúc tụng lẫn lời rủa sả”.00:02:59
00:03:00
Từ miệng của chúng ta có thể thốt ra00:03:03
00:03:03
những lời cay đắng hoặc dễ chịu. 00:03:05
00:03:05
Chúng ta có thể nói những lời tử tế00:03:07
00:03:07
với người trong thánh chức hoặc trong hội thánh,00:03:10
00:03:10
nhưng lại nói lời cay nghiệt00:03:12
00:03:12
với người sống chung hoặc làm việc cùng.00:03:13
00:03:14
Vậy tại sao đôi khi điều đó
xảy đến với chúng ta? 00:03:18
00:03:19
Chúa Giê-su thật khôn ngoan khi nói rằng00:03:21
00:03:22
những điều chúng ta nói00:03:23
00:03:23
sẽ cho thấy suy nghĩ và cảm xúc của mình.00:03:26
00:03:26
Nơi Ma-thi-ơ 12:34, ngài nói: 00:03:29
00:03:29
“Vì lòng đầy tràn thì miệng mới nói ra”.00:03:32
00:03:33
Như vị đắng được cảm nhận
ở phía cuối lưỡi,00:03:36
00:03:37
thì những lời nói cay nghiệt00:03:38
00:03:38
cũng để lại vị đắng trong lòng người nghe,00:03:41
00:03:41
vì chúng ra từ cuối cổ họng00:03:43
00:03:43
nói cách khác,
từ sâu thẳm bên trong, 00:03:45
00:03:46
bộc lộ suy nghĩ thật trong lòng một người.00:03:48
00:03:49
Vì thế, lời nói của chúng ta bị chi phối00:03:52
00:03:52
bởi cảm xúc của mình về người khác.00:03:54
00:03:55
Chúng ta thấy gì trong bức hình? 00:03:57
00:03:58
Những điều chúng ta nói sẽ cho thấy00:04:01
00:04:01
mình có quý mến và tôn trọng
người khác hay không. 00:04:03
00:04:04
Chị của chúng ta đã nói00:04:06
00:04:06
lời thiếu tử tế với chị kia.00:04:07
00:04:09
Và một khi lời nói đã thốt ra00:04:11
00:04:11
thì chúng ta không thể xóa bỏ00:04:13
00:04:13
giống như xóa bỏ chữ
trên màn hình máy tính.00:04:16
00:04:17
Vì thế, khi nói những lời00:04:19
00:04:19
làm tổn thương
người mà mình yêu mến, 00:04:21
00:04:22
người tạo sự hòa thuận
sẽ chân thành xin lỗi, 00:04:25
00:04:25
giống như chị trong bức hình đã làm00:04:27
00:04:27
sau khi suy ngẫm về những điều
Kinh Thánh nói về đề tài ấy.00:04:31
00:04:33
Mời anh chị cùng tôi mở đến
Châm ngôn 12:1800:04:37
00:04:38
vì câu này sẽ đưa ra một lý do quan trọng00:04:40
00:04:41
cho thấy tại sao chúng ta nên
suy nghĩ trước khi nói. 00:04:44
00:04:46
Câu này nói rằng: 00:04:47
00:04:47
“Lời nói thiếu suy nghĩ
như bao nhát gươm đâm,00:04:50
00:04:51
nhưng lưỡi người khôn ngoan
là phương thuốc chữa lành”.00:04:54
00:04:55
Lời nói có thể giống như một con dao. 00:04:57
00:04:59
Những lời cay nghiệt có thể để lại00:05:01
00:05:01
những vết thương cảm xúc dai dẳng00:05:03
00:05:03
ngay cả khi cuộc cãi vã đã kết thúc. 00:05:06
00:05:06
Chúng ta dễ nhớ lại
những lời cay nghiệt ấy00:05:09
00:05:09
vào những lúc mình nản lòng.00:05:10
00:05:11
Anh chị đã bao giờ trải qua điều đó chưa?00:05:12
00:05:13
Khi nản lòng,00:05:13
00:05:14
anh chị nhớ đến lời nói thiếu tử tế00:05:16
00:05:16
của một ai đó từ nhiều năm trước. 00:05:18
00:05:19
Trái lại, lưỡi của người khôn ngoan
thúc đẩy sự hòa thuận,00:05:23
00:05:23
có thể giúp chữa lành.00:05:24
00:05:25
