JW subtitle extractor

Anh Anthony Griffin: Có thật vì Đức Giê-hô-va mà anh chị kiêng ăn không? (Xa 7:5)

Video Other languages Share text Share link Show times

Phần Tra xem Kinh Thánh hôm nay
nói về hạnh kiểm tốt
và trong vòng cử tọa
đang lắng nghe
có nhiều anh chị
đang thể hiện hạnh kiểm tốt.
Chúng tôi rất muốn khen anh chị
về điều đó.
Nhưng sáng nay
tôi muốn nói về động cơ
nằm đằng sau
việc thể hiện hạnh kiểm tốt đó,
tức là
tại sao chúng ta
lại đang làm những điều này?
Vậy chủ đề của bài là một câu
mà Đức Giê-hô-va đã hỏi dân ngài
sau khi họ được giải thoát
khỏi cảnh lưu đày.
Câu hỏi này được ghi lại
nơi sách Xa-cha-ri 7:5.
Đức Giê-hô-va nói những lời này
thông qua nhà tiên tri Xa-cha-ri.
Ngài phán:
“Hãy nói với hết thảy dân của xứ
và các thầy tế lễ:
‘Khi kiêng ăn và than khóc
vào tháng thứ năm và tháng thứ bảy
trong 70 năm,
(xin lưu ý câu hỏi này)
‘có thật vì ta
mà các con kiêng ăn không?’”.
Đức Giê-hô-va không chấp nhận
những kỳ kiêng ăn này
vì dân Do Thái đã kiêng ăn
và than khóc
do những phán xét đến từ ngài.
Đáng lẽ những người Do Thái ấy
nên kiêng ăn vì vui mừng
khi trở lại quê hương
nhưng thay vào đó họ lại kiêng ăn
vì những tai họa đã giáng trên họ
mà nguyên nhân
là do chính lỗi lầm của mình.
Vậy họ đã kiêng ăn
nhưng với động cơ hoàn toàn sai.
Vì vậy, ngài đã hỏi:
“Có thật vì ta
mà các con kiêng ăn không?”.
Như Đức Giê-hô-va đã đặt câu hỏi
cho dân Y-sơ-ra-ên thời xưa
thì ngày nay ngài cũng hỏi chúng ta
điều tương tự.
Tôi và các anh chị có đang thật sự
kiêng ăn vì Đức Giê-hô-va không?
Chúng ta có thể tự hỏi bản thân:
“Mỗi ngày động cơ của tôi là gì
khi thi hành các trách nhiệm của mình?”.
Phần lớn các anh chị
lắng nghe hôm nay
đều đang tham gia một hình thức
phụng sự trọn thời gian nào đó.
Điều đó thật đáng khen!
Anh chị đang thể hiện hạnh kiểm tốt.
Nhưng có lẽ đôi khi chúng ta quá bận rộn
trong việc phụng sự Đức Giê-hô-va
và bị cuốn vào nhiều công việc,
hết việc này đến việc kia,
từ việc kia đến việc nọ
đến nỗi không có thời gian để dừng lại
và tự hỏi:
“Tại sao?
Tại sao mình lại làm công việc này?
Tại sao mình phụng sự Đức Giê-hô-va
và chia sẻ tin mừng
từ ngày này sang ngày nọ?
Tại sao mình phụng sự ở Bê-tên?
Tại sao mình phục vụ hội thánh
từ tuần này đến tuần kia?
Tại sao mình bảo trì và xây dựng
các cơ sở thần quyền?
Tại sao mình dạy trường SKE,
trường dành cho giám thị vòng quanh,
hay trường dành cho các trưởng lão?”.
Đức Giê-hô-va không đánh giá
công việc phụng sự của chúng ta
dựa trên những gì mình làm
hay mình làm được bao nhiêu.
Nhưng Đức Giê-hô-va quan tâm đến
lý do mình làm điều đó
vì ngài là đấng nhìn trong lòng.
Một ví dụ cho thấy điều này
là lúc ngài đưa ra chỉ dẫn
cho Sa-mu-ên
khi ngài sai ông đi tìm vị vua tiếp theo
của Y-sơ-ra-ên.
