JW subtitle extractor

Anh D’Arcy MacEwan: Hãy để tình yêu thương và lòng biết ơn thúc đẩy anh chị hy sinh (Quan 11:36)

Video Other languages Share text Share link Show times

Chủ đề bài giảng hôm nay
là dâng vật tế lễ.
Chương trình đại hội
giúp chúng ta nhận ra rằng
việc thờ phượng Đức Giê-hô-va
bao gồm
dâng cho ngài những gì mình có
và hy sinh điều nào đó vì ngài.
Trong hội thánh hay Bê-tên,
chúng ta thấy nhiều anh chị
đã nêu gương tuyệt vời
trong việc hy sinh nhiều điều
để phụng sự Đức Giê-hô-va.
Tuy nhiên, hôm nay
chúng ta không nói đến
việc chúng ta
dâng cho Đức Giê-hô-va điều gì
hay dâng bao nhiêu.
Nhưng chúng ta nói đến
lý do tại sao
mình dâng cho Đức Giê-hô-va
một điều nào đó.
Vì thế, chúng ta sẽ nói đến
động cơ nằm đằng sau
sự hy sinh của mình,
qua việc xem xét
một lời tường thuật trong Kinh Thánh.
Đó là về con gái của Giép-thê.
Đây là một lời tường thuật rất quen thuộc.
Trước khi ra trận,
Giép-thê đã hứa nguyện với Đức Giê-hô-va
là nếu ngài ban cho ông chiến thắng
thì người đầu tiên ra đón ông
sẽ được dâng cho ngài,
được biệt riêng ra
để phụng sự ngài tại lều thánh.
Chúng ta biết kết quả là gì.
Người đầu tiên ra đón
lại chính là con gái duy nhất của ông.
Và giờ cô phải dành trọn phần đời còn lại
để phụng sự Đức Giê-hô-va tại lều thánh,
không được kết hôn và sinh con.
Có rất nhiều điều
để thảo luận về lời tường thuật này
nhưng trong bài giảng hôm nay,
chúng ta hãy tập trung
vào phản ứng của con gái Giép-thê
khi cô vừa mới nghe
về lời hứa nguyện đó.
Mời anh chị cùng tôi mở đến
sách Quan xét chương 11.
Cô phản ứng thế nào
khi vừa mới nghe
là cha mình đã hứa một điều
mà sẽ ảnh hưởng trực tiếp
đến cả cuộc đời của cô?
Sau khi Giép-thê
cho biết chuyện đã xảy ra
thì cuối câu 35, ông nói:
“Cha đã mở miệng
hứa với Đức Giê-hô-va và không thể nuốt lời”.
Rồi cô phản ứng thế nào?
Thường mình sẽ làm điều câu 37 nói:
“Hãy để con ở một mình trong hai tháng”.
Như thể cô nói:
“Con cần thời gian suy nghĩ đã”.
Nhưng chúng ta biết đây không phải
là phản ứng đầu tiên của cô.
Phản ứng đầu tiên được ghi nơi câu 36.
Nhưng cô nói với cha:
“Cha ơi, nếu cha đã mở miệng
hứa với Đức Giê-hô-va
thì cứ làm cho con điều cha đã hứa”.
Cô ngay lập tức cho thấy
cô ủng hộ cha của mình.
Cô không do dự, không chùn bước.
Cô không ngần ngại
thực hiện lời hứa nguyện của cha mình.
Những lời này thật hay phải không?
Tại sao?
Có phải vì cô không hiểu
ý nghĩa của lời hứa nguyện?
Hoặc vì có lẽ cô nghĩ
mình không có lựa chọn nào khác?
Hay vì chỉ muốn làm cha vui lòng?
Chúng ta không cần phải đoán.
Lý do mà cô đồng ý
nằm ở phần sau của câu 36.
Ở đây cô nói:
“Cứ làm cho con điều cha đã hứa,
[Tại sao? Hãy để ý]
bởi Đức Giê-hô-va đã vì cha
mà báo trả kẻ thù của cha là dân Am-môn”.
Dù Kinh Thánh không tiết lộ
cho chúng ta biết tên của cô
nhưng những lời này
cho thấy rõ lòng của cô.
Cô có tình yêu thương sâu đậm
với Đức Giê-hô-va,
và cô cũng có lòng biết ơn sâu xa
đối với ngài.
Điều đó đã thúc đẩy cô
làm theo lời của cha mình.
Cô biết ơn những gì
ngài làm cho dân Y-sơ-ra-ên,
cho cha mình,
và chắc chắn là cho cô nữa.
Hãy xem tại sao việc chiến thắng
dân Am-môn lại có ý nghĩa đối với cô?
Chương 10 cho biết bối cảnh
để giúp chúng ta hiểu rõ hơn.
Đó là dân Am-môn đã áp bức
dân Y-sơ-ra-ên suốt 18 năm.
Đối với cô gái trẻ này, những gì cô biết
là một đời sống đầy áp bức,
sợ hãi, lo lắng không biết
khi nào mình sẽ bị tấn công tiếp.
Gia đình cô sống ở phía đông sông Giô-đanh,
không chỉ giáp ranh giới với dân Am-môn
mà còn là vùng thường xuyên
bị dân Am-môn nhắm đến.
Kinh Thánh cho biết dân Am-môn
“chà đạp và áp bức”
những người trong vùng ấy.
Dân chúng khốn khổ đến mức nài xin:
“Xin Đức Giê-hô-va giải cứu chúng con”.
Anh chị nghĩ
cô cũng đã cầu nguyện như vậy không?
Dù Kinh Thánh chỉ kể lại