Hãy nghĩ đến một trường hợp
trong Kinh Thánh00:05:27
00:05:27
minh họa cho điểm này.00:05:28
00:05:29
Chúng ta thường nghĩ đến
nỗi đau về thể chất của Gióp,00:05:32
00:05:33
nhưng lời nói cũng làm cho ông đau đớn00:05:36
00:05:36
chẳng khác gì nỗi đau về thể chất. 00:05:37
00:05:38
Mời anh chị cùng mở đến Gióp 19:2 00:05:42
00:05:42
và cùng xem bức hình.00:05:43
00:05:44
Gióp cho thấy ông cảm thấy thế nào00:05:46
00:05:46
trước những lời nói cay nghiệt
của Binh-đát khi ông nói:00:05:49
00:05:50
“Các anh cứ chọc tức tôi,00:05:52
00:05:52
dùng lời đay nghiến tôi đến chừng nào?”.00:05:54
00:05:55
Gióp đã nói:00:05:56
00:05:57
‘Các anh dùng lời đay nghiến tôi đến chừng nào?’.00:05:59
00:06:01
Chúng ta thấy Gióp không chỉ đau buồn,00:06:04
00:06:04
tức giận, mà còn
tan nát cõi lòng.00:06:07
00:06:08
Lời chỉ trích của ba người an ủi giả tạo00:06:10
00:06:10
giống như bao nhát gươm đâm. 00:06:12
00:06:12
Những lời ấy chiếm khoảng
chín chương trong sách Gióp,00:06:15
00:06:15
và hẳn Gióp rất đau lòng00:06:17
00:06:17
vì ba người bạn ấy không một lần
dùng tên của ông. 00:06:20
00:06:21
Chẳng lạ gì khi ông thấy vô cùng đau lòng!00:06:23
00:06:24
Nếu là Gióp, hẳn chúng ta
cũng cảm thấy như vậy phải không?00:06:27
00:06:28
Những gì ba người bạn ấy nói00:06:30
00:06:30
có thể khiến Gióp phản ứng
theo một trong hai cách sau.00:06:34
00:06:35
Ông đã có thể tự nhủ
và quyết trong lòng rằng:00:06:38
00:06:39
“Nếu tôi thoát khỏi cảnh này,00:06:41
00:06:41
thì ba ông sẽ biết tay tôi.
Tôi sẽ trả thù”.00:06:44
00:06:45
Nhưng không!00:06:46
00:06:46
Ông đã chọn trở thành
người tạo sự hòa thuận.00:06:49
00:06:49
Chúng ta thấy điều này trong Gióp 42:8,
cũng như trong bức hình.00:06:54
00:06:57
Mời anh chị mở đến Gióp 42:8.00:07:00
00:07:01
Nơi vế sau của câu 8,
Đức Giê-hô-va phán: 00:07:04
00:07:05
“Tôi tớ ta là Gióp
sẽ cầu nguyện cho các ngươi”.00:07:09
00:07:10
Như thể, Đức Giê-hô-va
đang nói với Gióp rằng:00:07:13
00:07:13
“Để tạo sự hòa thuận00:07:15
00:07:15
và loại bỏ được cảm giác cay đắng 00:07:17
00:07:17
thì Gióp phải cầu nguyện
cho những người bạn giả tạo ấy”.00:07:21
00:07:22
Đó là một điểm rất đáng suy nghĩ,00:07:24
00:07:24
vì việc cầu nguyện cho người đã khiến mình
tổn thương sâu sắc00:07:28
00:07:28
có lẽ là một trong những
hành động tốt đẹp nhất00:07:31
00:07:32
của người tạo sự hòa thuận. 00:07:33
00:07:34
Hãy lưu ý nơi câu 10 cho thấy00:07:36
00:07:37
chỉ sau khi Gióp cầu nguyện cho họ00:07:39
00:07:39
thì “Đức Giê-hô-va cất bỏ
nỗi đau khổ của Gióp00:07:43
00:07:43
và phục hồi
sự thịnh vượng cho ông”.00:07:45
00:07:47
Những hành động của Gióp
được nói ở đây00:07:49
00:07:49
đã giúp ông loại bỏ sự oán giận00:07:52
00:07:52
và hướng đến những ngày
tươi đẹp ở phía trước.00:07:55
00:07:55
Kinh Thánh cho biết00:07:56
00:07:56
140 năm sau đó của Gióp
tràn đầy hạnh phúc.00:08:00
00:08:00
Nhưng điều quan trọng hơn,
ông hạnh phúc00:08:03
