JW subtitle extractor

Anh David Splane: Đức tin không có việc làm là đức tin chết (Gia 2:17)

Video Other languages Share text Share link Show times

Câu Kinh Thánh của ngày hôm nay
trích từ sách Gia-cơ.
Ông Martin Luther,
một trong những người đi đầu trong
Phong trào Cải cách Giáo hội,
không thật sự xem trọng sách này.
Ông gọi đó là lá thư bằng rơm,
ý của ông là sách này
chẳng có giá trị gì.
Ông Luther cũng có
quan điểm như thế về các sách
Ê-xơ-tê,
Hê-bơ-rơ,
Giu-đe
và Khải huyền.
Tại sao ông nghĩ như vậy?
Lý do chính
là vì những lời trong câu
Kinh Thánh hôm nay:
“Đức tin
không có việc làm
là đức tin chết”.
Ông Luther đã không hiểu
ý của Gia-cơ là gì
khi nói những lời này.
Ông nghĩ điều Gia-cơ
muốn nói có nghĩa là
chúng ta có thể được cứu
nhờ việc làm của mình.
Nhưng ông tin rằng
chúng ta có thể được cứu
chỉ nhờ đức tin mà thôi.
Ông đã rất tức giận,
đến nỗi cho rằng
sách này không phải do
một tín đồ đạo Đấng Ki-tô viết,
chứ đừng nói đến là Gia-cơ,
mà do một người Do Thái
không biết nhiều về đạo Đấng Ki-tô viết ra.
Tất cả là vì
ông đã hiểu sai
điều mà Gia-cơ
thật sự muốn truyền đạt.
Ý của Gia-cơ là:
‘Đức tin rất quan trọng.
Ai cũng cần đức tin,
nhưng mình không thể thấy đức tin.
Vậy làm sao mình biết
một người có đức tin?’.
Câu trả lời là:
‘Nhờ việc làm.
Hành động của một người cho thấy
đức tin của người đó’.
Và nhờ đức tin
nơi sự hy sinh của Chúa Giê-su
mà chúng ta được cứu.
Bài học ở đây là gì?
Khi chúng ta không hiểu
một điểm mà mình đọc
trong Kinh Thánh hoặc trong ấn phẩm,
thì điều tốt nhất
là thừa nhận rằng
vấn đề là ở
chính mình chứ không phải
là do người viết.
Khi nhớ điều này,
chúng ta muốn xin
Đức Giê-hô-va giúp mình hiểu
những gì mình đọc.
Giống như ông Martin Luther,
ngày nay nhiều người
có đạo cho rằng
đức tin
quan trọng hơn việc làm.
Khi tham gia thánh chức,
người ta thường nói:
“Mấy người nghĩ cứ đi
gõ cửa từng nhà mỗi ngày thế này
thì sẽ được cứu sao?”
Tất nhiên điều đó không đúng.
Chúng ta hiểu rằng
huyết của Chúa Giê-su đổ ra
để tẩy sạch
và giải cứu chúng ta
khỏi mọi tội lỗi.
Nên chúng ta tham gia thánh chức
vì yêu thương Đức Giê-hô-va
và người lân cận.
Chúng ta muốn
càng nhiều người càng tốt,
biết sự thật về Đức Giê-hô-va
vì ngài đang bị vu khống.
Đó là điều một Nhân Chứng phải làm,
tức nói lên sự thật.
Tôi rất thích điểm
mà anh Jacob Rumph
nói trong bài giảng
của mình tại phiên họp thường niên.
Anh chị còn nhớ không?
Anh nói rằng:
“Chúa Giê-su
không thể khoanh tay
đứng nhìn người ta
chịu đau đớn khổ sở
thêm một giây phút nào nữa.
Cho nên
ngài đã chữa lành họ
trong ngày Sa-bát”.
Ngài không nói:
‘Ngày mai rồi hãy đến’,
hoặc ‘hãy đến Biển Chết mà tìm tôi’.
Không hề.
Ngài chữa lành họ ngay lập tức,
mặc dù ngài biết những
người Pha-ri-si sẽ chỉ trích ngài.
Những gì mà Chúa Giê-su làm,
tức chữa lành người ta
trong ngày Sa-bát
là điều vô cùng nguy hiểm.
Theo luật pháp Môi-se,
những ai vi phạm
luật pháp vào ngày Sa-bát
thì phải bị xử tử.
Nên chúng ta có thể thấy
tại sao những người Pha-ri-si
tìm đủ mọi cách
để buộc tội Chúa Giê-su.
Vậy bài học
mà anh Rumph đưa ra là gì?
Chúng ta không nên nghĩ
là mình không cần phải
rao giảng cho người ta
vì họ vẫn có thể học về Đức Giê-hô-va
trong hoạn nạn lớn.
Người ta đang đau khổ
và cần được an ủi ngay bây giờ.
Người ta cần biết về Đức Giê-hô-va
để có một đời sống
tốt đẹp hơn ngay bây giờ
và có hy vọng thật trong tương lai.
Còn Chúa Giê-su thì sao?
Ngài có quan tâm đến
những việc chúng ta làm không?
Hay ngài cũng đồng ý với
những người theo đạo nghĩ rằng
chỉ cần đức tin là đủ?
Hãy xem Chúa Giê-su nói gì.
Mời anh chị cùng xem một vài câu
trong sách Khải huyền,
là sách mà ông
