00:00:02
Vợ chồng tôi từng có một cuộc sống tràn ngập tiếng cười.00:00:05
00:00:06
Chúng tôi có hai con gái.00:00:08
00:00:08
Chồng tôi là trưởng lão, còn tôi là tiên phong đều đều.00:00:11
00:00:11
Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc trong hội thánh.00:00:14
00:00:14
Và rồi một ngày kia anh ấy đột ngột ra đi00:00:17
00:00:17
mà không báo trước một lời.00:00:19
00:00:20
Chỉ trong chớp mắt, tôi bỗng trở thành góa bụa.00:00:23
00:00:24
Tôi ghét cái từ đó. Nó làm tôi cảm thấy yếu đuối.00:00:27
00:00:28
Tôi từng hạnh phúc biết bao khi là một người vợ00:00:31
00:00:31
hỗ trợ chồng chăm lo cho hội thánh.00:00:33
00:00:34
Vậy mà bất thình lình,00:00:35
00:00:35
bất ngờ mình lại trở thành
người cần được giúp đỡ nhất.00:00:39
00:00:40
Thậm chí tôi chẳng còn...00:00:42
00:00:44
chẳng còn thiết tha,00:00:46
00:00:46
chẳng còn sức để mà tự chăm sóc cho chính mình.00:00:50
00:00:51
Tôi không biết mình là ai nữa,00:00:53
00:00:53
tôi chẳng có chút giá trị nào cả.00:00:55
00:00:57
Sở dĩ tôi có thể vượt qua những cảm xúc đó00:01:00
00:01:00
chủ yếu là nhờ sự hỗ trợ của bạn bè.00:01:02
00:01:02
Tôi chỉ cần nhắn: “Hôm nay chị buồn quá”.00:01:05
00:01:05
Bạn hỏi: “Em có thể làm gì cho chị không?”.00:01:08
00:01:08
Tôi nói: “Chị chẳng biết nữa, chị chỉ muốn than thở thôi”.00:01:11
00:01:11
“Dạ, chị cứ nói đi, em nghe nè”.00:01:13
00:01:14
Hãy để bạn bè giúp mình.00:01:16
00:01:16
Cứ nói ra hết nỗi lòng, đừng ngại gì hết.00:01:19
00:01:19
Ai cũng gặp vấn đề mà.00:01:21
00:01:21
Hãy tìm tới các anh trưởng lão,00:01:23
00:01:23
cho họ biết mình đang phải đương đầu với chuyện gì.00:01:26
00:01:26
Đừng cảm thấy mình là gánh nặng.00:01:28
00:01:28
Để họ cầu nguyện cho mình,
thật sự sẽ nhẹ lòng.00:01:32
00:01:32
Điều cũng giúp tôi là lời của Nê-hê-mi:00:01:34
00:01:34
“Niềm vui của Đức Giê-hô-va là thành lũy của anh em”.00:01:38
00:01:38
Ngày nào tôi cũng tự nhủ: “Niềm vui của Đức Giê-hô-va”.00:01:42
00:01:42
Tôi biết mình phải lấy lại niềm vui đó,00:01:44
00:01:44
vì đó chính là sức mạnh của tôi.00:01:46
00:01:46
Niềm vui không đơn thuần là đem lại cảm giác dễ chịu00:01:50
00:01:50
mà còn là sức mạnh của tôi.00:01:52
00:01:53
Tôi làm tiên phong trở lại
sau khi chồng qua đời vài tháng.00:01:56
00:01:56
Đó chính là cái neo gìn giữ tôi.00:01:59
00:01:59
Công việc này đã mang lại cho tôi mục đích sống00:02:02
00:02:02
và có nề nếp thường nhật.00:02:03
00:02:03
Tôi có lý do để ra khỏi giường mỗi sáng.00:02:06
00:02:06
Chia sẻ hy vọng của mình với người khác00:02:09
00:02:09
thật sự đã giúp tôi tập trung
vào những điều quan trọng,00:02:12
00:02:12
vào những điều có ý nghĩa trong cuộc sống.00:02:15
00:02:16
Mình phải có mặt ở Phòng Nước Trời00:02:18
00:02:18
để cùng bạn bè thờ phượng Đức Giê-hô-va,00:02:21
00:02:21
ngay cả khi mình biết là mình sẽ khóc suốt buổi nhóm00:02:25
00:02:25
hoặc là khóc trong khi hát.00:02:27
00:02:27
Không sao. Không sao cả.00:02:29
00:02:29
Mình sẽ có những giây phút buồn đến vậy mà.00:02:32
00:02:32
Bộc lộ cảm xúc cũng tốt.00:02:34
00:02:34
Nhờ vậy mình sẽ thấy gắn bó hơn với hội thánh,
với Đức Giê-hô-va.00:02:38
00:02:38
