JW subtitle extractor

Anh Gage Fleegle: Tiếp tục thể hiện tình yêu thương người lân cận (Gia 2:8)

Video Other languages Share text Share link Show times

Phần lớn các chính phủ trên đất ngày nay
đều có hiến pháp.
Hiến pháp là hệ thống hay tập hợp
các quy tắc và nguyên tắc cơ bản của một quốc gia,
một chính phủ hoặc một thể chế chính trị.
Nhưng thông thường thì hiến pháp
tập trung vào quyền của mỗi công dân.
Nếu có ai đó hỏi anh chị rằng:
“Hiến pháp của Nước Đức Chúa Trời là gì?”,
anh chị trả lời như thế nào?
Có thể chúng ta nói: “Yêu Đức Chúa Trời
và yêu người lân cận”.
Đó là điểm cốt lõi.
Một trong hai điểm này được nói đến
trong câu Kinh Thánh hôm nay.
Hãy cùng đọc Gia-cơ 2:8.
Ở đây nói:
“Nếu anh em vâng giữ điều luật cao trọng
[hay theo chú thích là “luật vua”]
theo câu Kinh Thánh này ‘ngươi phải yêu người lân cận
như chính mình’ thì anh em làm tốt lắm”.
“Ngươi phải yêu người lân cận như chính mình”.
Có bao nhiêu chính phủ đề cập đến “tình yêu thương”
trong hiến pháp của họ?
Nếu có thì cũng không nhiều.
Nhưng Gia-cơ miêu tả
yêu thương người lân cận
như “luật vua”.
Là những vị vua, Đức Giê-hô-va và Chúa Giê-su
có quyền ban hành những luật
về cách con người nên cư xử với nhau.
Luật yêu người lân cận là hoàn toàn hợp lý.
Tại sao?
Vì điều này góp phần vào sự hòa thuận
và hợp nhất trong vòng thần dân của một nước.
Đó chính là điều chúng ta mong đợi
nơi thần dân của Nước Trời
khi Chúa Giê-su làm vua.
Thật ra, nếu người ta thể hiện
tình yêu thương nhiều hơn
với người lân cận
thì sẽ không cần nhiều luật
về quyền của mỗi công dân.
Và sẽ không cần quá lo lắng về quyền của bản thân
nếu mọi người giúp đỡ lẫn nhau.
Vậy tình yêu thương đối với người lân cận
được thể hiện qua hành động như thế nào?
Hãy cùng đọc một ví dụ trong cuộc đời của Đa-vít
được ghi lại nơi 2 Sa-mu-ên chương 17.
Ở đây, vua Đa-vít đang chạy trốn
cùng với hàng ngàn tôi tớ trung thành của ông.
Đa-vít chạy trốn khỏi con trai ông là Áp-sa-lôm,
kẻ đang tìm giết ông
và chiếm lấy ngôi vua.
Đa-vít chạy đến phía bắc,
băng qua sông Giô-đanh
và đến thành Ma-ha-na-im.
Rất có thể đây là một thành kiên cố
và có lợi thế về mặt phòng thủ.
Vậy những người dân thành Ma-ha-na-im
có sẵn sàng tiếp đón
hàng ngàn người kiệt sức
vì chạy trốn khỏi Áp-sa-lôm không?
Ai sẽ chăm sóc cho những người này?
Ai sẽ cung cấp thức ăn và chỗ ở cho họ?
Ai sẽ thể hiện tình yêu thương
người lân cận với họ?
Câu trả lời nằm ở câu 27.
2 Sa-mu-ên 17:27 nói:
“Ngay khi Đa-vít đến Ma-ha-na-im
thì Sô-bi con trai Na-hách,
từ Ráp-ba thuộc dân Am-môn,
và Ma-ki-rơ con trai A-mi-ên,
từ Lô-đê-ba,
cùng Bát-xi-lai người Ga-la-át,
từ Rô-ghê-lim
mang đến giường, chậu, nồi đất,
lúa mì, lúa mạch, bột,
ngũ cốc rang, đậu tằm, đậu lăng, ngũ cốc khô,
mật, bơ, cừu và sữa đông.
Họ mang các thứ ấy đến cho Đa-vít
cùng những người theo ông,
vì họ đã nói:
‘Trong hoang mạc,
mọi người rất đói khát và mệt mỏi’”.