00:08:03
vì những hành động của mình 00:08:04
00:08:04
đã giúp ông hòa thuận với Đức Giê-hô-va.00:08:07
00:08:08
Như vậy, người tạo sự hòa thuận00:08:10
00:08:10
là người có niềm vui và hạnh phúc00:08:12
00:08:12
khi người ấy chọn làm hòa thay vì trả thù.00:08:15
00:08:17
Và cuối cùng, chúng ta
sẽ xem một cách khác 00:08:19
00:08:19
để có thể trở thành
người tạo sự hòa thuận. 00:08:22
00:08:22
Nói sao khi chúng ta quan sát thấy00:08:25
00:08:25
một người bạn làm tổn thương người khác? 00:08:27
00:08:27
Chúng ta sẽ lờ đi00:08:29
00:08:29
hay cố gắng trở thành người tạo sự hòa thuận?00:08:31
00:08:32
Hãy lưu ý đến điều Đa-vít nói nơi Thi thiên 141:5.00:08:38
00:08:39
Thi thiên 141:5.00:08:42
00:08:42
Chúng ta sẽ tập trung vào
phần đầu tiên của câu này.00:08:45
00:08:45
Phần này nói như sau:00:08:46
00:08:47
“Nếu người công chính đánh con, 00:08:49
00:08:49
ấy là hành động yêu thương”.00:08:52
00:08:53
Việc đánh một người bạn00:08:54
00:08:54
nghe không giống hành động00:08:55
00:08:55
của một người tạo sự hòa thuận. 00:08:57
00:08:58
Thực tế, bạn bè thường ngại khiển trách nhau00:09:01
00:09:01
vì không biết người kia sẽ phản ứng ra sao00:09:03
00:09:04
và cũng vì họ không muốn làm tổn hại00:09:06
00:09:06
tình bạn quý giá của họ.00:09:07
00:09:09
Điều trớ trêu là00:09:10
00:09:11
những người hay khiến người khác bực bội 00:09:13
00:09:13
thường là những người rất nhạy cảm00:09:16
00:09:16
khi được người khác cho lời khuyên.00:09:17
00:09:19
Tuy nhiên, nếu là người bạn thật,00:09:21
00:09:22
chúng ta sẽ không ngần ngại00:09:23
00:09:23
đưa ra lời khiển trách cần thiết. 00:09:25
00:09:26
Giống như thuốc khi bôi lên vết thương,00:09:28
00:09:28
ban đầu có thể gây đau,00:09:29
00:09:30
thì lời khuyên của chúng ta dù tử tế,00:09:32
00:09:32
nhưng ban đầu có thể gây tổn thương.00:09:34
00:09:34
Tuy nhiên, cuối cùng sẽ giúp chữa lành.00:09:36
00:09:37
Nhưng một lợi ích đó là00:09:39
00:09:39
nếu người bạn ấy
áp dụng lời khuyên của mình00:09:41
00:09:41
thì các mối quan hệ của họ sẽ được cải thiện,00:09:43
00:09:44
và chúng ta sẽ vui vì đã trở thành
người tạo sự hòa thuận.00:09:48
00:09:50
Như chúng ta biết,00:09:51
00:09:51
thú cưng không kết bạn
với con người bằng lời nói,00:09:54
00:09:54
nhưng bằng những hành động
ấm áp và thân thiện. 00:09:57
00:09:58
Ngày hôm nay, chúng ta sẽ có
nhiều cuộc trò chuyện00:10:01
00:10:01
dùng đến lưỡi của mình. 00:10:03
00:10:03
Điểm chính là tất cả chúng ta
muốn nhớ rằng:00:10:06
00:10:07
Nếu muốn trở thành người tạo sự hòa thuận,00:10:09
00:10:09
chúng ta nên đảm bảo những gì mình nói
được “nêm thêm muối”.00:10:13
Anh Paul Gillies: "Hạnh phúc cho những người tạo sự hòa thuận" (Mat 5:9)
-
Anh Paul Gillies: "Hạnh phúc cho những người tạo sự hòa thuận" (Mat 5:9)
Nơi Ma-thi-ơ 5:9,
Chúa Giê-su đưa ra một lý do quan trọng
cho thấy chúng ta nên
trở thành người tạo sự hòa thuận.