Và một điều khác đã giúp tôi00:02:40
00:02:40
chính là cách Đức Giê-hô-va đáp lời cầu nguyện của tôi.00:02:44
00:02:46
Đó là điều khiến tôi xúc động nhất.00:02:48
00:02:50
Tại vì khi mình tha thiết nài xin00:02:53
00:02:54
về một điều gì đó00:02:55
00:02:55
mà chỉ có mình với Đức Giê-hô-va biết thôi00:02:58
00:02:58
rồi bất ngờ có một người giúp mình00:03:00
00:03:00
đúng y như mình đã cầu xin00:03:02
00:03:02
thì đó không phải là ngẫu nhiên.00:03:04
00:03:05
Tôi nhớ có một đêm nọ,00:03:06
00:03:06
tôi đang suy nghĩ về hôn nhân của mình.00:03:09
00:03:09
Tôi nghĩ cặp vợ chồng nào cũng có những kỷ niệm00:03:12
00:03:12
và câu chuyện mà người ngoài không thể biết được.00:03:14
00:03:14
Chẳng hạn như những mẩu chuyện nho nhỏ giữa hai vợ chồng,00:03:17
00:03:17
những câu nói đùa chỉ có hai người mới hiểu00:03:20
00:03:20
hay căn hộ nhỏ đầu tiên,00:03:22
00:03:22
chẳng có ai biết về những điều đó.00:03:24
00:03:24
Tôi cứ hồi tưởng về mọi thứ, rồi thầm nghĩ:00:03:27
00:03:28
“Người duy nhất có mặt trong những ký ức đó
đã không còn”.00:03:32
00:03:34
Nhưng tôi chợt nhận ra Đức Giê-hô-va vẫn đang
lưu giữ tất cả những ký ức đó.00:03:39
00:03:39
Tôi cứ vậy bám chặt lấy ngài.00:03:41
00:03:41
Lúc đó tôi cứ ôm ghì lấy cái gối,00:03:43
00:03:43
cảm giác như một đứa trẻ ôm ghì lấy Cha mình00:03:46
00:03:46
và cứ vậy bám chặt lấy Cha.00:03:48
00:03:48
Ngài là đấng duy nhất giữ lại những ký ức đó00:03:51
00:03:51
và chúng rất quý giá với ngài.00:03:52
00:03:54
Thật ra ngài còn nhớ rõ hơn cả tôi nữa.00:03:57
00:03:58
Vì vậy, chính ngài sẽ là đấng khôi phục lại00:04:00
00:04:00
toàn bộ những ký ức đó cho chồng tôi.00:04:03
00:04:05
Dần dần tôi nhận ra là quan điểm
của Đức Giê-hô-va về người góa bụa00:04:10
00:04:10
hoàn toàn khác với quan điểm của thế gian này.00:04:13
00:04:14
Đức Giê-hô-va từng lập ra
những luật cụ thể cho dân Y-sơ-ra-ên00:04:18
00:04:18
về cách đối xử với người góa.00:04:20
00:04:20
Điều đó giúp tôi hiểu được là00:04:22
00:04:22
Đức Giê-hô-va luôn bên cạnh tôi.00:04:25
00:04:27
Từ “góa bụa” giờ đây không còn đáng sợ với tôi nữa.00:04:31
00:04:32
Tôi biết là mình được che chở
trong vòng tay của Đức Giê-hô-va.00:04:36
00:04:37
Đức Giê-hô-va đang chăm sóc cho tôi từng chút một.00:04:40
00:04:41
Tôi sẽ vượt qua được thử thách này.00:04:43
Chị Holly Wood: Tìm lại niềm vui và mục đích sống sau khi mất bạn đời
-
Chị Holly Wood: Tìm lại niềm vui và mục đích sống sau khi mất bạn đời
Vợ chồng tôi từng có một cuộc sống tràn ngập tiếng cười.
Chúng tôi có hai con gái.
Chồng tôi là trưởng lão, còn tôi là tiên phong đều đều.
Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc trong hội thánh.
Và rồi một ngày kia anh ấy đột ngột ra đi
mà không báo trước một lời.
Chỉ trong chớp mắt, tôi bỗng trở thành góa bụa.
Tôi ghét cái từ đó. Nó làm tôi cảm thấy yếu đuối.
Tôi từng hạnh phúc biết bao khi là một người vợ
hỗ trợ chồng chăm lo cho hội thánh.
Vậy mà bất thình lình,
bất ngờ mình lại trở thành
người cần được giúp đỡ nhất.
Thậm chí tôi chẳng còn...
chẳng còn thiết tha,
chẳng còn sức để mà tự chăm sóc cho chính mình.
Tôi không biết mình là ai nữa,
tôi chẳng có chút giá trị nào cả.