Họ đã nhận ra và đáp ứng
nhu cầu của những người đó.
Thật là một món quà tuyệt vời,
một biểu hiện của tình yêu thương người lân cận!
Nhưng Sô-bi, Ma-ki-rơ, Bát-xi-lai từ đâu đến?
Ráp-ba, Lô-đê-ba và Rô-ghê-lim.
Họ đều quy tụ tại Ma-ha-na-im,
dù mỗi địa điểm đều cách đó hơn 30km.
Để có thể di chuyển đến Ma-ha-na-im
và thể hiện tình yêu thương với người lân cận,
họ phải băng qua địa hình
hiểm trở mới đến được đó.
Vậy họ đã mang theo những gì?
Họ mang những vật dụng vô cùng thiết thực:
giường, chậu, nồi,
đủ loại thực phẩm,
ngũ cốc, thịt và sữa đông.
Hẳn những món quà này
đã giúp Đa-vít và những người theo ông
cảm thấy được lên tinh thần!
Nhưng những vật dụng này
được vận chuyển như thế nào?
Họ không có xe lửa hay xe tải.
Có thể họ dùng xe súc vật kéo
hoặc chất lên lưng lừa.
Hãy nhớ rằng lúc này đang có chiến tranh.
Áp-sa-lôm có gián điệp khắp cả Y-sơ-ra-ên.
Hẳn việc vận chuyển những vật dụng đó
sẽ gây sự chú ý.
Vì vậy, Sô-bi, Ma-ki-rơ và Bát-xi-lai
cần phải can đảm để thể hiện
tình yêu thương như vậy.
Họ có thể kết luận Ma-ha-na-im quá xa.
Nhưng họ không làm thế.
Họ đã cố gắng hết sức để thể hiện
tình yêu thương người lân cận
đối với Đa-vít và những người theo ông.
Họ đã không quản ngại khó khăn.
Tại sao?
Có phải họ cố tìm cách lấy lòng Đa-vít không?
Không phải vậy.
Chúng ta nhớ rằng sau này
Bát-xi-lai đã từ chối lời mời của Đa-vít
là vào phục vụ trong cung vua.
Những người nam trung thành này
đã được thúc đẩy bởi
thần khí của Đức Giê-hô-va
và sự quan tâm chân thành dành cho Đa-vít
và những người theo ông.
Và có lẽ họ đã nghĩ đến
chính gương mà Đa-vít đã nêu ra.
Từ xưa đến nay, Đa-vít đã cho thấy
ông là người như thế nào?
Có phải ông là người keo kiệt, ích kỷ
hay là người hào phóng và yêu thương?
Chúng ta biết câu trả lời.
Hẳn Ma-ki-rơ biết về sự quan tâm ân cần
của Đa-vít dành cho Mê-phi-bô-sết.
Làm sao chúng ta biết điều này?
Vì Mê-phi-bô-sết đã sống ở nhà
của Ma-ki-rơ tại Lô-đê-ba
trước khi Đa-vít gọi Mê-phi-bô-sết
đến Giê-ru-sa-lem để ăn tại bàn của vua.
Hãy xem một gương khác của Đa-vít
về tình yêu thương người lân cận.
Đó là khi Đa-vít mang
hòm giao ước đến Giê-ru-sa-lem.
Điều này được nói nơi 2 Sa-mu-ên chương 6.
Hãy mở đến 2 Sa-mu-ên 6:18,19.
“Sau khi dâng lễ vật thiêu và vật tế lễ hòa thuận,
Đa-vít nhân danh Đức Giê-hô-va vạn quân
chúc phước cho dân chúng.
Ngoài ra, ông còn phát cho
toàn thể dân chúng, toàn thể Y-sơ-ra-ên,
mỗi người nam và nữ
một bánh vòng, một bánh chà là
và một bánh nho khô.
Sau đó, mọi người trở về nhà mình”.
“Cho toàn thể dân chúng, toàn thể Y-sơ-ra-ên”.
Có bao nhiêu chiếc bánh nho khô và các loại bánh
được phân phát vào dịp đó?
Đa-vít tặng món quà thực phẩm cho
toàn thể Y-sơ-ra-ên
một cách không thiên vị.
