JW subtitle extractor

Anh Harold Corkern: Đức Giê-hô-va ban sự khôn ngoan thật (Thi 19:7)

Video Other languages Share text Share link Show times

Sáng nay chúng ta sẽ thảo luận
về sự khôn ngoan.
Đó là khả năng dùng kiến thức
và sự hiểu biết theo một cách thực tế
để đưa ra quyết định đúng đắn,
giải quyết vấn đề,
tránh nguy hiểm
và đưa ra những lời khuyên
hữu ích và đúng lúc khi cần thiết.
Dĩ nhiên, chúng ta không thể
dựa vào sự hiểu biết
hay khôn ngoan của riêng mình.
Chúng ta cần tìm đến
đấng khôn ngoan duy nhất
là Đức Giê-hô-va.
Tại sao?
Vì nơi Thi thiên chương 19 nói rằng:
“Lời nhắc nhở của Đức Giê-hô-va
đáng tin cậy,
giúp người chưa từng trải nên khôn ngoan”.
Tại sao chúng ta có thể tin cậy
nơi sự khôn ngoan đến từ Đức Giê-hô-va
qua Lời ngài,
qua sự hướng dẫn của thần khí thánh,
và qua những gì mà
Hội đồng Lãnh đạo cung cấp?
Tại sao chúng ta hoàn toàn
tin cậy những điều đó?
Vì Chúa Giê-su đã nêu lên
một sự thật cơ bản.
Nơi Ma-thi-ơ 11:19:
“Sự khôn ngoan được chứng minh
là công chính
bởi kết quả của nó”.
Sự khôn ngoan đến từ Đức Giê-hô-va
luôn mang lại lợi ích cho dân ngài
và giúp đời sống của chúng ta
ngày càng tốt hơn.
Vì là người bất toàn
nên dù chúng ta cố gắng
thể hiện sự khôn ngoan
nhưng không phải lúc nào
cũng dễ để làm thế.
Chúng ta có nhiều giới hạn.
Vậy thì sáng nay,
tôi muốn cùng anh chị
thảo luận một vài điều
mà mình thấy có vẻ là khôn ngoan,
nhưng thực tế thì không phải vậy,
vì chúng không đến từ
“sự khôn ngoan từ trên”.
Hãy cùng xem ví dụ đầu tiên.
Có phải chỉ cần có ý tốt
và động cơ đúng đắn
thì lời khuyên sẽ hữu ích
và khôn ngoan không?
Hãy cùng xem một ví dụ
trong Kinh Thánh
để giải đáp câu hỏi này.
Mời anh chị mở đến Ma-thi-ơ 16:21,
Chúa Giê-su giải thích
cho các môn đồ rằng
ngài phải chịu nhiều
đau đớn và bị giết.
Vậy hãy xem Phi-e-rơ phản ứng thế nào
nơi câu 22:
“Nghe vậy, Phi-e-rơ kéo ngài riêng ra
và trách:
‘Sao Chúa lại nghĩ mình phải
chịu khổ như vậy?
Điều đó sẽ không xảy ra cho ngài đâu’”.
Phi-e-rơ có ý tốt không?
Có.
Với động cơ đúng đắn không?
Có.
Nhưng có khôn ngoan không?
Không.
Chúa Giê-su giải thích lý do trong phần B
của câu 23, câu này nói rằng:
“Anh là chướng ngại gây vấp ngã cho tôi,
vì anh suy nghĩ
theo quan điểm của loài người,
chứ không phải của Đức Chúa Trời”.
Chúa Giê-su xuống thế gian để làm
ứng nghiệm trọn vẹn
các lời tiên tri và ý định của Cha
dành cho ngài,
điều đó bao gồm cả cái chết.
Và Chúa Giê-su không muốn bất cứ ai
ngăn cản ngài
hoàn thành nhiệm vụ mà Cha giao.
Vậy nên, dù Phi-e-rơ có ý tốt
nhưng lời khuyên của ông
không đến từ
sự khôn ngoan từ trên.
Hãy cùng xem một ví dụ khác.
Giả sử, có người đang trải qua
một thử thách
vô cùng khó khăn
và phải chịu rất nhiều đau đớn và khổ sở.