Sở dĩ tôi có thể vượt qua những cảm xúc đó
chủ yếu là nhờ sự hỗ trợ của bạn bè.
Tôi chỉ cần nhắn: “Hôm nay chị buồn quá”.
Bạn hỏi: “Em có thể làm gì cho chị không?”.
Tôi nói: “Chị chẳng biết nữa, chị chỉ muốn than thở thôi”.
“Dạ, chị cứ nói đi, em nghe nè”.
Hãy để bạn bè giúp mình.
Cứ nói ra hết nỗi lòng, đừng ngại gì hết.
Ai cũng gặp vấn đề mà.
Hãy tìm tới các anh trưởng lão,
cho họ biết mình đang phải đương đầu với chuyện gì.
Đừng cảm thấy mình là gánh nặng.
Để họ cầu nguyện cho mình,
thật sự sẽ nhẹ lòng.
Điều cũng giúp tôi là lời của Nê-hê-mi:
“Niềm vui của Đức Giê-hô-va là thành lũy của anh em”.
Ngày nào tôi cũng tự nhủ: “Niềm vui của Đức Giê-hô-va”.
Tôi biết mình phải lấy lại niềm vui đó,
vì đó chính là sức mạnh của tôi.
Niềm vui không đơn thuần là đem lại cảm giác dễ chịu
mà còn là sức mạnh của tôi.
Tôi làm tiên phong trở lại
sau khi chồng qua đời vài tháng.
Đó chính là cái neo gìn giữ tôi.
Công việc này đã mang lại cho tôi mục đích sống
và có nề nếp thường nhật.
Tôi có lý do để ra khỏi giường mỗi sáng.
Chia sẻ hy vọng của mình với người khác
thật sự đã giúp tôi tập trung
vào những điều quan trọng,
vào những điều có ý nghĩa trong cuộc sống.
Mình phải có mặt ở Phòng Nước Trời
để cùng bạn bè thờ phượng Đức Giê-hô-va,
ngay cả khi mình biết là mình sẽ khóc suốt buổi nhóm
hoặc là khóc trong khi hát.
Không sao. Không sao cả.
Mình sẽ có những giây phút buồn đến vậy mà.
Bộc lộ cảm xúc cũng tốt.
Nhờ vậy mình sẽ thấy gắn bó hơn với hội thánh,
với Đức Giê-hô-va.
Và một điều khác đã giúp tôi
chính là cách Đức Giê-hô-va đáp lời cầu nguyện của tôi.
Đó là điều khiến tôi xúc động nhất.
Tại vì khi mình tha thiết nài xin
về một điều gì đó
mà chỉ có mình với Đức Giê-hô-va biết thôi
rồi bất ngờ có một người giúp mình
đúng y như mình đã cầu xin
thì đó không phải là ngẫu nhiên.
Tôi nhớ có một đêm nọ,
tôi đang suy nghĩ về hôn nhân của mình.
Tôi nghĩ cặp vợ chồng nào cũng có những kỷ niệm
và câu chuyện mà người ngoài không thể biết được.
Chẳng hạn như những mẩu chuyện nho nhỏ giữa hai vợ chồng,
những câu nói đùa chỉ có hai người mới hiểu
hay căn hộ nhỏ đầu tiên,
chẳng có ai biết về những điều đó.
Tôi cứ hồi tưởng về mọi thứ, rồi thầm nghĩ:
“Người duy nhất có mặt trong những ký ức đó
đã không còn”.
Nhưng tôi chợt nhận ra Đức Giê-hô-va vẫn đang
lưu giữ tất cả những ký ức đó.
Tôi cứ vậy bám chặt lấy ngài.
Lúc đó tôi cứ ôm ghì lấy cái gối,
cảm giác như một đứa trẻ ôm ghì lấy Cha mình
và cứ vậy bám chặt lấy Cha.
Ngài là đấng duy nhất giữ lại những ký ức đó
và chúng rất quý giá với ngài.
Thật ra ngài còn nhớ rõ hơn cả tôi nữa.
Vì vậy, chính ngài sẽ là đấng khôi phục lại
toàn bộ những ký ức đó cho chồng tôi.
Dần dần tôi nhận ra là quan điểm
của Đức Giê-hô-va về người góa bụa
hoàn toàn khác với quan điểm của thế gian này.
Đức Giê-hô-va từng lập ra
những luật cụ thể cho dân Y-sơ-ra-ên
về cách đối xử với người góa.
Điều đó giúp tôi hiểu được là
Đức Giê-hô-va luôn bên cạnh tôi.
Từ “góa bụa” giờ đây không còn đáng sợ với tôi nữa.
Tôi biết là mình được che chở
trong vòng tay của Đức Giê-hô-va.
Đức Giê-hô-va đang chăm sóc cho tôi từng chút một.
Tôi sẽ vượt qua được thử thách này.
-