Ngài nói rằng
người tạo sự hòa thuận
là người hạnh phúc.
Điều này nghe thì có vẻ
không quá phức tạp,
nhưng không phải lúc nào cũng dễ
để trở thành người tạo sự hòa thuận.
Trong bài giảng này, tôi muốn đề cập
đến một thách đố
được nói nơi Gia-cơ chương 3.
Mời anh chị cùng mở đến Gia-cơ chương 3,
chúng ta sẽ xem câu 5.
“Tương tự thế, cái lưỡi
là một bộ phận nhỏ trong cơ thể
nhưng huênh hoang khoác lác quá mức.
Hãy xem, chỉ cần một ngọn lửa nhỏ thôi
là có thể làm bốc cháy cả cánh rừng lớn!”.
Chúng ta thấy những lời nơi câu 8 thật đúng:
“Nhưng không người nào thuần hóa được cái lưỡi.
Nó là vật bất trị và tai hại,
đầy dẫy chất độc chết người”.
Một thách đố trong câu này là
thuần hóa được cái lưỡi.
Đó là thách đố cho người tạo sự hòa thuận.
Lưỡi là cơ quan có nhiều cơ,
giúp chúng ta ăn, thở và nói,
và ở đây Gia-cơ đang đề cập
đến chức năng nói.
Từ “lưỡi” trong tiếng Anh bắt nguồn từ
từ La-tinh là <i>lingua</i>.
Nhiều từ tiếng Anh ra từ
từ này,
trong đó có những từ được dịch là
“ngôn ngữ học” hoặc “ngôn ngữ”.
Trong đời sống hằng ngày,
chúng ta thường dùng cách diễn đạt
liên quan đến vai trò của lưỡi,
chẳng hạn như
xoắn lưỡi, lỡ lời, lưỡi không xương,
lưỡi sắc bén hoặc lưỡi cay nghiệt.
Gia-cơ cho thấy cái lưỡi là một ngọn lửa,
nó có khả năng gây thiệt hại rất lớn.
Chỉ cần một ngọn lửa nhỏ
là có thể bốc cháy cả cánh rừng.
Do đó, vì là người bất toàn
nên người tạo sự hòa thuận
cần cố gắng hết sức
để kiểm soát cái lưỡi
khi bị khiêu khích.
Có bốn vị cơ bản mà
lưỡi có thể cảm nhận được:
mặn, ngọt, chua và đắng.
Vị ngọt được cảm nhận
ở đầu lưỡi của chúng ta.
Trong khi đó, các nụ vị giác
dọc hai bên lưỡi
giúp chúng ta cảm nhận vị chua và vị mặn.
Còn vị đắng thì được cảm nhận
ở gần cuối lưỡi, sát cổ họng.
Những người viết Kinh Thánh
ví những chức năng này của lưỡi với lời nói.
Chẳng hạn, Gióp 34:3 nói:
“Vì tai phân biệt lời nói
cũng như lưỡi nếm thức ăn”.
Chúng ta cũng thấy sứ đồ Phao-lô
nói nơi Cô-lô-se 4:6:
“Lời nói anh em phải luôn hòa nhã,
được nêm thêm muối,
hầu anh em biết
nên đối đáp mỗi người thế nào”.
Nói cách khác, lời nói của người
tạo sự hòa thuận
sẽ có vị dễ chịu.
Tuy nhiên, những lời nơi Gia-cơ 3:10 cũng đúng.
Câu này nói:
“Cùng một cái miệng
mà ra lời chúc tụng lẫn lời rủa sả”.
Từ miệng của chúng ta có thể thốt ra
những lời cay đắng hoặc dễ chịu.