niềm vui của cô khi cha trở về từ chiến trận,
nhưng hãy thử hình dung
khi cha cô chuẩn bị ra trận
thì cảm xúc của cô lúc đó như thế nào?
Anh chị nghĩ sao?
Hẳn cô tự hào khi cha sẵn sàng
chiến đấu vì danh Đức Giê-hô-va.
Nhưng liệu cô có lo không?
Liệu cô có nghĩ đây có thể
là lần cuối mình được gặp cha không?
Hẳn cô đã tha thiết cầu nguyện Đức Giê-hô-va
ban chiến thắng và bảo vệ cha của mình.
Vì thế, khi nghe tin chiến thắng
và thấy cha trở về,
cô chạy ra đón ông,
vừa chơi trống lục lạc vừa nhảy múa.
Như thể cô nói: “Cảm tạ Đức Giê-hô-va”.
Điều này cho thấy gì?
Hẳn cô đã rất vui
và tràn đầy lòng biết ơn.
Chính điều đó đã thúc đẩy cô
làm theo lời hứa nguyện của cha
dù cô phải hy sinh điều gì đi nữa.
Chính lòng biết ơn
là động lực thúc đẩy cô hy sinh.
Chẳng phải tình yêu thương
và lòng biết ơn đối với Đức Giê-hô-va
cũng là động lực chính
thúc đẩy mình hy sinh sao?
Chúng ta cần tự hỏi:
“Nếu không có ngài thì đời mình ra sao?”.
Ngài đã ban cho chúng ta sự sống,
kéo chúng ta đến gần ngài,
và ban chúng ta
một gia đình thiêng liêng tuyệt vời.
Ngoài ra, cũng hãy nghĩ đến
một số ân phước khác
mà Đức Giê-hô-va ban cho mỗi chúng ta,
bao gồm những lần Đức Giê-hô-va
đáp lời cầu nguyện của mình.
Khi chúng ta tiếp tục vun trồng lòng biết ơn,
thì điều đó không chỉ giúp mình dễ hy sinh hơn,
mà còn giúp mình cảm nghiệm
được niềm vui từ việc hy sinh ấy.
Hẳn anh chị đồng ý là đôi khi
chúng ta hy sinh một cách tự nhiên đến nỗi
chính chúng ta còn chẳng nhận ra
những điều mình đang làm
cho Đức Giê-hô-va là hy sinh nữa.
Nhưng Đức Giê-hô-va thì luôn để ý.
Làm thế nào chúng ta biết điều đó?
Câu trả lời nằm ở câu 39.
“Sau hai tháng, cô trở về với cha
và ông thực hiện
lời hứa nguyện liên quan đến cô.
Cô chưa hề ăn nằm với người nam nào”.
Câu này ngắn gọn
nhưng mang nhiều ý nghĩa.
Cô đã trung thành
thực hiện lời hứa nguyện.
Đức Giê-hô-va cho ghi lại điều này
vì muốn chúng ta biết cô đã trung thành.
Chắc chắn, ngài rất tự hào về cô.
Ngài thấy sự hy sinh và sự chịu đựng
của cô trong suốt cả cuộc đời.
Thật khích lệ.
Những lời này còn cho chúng ta
biết thêm một điều khác nữa.
Anh chị nghĩ người viết những lời này
có thấy sự hy sinh của cô không?
Như chúng ta biết,
sách Quan xét là do Sa-mu-ên viết.
Và các ấn phẩm thường cho biết
là Sa-mu-ên và con gái Giép-thê
đã phụng sự cùng lúc tại Si-lô.
Nếu đúng là như vậy
thì những lời này không chỉ cho thấy
Sa-mu-ên biết cô trung thành,
mà ông còn thấy
gương mẫu của cô mỗi ngày,
kể cả trong những giai đoạn khó khăn
tại lều thánh.
Có lẽ ông đồng cảm với cô
vì cả hai phụng sự tại lều thánh
là do lời hứa nguyện của cha mẹ.
Hẳn gương mẫu của cô đã thúc đẩy ông
làm trọn lời hứa nguyện của mình.
Dù trường hợp nào thì cô cũng đã
nêu gương tuyệt vời cho ông.
Điều này làm tôi nhớ đến những người trẻ
đã bắt đầu làm tiên phong
ngay sau khi tốt nghiệp,
và những anh chị phụng sự ở Bê-tên
khi mới 18, 19 tuổi.
Anh chị có anh em ruột
hoặc bạn bè ở quê nhà không?
Có thể họ không nói ra
nhưng họ ngưỡng mộ anh chị.
Họ thấy những hy sinh của anh chị,
và quan trọng hơn,
họ thấy được lòng sốt sắng
và niềm vui trên khuôn mặt của anh chị
khi anh chị kể về nhiệm sở của mình.
Họ cũng thấy
anh chị tiến bộ về thiêng liêng.
Anh chị đang nêu gương cho họ.
Gương mẫu của anh chị có thể giúp họ
đưa ra những quyết định khôn ngoan
trong đời sống.
Vậy hôm nay chúng ta
đã rút ra được bài học nào?
Điều gì thúc đẩy chúng ta
hy sinh cho Đức Giê-hô-va?
Không phải vì bổn phận hay để được công nhận,
mà vì tình yêu thương và lòng biết ơn sâu xa
về những gì ngài làm cho mình.
Những quyết định của chúng ta
không chỉ tôn vinh ngài,
mà còn khích lệ và giúp đỡ người khác.
Vì thế,
mong sao chúng ta tiếp tục hết lòng
phụng sự Đức Giê-hô-va và tin chắc
ngài để ý và quý trọng
mọi sự hy sinh của chúng ta.