Họ chỉ mong được nhẹ nhõm phần nào.
Rồi có người nghĩ ra cách
có thể giúp họ
cảm thấy tốt hơn.
Nhưng liệu cách đó
có khôn ngoan không?
Lần này, chúng ta hãy cùng nhau mở
Kinh Thánh đến sách
1 Sa-mu-ên chương 26.
Trong lời tường thuật này,
Đa-vít đang phải chạy trốn
khỏi kẻ muốn giết ông là Sau-lơ.
Đa-vít phải làm thế
để giữ mạng mình
và ông vô cùng căng thẳng.
Khi ở trong hoang mạc,
ông biết được nơi Sau-lơ đóng trại.
Vậy nên, ban đêm,
Đa-vít và A-bi-sai
đi xuống trại của Sau-lơ
thấy mọi người đang ngủ say
và họ đứng rất gần
chỗ của Sau-lơ nằm.
Hãy xem A-bi-sai nói gì
nơi 1 Sa-mu-ên 26:8:
“Bấy giờ, A-bi-sai nói với Đa-vít:
‘Hôm nay, Đức Chúa Trời
đã phó kẻ thù của ông
vào tay ông.
Xin để tôi lấy giáo
đâm hắn một nhát
ghim xuống đất,
chỉ cần một nhát thôi’”.
Ý của A-bi-sai là gì?
Đây là cơ hội từ Đức Giê-hô-va.
Hắn ta ở ngay tại đây.
Hãy giết hắn
thì vấn đề của ông sẽ biến mất.
Tôi sẽ giúp ông.
Nhưng Đa-vít có bị thuyết phục
trước lời khuyên đó không?
Hoàn toàn không.
Nơi câu 9, ông nói:
“Ai có thể giơ tay
hại người được xức dầu
của Đức Giê-hô-va
mà vẫn vô tội?”.
Nơi câu 10, như thể ông nói:
‘Đức Giê-hô-va sẽ giải quyết việc này
vào đúng thời điểm của ngài’.
Nhưng hãy để ý câu 11,
Đa-vít nói tiếp:
“Dưới mắt Đức Giê-hô-va,
tôi chẳng bao giờ
được giơ tay
hại người được xức dầu
của Đức Giê-hô-va!”.
Anh chị có để ý cụm
“dưới mắt Đức Giê-hô-va” không?
Đa-vít không muốn nghe theo
một lời khuyên
không dựa trên Kinh Thánh
chỉ để cảm thấy nhẹ nhõm hơn
mà lại khiến Cha trên trời buồn lòng.
Tương tự,
chúng ta không bao giờ
muốn nghe theo
hay đưa ra những lời khuyên không
dựa trên Kinh Thánh
chỉ để giải thoát bản thân
khỏi một thử thách nào đó.
Bây giờ, chúng ta sẽ cùng
thảo luận về việc
đôi khi mình có thể bị ảnh hưởng
bởi người cho lời khuyên
và cách họ cho lời khuyên.
Điều đó có thể khiến
chúng ta cho rằng
lời khuyên của họ là
khôn ngoan hay không.
Có câu Kinh Thánh nào
làm rõ điểm này không?
Hãy cùng nhau
mở đến sách Truyền đạo.
Truyền đạo chương 9
và chúng ta sẽ đọc câu 16 và 17.
Hãy nhớ rằng
chúng ta đọc những câu này
vì muốn tập trung vào người cho
lời khuyên và cách họ nói.
Câu 16 nói rằng: “Ta bèn tự nhủ:
‘Sự khôn ngoan hơn sức mạnh;
song sự khôn ngoan của người nghèo
thì bị khinh thường
và lời người nói chẳng ai lắng nghe’”.
Câu 17 nói:
“Lắng nghe lời ôn tồn của
người khôn ngoan
tốt hơn lắng nghe tiếng quát
của kẻ cai trị giữa bọn dại dột”.
Chúng ta hiểu những câu này
như thế nào?
Nếu một người nổi bật,
được nhiều người biết đến
và có cá tính mạnh
nói một điều gì đó
thì người ta thường dễ tin rằng
những gì người ấy nói có giá trị
và được tôn trọng,
mặc dù không phải lúc nào điều họ nói
cũng khôn ngoan.