Chúng ta có thể nói những lời tử tế
với người trong thánh chức hoặc trong hội thánh,
nhưng lại nói lời cay nghiệt
với người sống chung hoặc làm việc cùng.
Vậy tại sao đôi khi điều đó
xảy đến với chúng ta?
Chúa Giê-su thật khôn ngoan khi nói rằng
những điều chúng ta nói
sẽ cho thấy suy nghĩ và cảm xúc của mình.
Nơi Ma-thi-ơ 12:34, ngài nói:
“Vì lòng đầy tràn thì miệng mới nói ra”.
Như vị đắng được cảm nhận
ở phía cuối lưỡi,
thì những lời nói cay nghiệt
cũng để lại vị đắng trong lòng người nghe,
vì chúng ra từ cuối cổ họng
nói cách khác,
từ sâu thẳm bên trong,
bộc lộ suy nghĩ thật trong lòng một người.
Vì thế, lời nói của chúng ta bị chi phối
bởi cảm xúc của mình về người khác.
Chúng ta thấy gì trong bức hình?
Những điều chúng ta nói sẽ cho thấy
mình có quý mến và tôn trọng
người khác hay không.
Chị của chúng ta đã nói
lời thiếu tử tế với chị kia.
Và một khi lời nói đã thốt ra
thì chúng ta không thể xóa bỏ
giống như xóa bỏ chữ
trên màn hình máy tính.
Vì thế, khi nói những lời
làm tổn thương
người mà mình yêu mến,
người tạo sự hòa thuận
sẽ chân thành xin lỗi,
giống như chị trong bức hình đã làm
sau khi suy ngẫm về những điều
Kinh Thánh nói về đề tài ấy.
Mời anh chị cùng tôi mở đến
Châm ngôn 12:18
vì câu này sẽ đưa ra một lý do quan trọng
cho thấy tại sao chúng ta nên
suy nghĩ trước khi nói.
Câu này nói rằng:
“Lời nói thiếu suy nghĩ
như bao nhát gươm đâm,
nhưng lưỡi người khôn ngoan
là phương thuốc chữa lành”.
Lời nói có thể giống như một con dao.
Những lời cay nghiệt có thể để lại
những vết thương cảm xúc dai dẳng
ngay cả khi cuộc cãi vã đã kết thúc.
Chúng ta dễ nhớ lại
những lời cay nghiệt ấy
vào những lúc mình nản lòng.
Anh chị đã bao giờ trải qua điều đó chưa?
Khi nản lòng,
anh chị nhớ đến lời nói thiếu tử tế
của một ai đó từ nhiều năm trước.
Trái lại, lưỡi của người khôn ngoan
thúc đẩy sự hòa thuận,
có thể giúp chữa lành.
Hãy nghĩ đến một trường hợp
trong Kinh Thánh
minh họa cho điểm này.
Chúng ta thường nghĩ đến
nỗi đau về thể chất của Gióp,
nhưng lời nói cũng làm cho ông đau đớn
chẳng khác gì nỗi đau về thể chất.
Mời anh chị cùng mở đến Gióp 19:2
và cùng xem bức hình.
Gióp cho thấy ông cảm thấy thế nào
trước những lời nói cay nghiệt
của Binh-đát khi ông nói:
“Các anh cứ chọc tức tôi,
dùng lời đay nghiến tôi đến chừng nào?”.
Gióp đã nói:
‘Các anh dùng lời đay nghiến tôi đến chừng nào?’.
Chúng ta thấy Gióp không chỉ đau buồn,
tức giận, mà còn
tan nát cõi lòng.
Lời chỉ trích của ba người an ủi giả tạo
giống như bao nhát gươm đâm.
Những lời ấy chiếm khoảng
chín chương trong sách Gióp,
và hẳn Gióp rất đau lòng
vì ba người bạn ấy không một lần
dùng tên của ông.
Chẳng lạ gì khi ông thấy vô cùng đau lòng!
Nếu là Gióp, hẳn chúng ta
cũng cảm thấy như vậy phải không?
Những gì ba người bạn ấy nói
có thể khiến Gióp phản ứng
theo một trong hai cách sau.