Hãy cùng xem
một câu Kinh Thánh quen thuộc
nơi 1 Sa-mu-ên 16:7.
Câu này nói rằng: “Đức Giê-hô-va
phán với Sa-mu-ên:
‘Đừng chú ý đến bề ngoài
và chiều cao của nó,
(ở đây đang nói đến Ê-li-áp)
vì ta đã từ bỏ nó’”.
Vậy tại sao Đức Giê-hô-va lại từ bỏ ông?
Vì ông quá cao?
Không.
Đức Giê-hô-va không nhìn chiều cao
mà ngài nhìn trong lòng ông.
Ngài thấy một chiến binh
nhưng không thấy một vị vua.
Nơi Ê-li-áp,
ông thiếu hai điều quan trọng
mà một vị vua cần có.
Ông thiếu lòng can đảm
và ông thiếu óc phán đoán.
Tại sao chúng ta nói vậy?
Vì nơi chương 17 câu 11 cho biết
Ê-li-áp cũng nằm trong số
những người kinh khiếp tên khổng lồ Gô-li-át.
Rõ ràng ông thiếu sự can đảm.
Và sau đó trong chương 17,
khi Đa-vít can đảm
đứng về phía Đức Giê-hô-va và hỏi:
‘Tên Phi-li-tia kia là ai
mà dám chế nhạo
đội quân của Đức Chúa Trời
hằng sống đang ở chiến tuyến?’
thì nơi câu 28,
Ê-li-áp đã đánh giá sai Đa-vít
gọi ông là đứa tự phụ
và có ý xấu trong lòng,
cho thấy ông thiếu óc phán đoán.
Ê-li-áp chưa sẵn sàng.
Ông đứng ở chiến tuyến
nhưng lại quên
mình đang chiến đấu cho ai.
Vì vậy,
Đức Giê-hô-va nói với Sa-mu-ên
nơi chương 16 câu 7 như sau:
“Loài người không nhìn theo cách
của Đức Chúa Trời
vì loài người chỉ nhìn bề ngoài,
nhưng Đức Giê-hô-va nhìn trong lòng”.
Điều này giúp chúng ta hiểu
điều Đức Giê-hô-va đang tìm kiếm
nơi những người phụng sự ngài.
Đức Giê-hô-va quý tất cả những điều
mà chúng ta làm cho ngài.
Nhưng điều ngài quan tâm
là lý do tại sao mình làm điều đó.
Chúng ta đang làm vì ai?
Nơi Giê-rê-mi 17:10 nói rằng:
“Ta, Đức Giê-hô-va, dò thấu lòng người,
xem xét tư tưởng thầm kín nhất,
để báo mỗi người tùy đường họ đi,
tùy kết quả việc họ làm”.
Một bản dịch khác diễn đạt như sau:
“Ta, Chúa, Đấng thử nghiệm trong trí
và dò xét trong lòng,
sẽ báo trả mỗi người tùy đường họ đi,
tùy kết quả việc họ làm”.
Để hiểu rõ hơn,
hãy xem một lời nhận xét
trong bài Tháp Canh
ngày 15-6-1995.
Bài này có tựa đề:
“Động lực nào thúc đẩy bạn
phụng sự Đức Chúa Trời?”.
Ở đây viết:
“Loài người bất toàn có khuynh hướng
phán xét người khác qua việc làm của họ
thay vì qua con người bề trong của họ”.
Bài nói tiếp:
“Đôi khi chúng ta cũng có thể
tự phán xét như thế.
Chúng ta có thể quá lo lắng về thành tích”,
như thể điều này là tiêu chuẩn duy nhất
để đánh giá mối quan hệ của mình
với Đức Chúa Trời.
Chúng ta có thể quên đi tầm quan trọng
của việc xem xét các động cơ của mình.
Mình đang làm vì ai?
Khi đọc điều này, tôi tự nhủ:
“Ồ! Đôi khi mình cũng vậy”.
Nhiều lúc chúng ta quá bận rộn
và tập trung vào công việc
đến nỗi quên dừng lại và tự hỏi:
“Tại sao?