Trái lại, khi một người trông có vẻ
là người kém nổi bật hơn
hoặc không được nhiều người biết đến
nói một điều gì đó
thì người ta thường nghĩ rằng
có lẽ những lời của người ấy
chẳng mấy khôn ngoan.
Sứ đồ Phao-lô cũng từng đối mặt
với tình huống tương tự
vào thế kỷ thứ nhất.
Hãy để ý nơi 1 Ti-mô-thê chương 1,
Phao-lô nói về những người
đã đi chệch khỏi đức tin
và nói những điều họ không nên nói.
Hãy xem ông nói gì
nơi 1 Ti-mô-thê 1:7.
Câu Kinh Thánh này miêu tả về
những thầy dạy giả như sau:
“Họ muốn làm thầy dạy luật pháp
nhưng không hiểu những điều mình nói,
cũng chẳng hiểu những gì mình quả quyết”.
Những thầy dạy giả
trông có vẻ quyền lực,
những gì họ nói rất mạnh mẽ,
quả quyết và tự tin
nhưng điều họ nói thì sai.
Hãy xem sách Thông hiểu
nói thế nào về những lời miêu tả
của Phao-lô.
Sách Thông hiểu nói:
“Phao-lô biết khuynh
hướng tự nhiên của con người
là dễ chú ý đến những người
có phong thái ấn tượng,
tài năng nổi bật hoặc tính cách
và lời nói mạnh mẽ.
Họ thường được nhiều người chú ý.
Phao-lô biết người ta
thường phớt lời ý kiến
của những người ít nói
hoặc không giàu có
dù thật ra họ là người khôn ngoan”.
Kết thúc phần trích của sách Thông hiểu.
Điểm chính là gì?
Một số người bị thu hút
bởi những người có cách nói năng
đầy mạnh mẽ và quả quyết
và cư xử như thể
họ giỏi hơn người khác.
Tuy nhiên, nếu lập luận của họ
không hợp lý
thì dù có những điều ấy,
lời nói của họ cũng chẳng có giá trị gì.
Vậy nên, chúng ta muốn đảm bảo rằng
mình không quá bị ảnh hưởng
bởi người cho lời khuyên
và cách họ cho lời khuyên.
Điểm chính là:
Điều họ nói có đến từ
sự khôn ngoan từ trên không?
Điểm cuối mà tôi muốn
thảo luận sáng nay
liên quan đến hai phẩm chất thiết yếu
mà chúng ta cần để có được
sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.
Hai phẩm chất đó là
khiêm nhường và khiêm tốn.
Sự khiêm nhường giúp chúng ta
thừa nhận rằng
đôi khi người khác có ý tưởng
hay hơn mình.
Còn sự khiêm tốn giúp chúng ta nhận ra
giới hạn của bản thân
và không phải lúc nào mình cũng đúng.
Châm ngôn 18:17
giúp chúng ta hiểu vì sao
khiêm nhường và khiêm tốn
là điều cần thiết.
Hãy cùng mở Kinh Thánh đến sách
Châm ngôn 18:17.
Câu này nói:
“Bên trình bày trước có vẻ đúng,
đến khi bên kia tới đối chất”.
Chẳng hạn như khi họp ban,
khi họp trưởng lão
hay khi họp với các anh giám thị,
một anh có thể nghĩ rằng
mình có ý tưởng rất tuyệt vời.
Nhưng khi các anh khác
bắt đầu đặt câu hỏi,
anh mới nhận ra rằng
ý tưởng đó không tốt như mình nghĩ.
Vậy các anh khác sẽ làm gì?
Họ sẽ đưa ra lập luận khách quan
và dựa trên Kinh Thánh.
Vậy qua phần thảo luận sáng nay,
chúng ta thấy rằng
sự khôn ngoan từ trên
thì vô cùng quý giá.
Chúng ta muốn có
sự khôn ngoan từ Đức Giê-hô-va
nhưng cần cẩn thận
để không nhầm lẫn với
sự khôn ngoan của loài người.