Sách Thông hiểu Kinh Thánh
ở mục “Bánh” có viết:
“Rất có thể ít nhất một số bánh nho khô
cổ đại được làm từ nho khô
và bột mì”.
Có thể là phiên bản trước đây
của bánh bông lan nho khô ngày nay.
Dù sao đi nữa, dù giàu hay nghèo,
tất cả đều nhận món quà này.
Nhưng ai đã có mặt vào dịp đó?
Chắc hẳn Sô-bi, Ma-ki-rơ và Bát-xi-lai
đã có mặt trong đám đông đó.
Hành động yêu thương và rộng rãi này của Đa-vít
có để lại ấn tượng
và thúc đẩy họ hành động sau này
ở Ma-ha-na-im không?
Chúng ta không biết chắc.
Nhưng chúng ta biết Đức Giê-hô-va để ý
và quý trọng hành động yêu thương
người lân cận của Đa-vít.
Hãy áp dụng điều này vào ngày nay.
Mời anh chị mở 1 Giăng chương 3.
1 Giăng chương 3.
Hãy cùng đọc câu 17 và 18.
Sứ đồ Giăng được soi dẫn để viết như sau:
“Nhưng nếu ai có của cải trong thế gian này
và thấy anh em mình thiếu thốn
mà không chịu tỏ lòng trắc ẩn với người
thì làm thế nào tình yêu thương
với Đức Chúa Trời ở trong người ấy được?
Hỡi các con bé nhỏ,
chúng ta phải yêu thương
bằng hành động và lòng chân thật,
chứ không bằng lời nói hoặc miệng lưỡi”.
Và tình yêu thương như thế được thấy rõ
trong vòng dân Đức Chúa Trời ngày nay.
Giăng đã cho biết thêm
về ý nghĩa của tình yêu thương người lân cận.
Ông liên kết tình yêu thương đó với
tình yêu thương dành cho Đức Chúa Trời.
Khi thể hiện tình yêu thương với anh em,
chúng ta cho thấy mình yêu thương ngài.
Nếu chúng ta yêu thương “bằng hành động”
chứ không “bằng lời nói”
thì Đức Giê-hô-va sẽ chăm sóc cho chúng ta
như ngài đã làm cho Đa-vít.
Rất có thể Đa-vít đã viết Thi thiên bài 41
khi bị Áp-sa-lôm truy đuổi và phản loạn.
Câu 1 trấn an chúng ta điều này:
“Hạnh phúc cho người quan tâm đến kẻ thấp hèn!
Đức Giê-hô-va sẽ giải thoát
người trong ngày thảm họa”.
Thật là một lời đảm bảo tuyệt vời
từ Đức Chúa Trời chúng ta!
Làm thế nào tổ chức của Đức Giê-hô-va ngày nay
cho thấy họ là thần dân Nước Trời
trong việc thể hiện tình yêu thương
với người lân cận?
Như những lời bình luận đã được đề cập,
trong suốt 15 tháng vừa qua,
đã có vô số thảm họa xảy ra trên khắp thế giới.
Trong 15 tháng đó,
bắt đầu từ tháng 1 năm 2023,
tổ chức dùng hơn 11 triệu đô-la Mỹ
cho công tác cứu trợ thảm họa.
Chẳng hạn, hơn 500.000 đô-la đã được gửi đi
để cung cấp đồ cứu trợ cho 13.500 anh em
tại một quốc gia đang bị hạn hán khắc nghiệt.
Mỗi người nhận một phần lương thực đủ dùng
trong bốn tháng:
25 cân bắp ngô,
ba cân đậu,
một cân cá khô
và hai lít dầu ăn.
“Yêu người lân cận như chính mình”.
Dân Đức Giê-hô-va ở mọi nơi
đang noi gương Đức Chúa Trời yêu thương.
Vậy chúng ta học được gì?
Chúng ta sống theo hiến pháp Nước Trời
qua việc thể hiện tình yêu thương anh em.
Có những lúc
chúng ta cần vượt qua sự bất tiện
để giúp người khác
và tin chắc khi gặp khó khăn,
Đức Giê-hô-va sẽ không bỏ rơi chúng ta
và ngài sẽ thêm sức để mình có thể
tiếp tục thể hiện tình yêu thương người lân cận.