Tại sao mình làm điều này?
Mình làm những việc này vì ai?
Điều gì đang chất chứa trong lòng mình?
Động cơ của mình là gì?”.
Một chị cho biết như sau:
“Tôi đi rao giảng, đi nhóm họp,
học hỏi, cầu nguyện
nhưng tôi làm tất cả những điều đó
một cách máy móc
mà không bao giờ có cảm xúc gì cả”.
Vậy chúng ta nên phụng sự
Đức Giê-hô-va với động cơ nào?
Có phải vì đặc ân không?
Để làm vui lòng các giám thị
hay để có được sự sống đời đời?
Khi chúng ta thật sự dừng lại
và suy nghĩ nghiêm túc
về những câu hỏi đó,
thì lý do chính chúng ta làm
là vì yêu thương Đức Giê-hô-va.
Nơi Mác 12:30,
Chúa Giê-su cho biết
chúng ta nên yêu thương Đức Giê-hô-va
đến mức nào.
Hãy cùng tôi đọc nơi Mác 12:30.
Câu này nói:
“Ngươi phải yêu thương
Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi
hết lòng,
hết mình,
hết tâm trí
và hết sức lực”.
Hãy xem phần thông tin học hỏi giải thích
về tình yêu thương trong câu 30
như thế nào.
Ở đây nói:
“Bốn từ được sử dụng trong câu này
là lòng,
mình,
tâm trí,
và sức lực.
Những từ này không dùng
một cách riêng biệt.
Thay vì thế,
chúng liên kết với nhau một cách chặt chẽ”.
Qua đó,
chúng ta học được rằng tình yêu thương
dành cho Đức Giê-hô-va nên trọn vẹn
và ảnh hưởng đến mọi khía cạnh
đời sống của chúng ta.
Vậy tình yêu thương sâu đậm
dành cho Đức Giê-hô-va
nên là động cơ thúc đẩy chúng ta
phụng sự ngài.
Và mình làm điều đó một cách trọn vẹn.
Nên Đức Giê-hô-va mong đợi chúng ta
yêu thương ngài hết lòng,
hết mình,
hết tâm trí
và hết sức lực.
Thật ấm lòng làm sao khi biết
Đức Giê-hô-va luôn nhớ rằng
“chúng ta chỉ là bụi đất”.
Điều mà ngài đòi hỏi
là chúng ta làm hết sức mình.
Khả năng, sức lực
và hoàn cảnh của chúng ta
có thể thay đổi
từ năm này sang năm khác,
thậm chí có thể thay đổi
trong phút chốc.
Nhưng Châm ngôn 21:2 nói:
“Đức Giê-hô-va dò xét tấm lòng”,
chứ không phải
mình làm bao nhiêu cho ngài.
Đức Giê-hô-va hiểu
chúng ta có những giới hạn
mà mình không thể kiểm soát.
Chẳng hạn như tình trạng tài chính,
sức khỏe, cảm xúc của mình
hay những điều khác nữa.
Đức Giê-hô-va là đấng hoàn hảo
nhưng ngài không cầu toàn.
Ngài rất phải lẽ
và chỉ mong đợi chúng ta
làm những gì có thể
trong khả năng và hoàn cảnh của mình.
Khi chúng ta để cho
tình yêu thương mạnh mẽ
dành cho Đức Giê-hô-va thúc đẩy mình,
thì chúng ta sẽ làm mọi điều có thể
để phụng sự ngài
tùy theo hoàn cảnh cá nhân.
Vậy, thỉnh thoảng hãy dừng lại
và tự hỏi:
“Tại sao?
Tại sao mình làm những điều này?
Mình phụng sự Đức Giê-hô-va
với động cơ gì?”.
Rồi khi Đức Giê-hô-va hỏi:
“Có thật vì ta
mà các con kiêng ăn không?”
Thì chúng ta có thể tự tin nói:
“Thưa có!”
và chúng ta làm thế
vì được thúc đẩy bởi tình yêu thương
dành cho Đức Giê-hô-va
và vì quý trọng
những nhiệm vụ ngài giao.