Martin Luther cũng không thích.
Hãy cùng nhau mở đến
sách Khải huyền chương 2
để xem Chúa Giê-su nghĩ gì
về những việc chúng ta làm.
Khải huyền chương 2.
Chúng ta sẽ bắt đầu đọc câu 2 và câu 5.
Đây là những lời dành cho
hội thánh ở Ê-phê-sô.
Hãy để ý nơi câu 2 ngài nói:
“‘Tôi biết các việc làm,
công sức
và sự chịu đựng của anh”.
Rồi ở câu 5 nói:
“Thế nên,
hãy nhớ lại anh đã sa sút
thế nào so với trước đây,
hãy ăn năn
và làm những việc
anh đã làm lúc đầu”.
Giờ hãy xem câu 19
dành cho hội thánh ở Thi-a-ti-rơ.
Câu hỏi được đặt ra là:
Chúa Giê-su có để ý
đến những nỗ lực
của chúng ta
trong thánh chức không?
Ở câu 19,
ngài nói: “Tôi biết các việc làm,
tình yêu thương,
đức tin,
thánh chức
cùng sự chịu đựng của anh”.
Xin để ý điểm sau:
“Và cũng biết gần đây
anh làm nhiều việc hơn lúc đầu”.
Điểm chính là gì?
Chúa Giê-su để ý đến những điều chúng ta làm.
Chẳng hạn,
khi mình cố rao giảng
thêm một chút vào sáng thứ Bảy,
khi dừng lại
để tặng
một thẻ giới thiệu
hoặc một tờ chuyên đề
cho người bán hàng.
Hoặc khi
chúng ta thăm lại một người
sau giờ làm vì đó là
thời điểm thuận tiện cho họ
dù không thuận tiện cho mình.
Chúa Giê-su để ý
những điều chúng ta làm dù nhỏ
và ngài quý trọng những điều đó.
Những gì dân Đức Giê-hô-va
đang thực hiện ngày nay
thật đáng kinh ngạc.
Chúng ta biết Sa-tan
luôn chỉ trích.
Hắn là kẻ “cáo buộc anh em chúng ta”.
Có lẽ hắn nghĩ:
“Các công bố bây giờ
không cần phải nộp
báo cáo rao giảng
chi tiết nữa
nên họ sẽ chỉ làm cho có mà thôi.
Họ sẽ chỉ làm đến mức
tối thiểu đủ để cho thấy
họ có rao giảng trong tháng đó”.
Lòng sốt sắng của các anh chị chúng ta
đang chứng tỏ Sa-tan là kẻ nói dối.
Dù không cần phải báo cáo
số giờ trong thánh chức nữa,
nhưng nhiều anh chị
đang đặt ra những mục tiêu hợp lý,
tùy vào hoàn cảnh của mình.
Xin lưu ý tôi muốn nhấn mạnh từ “hợp lý”.
Điều được xem là hợp lý
với một người trẻ 19 tuổi khỏe mạnh
có thể không hợp lý
với một người 90 tuổi ốm yếu.
Dù những anh chị 90 tuổi ấy
vẫn có thể làm được nhiều
cho Đức Giê-hô-va.
Một số anh chị thấy hữu ích
khi lên kế hoạch mỗi tháng.
Họ có thể bắt đầu
bằng cách xem lịch cuối tuần của mình
đã có những hoạt động gì chưa.
‘À,
tuần này mình sẽ
tham dự đám cưới của chị gái.
Nếu vậy thì mình sẽ làm gì
trong ba tuần còn lại?’.
Dân Đức Chúa Trời
đang thể hiện tình yêu thương
đối với ngài qua một cách khác
đó là bước ra khỏi vùng an toàn.
Đối với một số anh chị
bước ra khỏi vùng an toàn
có nghĩa là tham gia vào
công việc rao giảng từng nhà.
Từ sau đại dịch COVID,
nhiều người cảm thấy khó
để bắt chuyện với người lạ.
Họ đã quen với việc
trò chuyện qua tin nhắn hoặc email,
cho nên họ thích đứng quầy di
động và viết thư.
Cả hai hình thức này
đều tốt.
Nhưng họ nhận ra là mình
không thể gặp tất cả mọi người
tại quầy di động
hoặc viết thư cho mọi người.
Chúng ta không muốn thiên vị,
nên hãy cầu xin
Đức Giê-hô-va ban lòng can đảm
để rao giảng từng nhà.
Chúng ta có thể tin chắc
Chúa Giê-su thấy mọi điều
và ngài quý trọng lòng can đảm
cũng như tinh thần
sẵn sàng của mình.
Tình nguyện viên Bê-tên
là gương mẫu tuyệt vời
trong việc thể hiện tình yêu thương
với Đức Giê-hô-va
và anh em đồng đạo.
Nếu là tiên phong,
họ có thể dễ dàng hoàn thành số giờ
trong ba tuần đầu của tháng,
nhưng họ không
dành tuần thứ tư để nghỉ ngơi
vì biết nhà Bê-tên
cần họ hỗ trợ
nên họ nỗ lực để giúp.
Những điều họ làm
thật đáng quý trọng và rất cần thiết.
Chúa Giê-su liên kết đức tin với việc làm.
Vào đêm cuối, trước khi chết
ngài nói với các môn đồ:
“Ai thể hiện đức tin
nơi tôi
[hay theo một bản dịch khác là
‘ai tin nơi tôi’]
cũng sẽ làm
những việc tôi làm”.
Công việc mà Chúa Giê-su làm là gì?
Đó chính là
công việc rao giảng.