Ông đã có thể tự nhủ
và quyết trong lòng rằng:
“Nếu tôi thoát khỏi cảnh này,
thì ba ông sẽ biết tay tôi.
Tôi sẽ trả thù”.
Nhưng không!
Ông đã chọn trở thành
người tạo sự hòa thuận.
Chúng ta thấy điều này trong Gióp 42:8,
cũng như trong bức hình.
Mời anh chị mở đến Gióp 42:8.
Nơi vế sau của câu 8,
Đức Giê-hô-va phán:
“Tôi tớ ta là Gióp
sẽ cầu nguyện cho các ngươi”.
Như thể, Đức Giê-hô-va
đang nói với Gióp rằng:
“Để tạo sự hòa thuận
và loại bỏ được cảm giác cay đắng
thì Gióp phải cầu nguyện
cho những người bạn giả tạo ấy”.
Đó là một điểm rất đáng suy nghĩ,
vì việc cầu nguyện cho người đã khiến mình
tổn thương sâu sắc
có lẽ là một trong những
hành động tốt đẹp nhất
của người tạo sự hòa thuận.
Hãy lưu ý nơi câu 10 cho thấy
chỉ sau khi Gióp cầu nguyện cho họ
thì “Đức Giê-hô-va cất bỏ
nỗi đau khổ của Gióp
và phục hồi
sự thịnh vượng cho ông”.
Những hành động của Gióp
được nói ở đây
đã giúp ông loại bỏ sự oán giận
và hướng đến những ngày
tươi đẹp ở phía trước.
Kinh Thánh cho biết
140 năm sau đó của Gióp
tràn đầy hạnh phúc.
Nhưng điều quan trọng hơn,
ông hạnh phúc
vì những hành động của mình
đã giúp ông hòa thuận với Đức Giê-hô-va.
Như vậy, người tạo sự hòa thuận
là người có niềm vui và hạnh phúc
khi người ấy chọn làm hòa thay vì trả thù.
Và cuối cùng, chúng ta
sẽ xem một cách khác
để có thể trở thành
người tạo sự hòa thuận.
Nói sao khi chúng ta quan sát thấy
một người bạn làm tổn thương người khác?
Chúng ta sẽ lờ đi
hay cố gắng trở thành người tạo sự hòa thuận?
Hãy lưu ý đến điều Đa-vít nói nơi Thi thiên 141:5.
Thi thiên 141:5.
Chúng ta sẽ tập trung vào
phần đầu tiên của câu này.
Phần này nói như sau:
“Nếu người công chính đánh con,
ấy là hành động yêu thương”.
Việc đánh một người bạn
nghe không giống hành động
của một người tạo sự hòa thuận.
Thực tế, bạn bè thường ngại khiển trách nhau
vì không biết người kia sẽ phản ứng ra sao
và cũng vì họ không muốn làm tổn hại
tình bạn quý giá của họ.
Điều trớ trêu là
những người hay khiến người khác bực bội
thường là những người rất nhạy cảm
khi được người khác cho lời khuyên.
Tuy nhiên, nếu là người bạn thật,
chúng ta sẽ không ngần ngại
đưa ra lời khiển trách cần thiết.
Giống như thuốc khi bôi lên vết thương,
ban đầu có thể gây đau,
thì lời khuyên của chúng ta dù tử tế,
nhưng ban đầu có thể gây tổn thương.
Tuy nhiên, cuối cùng sẽ giúp chữa lành.
Nhưng một lợi ích đó là
nếu người bạn ấy
áp dụng lời khuyên của mình
thì các mối quan hệ của họ sẽ được cải thiện,
và chúng ta sẽ vui vì đã trở thành
người tạo sự hòa thuận.
Như chúng ta biết,
thú cưng không kết bạn
với con người bằng lời nói,
nhưng bằng những hành động
ấm áp và thân thiện.
Ngày hôm nay, chúng ta sẽ có
nhiều cuộc trò chuyện
dùng đến lưỡi của mình.
Điểm chính là tất cả chúng ta
muốn nhớ rằng:
Nếu muốn trở thành người tạo sự hòa thuận,
chúng ta nên đảm bảo những gì mình nói
được “nêm thêm muối”.
-